thiếu niên, “Ngươi có biết ngồi trên cửa sổ không có bất kì phương pháp phòng hộ nào như vậy là nguy hiểm lắm hay không?” Cô bắt đầu đối hắn tiến hành giảng dạy về an toàn.
Thiếu niên hai tay khoanh trước ngực ngó chừng cô, sau đó khẽ nghiêng đầu nói: “Không biết.”
“…” Khí kiệt! Chưa từng thấy đứa trẻ nào không hiểu chuyện như vậy, cô hảo tâm dạy hắn làm người phải hiểu được an toàn của mình, hắn lại còn… “Ngươi nói lại lần nữa coi.” Cô phát giác ngón tay của mình đã bắt đầu khẽ run rẩy —— giận đến run rẩy.
“Không biết.” Mặt hắn không chút thay đổi lặp lại lần nữa.
Hắn thật sự dám nói! Cố nén ý nghĩ muốn xông lên đạp đối phương một cước chết tươi (Ách! Ta nhận, ta nhận đây là ngôn ngữ của ta, nhưng ý tỷ ấy thì đúng là như vậy a), Nhan Cát Tường kéo thiếu niên một mạch hướng bệ cửa sổ đi tới.
Gió nơi cửa sổ hướng mặt hai người mà đánh tới.
“Ngươi nhìn đi, nơi này cao bao nhiêu! 60 tầng, hay là 70 tầng…”
“Tốt, vậy thì 85 tầng.” Nhan Cát Tường hít một hơi thật sâu, sau đó chỉ vào đám người chi chít trên mặt đất, “Từ nơi này nhìn xuống đi, ngươi có thể trông thấy cái gì? Thấy không rõ mặt người, thấy không rõ vẻ mặt, chỉ có thể lần lượt đếm! Ngươi rốt cuộc có biết hay không, nếu như ngươi không cẩn thận từ trên này té xuống, kết quả sẽ như thế nào? May mắn một chút thì chỉ có một mình ngươi xương vỡ vụn ngã chết; nếu như bất hạnh một chút, ngươi ngã lên người khác, như vậy là hai mạng người!” Thanh âm của cô cơ hồ là từ trong cổ họng rống ra. Loại an toàn căn bản này lại phải để cô tới dạy.
Ánh mắt thiếu niên phát ra một tia kỳ quái, hắn nhìn tay trái của mình bị cô cầm, sau đó lại đưa ánh mắt đặt trên mặt cô.
Một khuôn mặt không được tính là sáng rỡ động lòng người, nhưng mới vừa rồi lúc nói chuyện lại có thể hấp dẫn ánh mắt của hắn.
“Ngươi là muốn quan tâm ta sao?” Môi chậm rãi toát ra một độ cong, thiếu niên đón gió, yên lặng nhìn đối phương.
Muốn? Quan tâm? Những lời này của hắn, cô làm sao lại nghe không được tự nhiên a! Nhan Cát Tường nhíu mày, nhất thời nửa khắc cũng không biết nên trả lời thiếu nhiên như thế nào.
“Là nghĩ hay là không nghĩ?” Lẳng lặng, thiếu niên thanh âm xen lẫn tiếng gió, lại một lần nữa truyền vào tai Nhan Cát Tường.
“Được rồi, thật sự là ta nghĩ quan tâm ngươi.” Thở dài một hơi, Nhan Cát Tường gật đầu thừa nhận. Mặc dù lời của hắn nghe không được tự nhiên, nhưng cẩn thận nghĩ đến ý tứ trong lời nói của hắn. Cô mới vừa rồi đem hắn từ trên bệ cửa sổ tha xuống, lại còn mới thuyết giáo hắn một phen, đúng là cũng coi như quan tâm hắn.
Lời của cô khiến cho thiếu niên trầm tư chốc lát, một hồi lâu sau, hắn một lần nữa nhìn cô, “Ngươi có vẻ rất thú vị.” Mà hắn, chưa từng đụng qua một người như cô.
“A… A…” Cô ngoài cười nhưng trong không cười hừ hai tiếng, coi như là tiếp nhận cách nói chuyện cổ quái của hắn.
“Chỗ này của ta không phải là bất cứ ai cũng có thể đi vào, bất quá bởi vì ngươi quan tâm ta, cho nên ta sẽ tha thứ ngươi.” Thiếu niên tiếp tục nói.
A! Nhan Cát Tường cố nén ngửa mặt lên than trời. Lời trong miệng của hắn, giống như loại người phi thường bao dung tha thứ. Hắn cho rằng hắn là ai, hoàng đế thời cổ đại sao?! (thì anh có khác gì hoàng đế đâu tỷ?)
Xoay người, cô tính rời đi. Nếu tiếp tục nói với loại kỳ quái này, cô rất có thể điên theo mất.
“Đợi chút.” Bóng người chợt lóe, hắn chẳng biết lúc nào đã ngăn ở trước mặt cô, “Tên của ngươi.” Hắn hỏi.
“Nhan.” Cô thuận miệng quăng cho hắn một cái họ.
“Là họ, hay là tên?”
“Họ.”
“Như vậy tên đâu?” Hắn hiển nhiên không có ý định bỏ qua cho cô.
Cô có thể cự tuyệt không nói a! Trừng hai mắt, Nhan Cát Tường giơ tay hướng thiếu niên phất lên, tính đẩy thiếu niên ra, xông ra khỏi phòng.
Ba!
Phất tay không thành công, cổ tay cũng bị thiếu niên bắt được.
Năm ngón tay như móng đại bàng nắm chặt cổ tay của cô.
“Buông tay!” Cô lại trừng hắn một cái, cố gắng phát huy khí thế “bén nhọn” trong ánh mắt.
“Tên.” Thiếu niên trên mặt giương lên mỉm cười thuần khiết, nhưng năm ngón tay nắm chặt cổ tay cô, càng giãy càng chặt.
Đau đau đau đau đau a!
Nhe răng trợn mắt một phen, Nhan Cát Tường cố gắng ở trong lòng tìm lý do hồi lâu, được, người khôn không vì cái lợi trước mắt, không phải chỉ là tên thôi sao, nói cũng không có gì tổn thất, “Cát Tường.” Cô vạn phần không tình nguyện khai ra cái tên rất muốn được bỏ đi của mình.
“Nhan Cát Tường…” Hắn lẩm bẩm nhớ tới tên cô, sau đó cúi xuống, sát vào tai phải của cô, “Ta tên là ‘Đình’.”
Gặp quỷ! Cô một chút cũng không có hứng thú muốn biết hắn tên gì, “Có thể buông tay ra.” Cô thúc giục.
“Ừ.” Hắn lần này cũng rất hợp tác mà đem tay cô thả ra.
Cong môi, Nhan Cát Tường xoa xoa cổ tay bị nắm đau. Xem ra ngày hôm nay cô tuyệt đối không phải xui xẻo bình thường, nhất là đụng phải cái tên thiếu niên thần kinh này.
“Đúng rồi, ngươi tại sao lại chạy lên tầng 85?” Hắn đột ngột hỏi. Dù sao chỉ cần là người của công ty, cũng phải biết, chỉ cần là tầng 85 trở lên, không phải nhân viên quan trọng, không được đi vào.
Bất quá, hắn hiển nhiên quên mất trình độ Nhan Cát Tường chỉ là tay mơ.
Trời ạ! Nếu là hắn không nhắc đến cô thiếu chút nữa đã quên mất mục đích chính, “Ngươi có thấy một con mèo không? Toàn thân trắng như tuyết.” Cô có chút vội vàng hỏi. Tiếng mèo kêu lúc trước hẳn là từ trong phòng này truyền đến a, nhưng sau khi vào đây vẫn chưa nghe thấy mèo kêu.
“Mèo?” Lông mi thật dài, theo tiếng nói của hắn mà khẽ động. Xoay người lại, thiếu niên đến trước thùng rác, dùng chân mở nắp thùng rác ra, sau đó từ bên trong lôi ra một cuộn tuyết trắng, “Là cái này?” Hắn hỏi.
Một đám lông nhung nhung trắng như tuyết, nếu như không nhìn kỹ, thật đúng là không nhìn ra chính chủ mà cô muốn tìm. Hiển nhiên, con mèo trắng này không biết bị cái gì làm kinh sợ, đã cuộn thành một cuộn tròn. (còn bị cái gì làm cho sợ nữa, bị ca vứt vào sọt rác còn không sợ chết đi)
“Đúng.” Cô gật đầu lia lịa, muốn nhận lấy con mèo từ trong tay hắn, con mèo đáng thương, nếu lúc nãy cô không may quên mất chuyện này, không biết cái đồ thiếu niên thần kinh trước mắt kia có phải thật sự muốn coi con mèo này là đồ vật mà vứt đi hay không.
“Như vậy… Ngươi ngày mai có thể tới nơi này?” Hắn rụt tay lại, như không có ý định nhanh như vậy đem mèo trả lại cho cô.
“Ngày mai?” Cô sửng sốt. Gặp cái loại này, một lần cô còn chịu được.
“Đúng, ngày mai.” Hắn vuốt cằm, đang đợi câu trả lời của cô.
Mèo trắng đáng thương ở trong tay của hắn dường như khẽ run, cặp mắt mèo màu xanh đáng thương đang ngó chừng cô, như muốn cầu xin cô cứu nó thoát khỏi ma trảo.
Ai… Tại sao… Hết lần này tới lần khác đều là cô?
Bất đắc dĩ gật đầu, cô không tình nguyện phun ra một chữ “Được”. Một con mèo, lợi dụng lòng thương hại ít ỏi của cô, mà một người, thì lợi dụng lòng thương hại của cô đối với một con mèo.
“Thời gian như hôm nay, hẹn gặp vào trưa mai.” Như thần chú của ác ma từ trong miệng thiếu niên bay ra.
Nhan Cát Tường chỉ có một cảm giác duy nhất, thời điểm cha mẹ đặt tên cho cô, thật ra thì nên đặt là —— Nhan Xui Xẻo.