úng ta là dạng gì? Nghe nói hắn mới 28 tuổi, vậy hắn là ôn nhu ưu nhã mỹ nam, hay là lạnh lùng cao ngạo khốc ca, hay là thành thục chững chạc nam nhân… Ngô, bất kể là loại nào, cũng khiến người động tâm a!”
“…” Ngẩng đầu không nói gì, Nhan Cát Tường nhìn lên trần nhà sáng bóng. Nữ nhân này —— hết thuốc chữa!
Mười ngón tay thon dài ở trên bàn phím laptop di động cực kỳ nhanh. Mà một khay lớn trên bàn làm việc, thì đổ đầy các loại điểm tâm.
Ba!
Nhấn một nút cuối cùng, ngón tay nam nhân rốt cục rời ra khỏi bàn phím, cầm lên điểm tâm màu trắng trong đĩa bỏ vào miệng.
Gạo nếp mềm mại trắng như tuyết, phối hợp với hương vị ngọt ngào của bơ Anh Đào màu đỏ, chỉ nhìn thôi cũng đủ làm cho người ta chảy nước miếng.
Đôi môi khẽ mở ra, hắn nhẹ nhàng cắn một miếng.
“Dịch Mai.” Âm thanh âm nhu, mang theo một tia khàn khàn, nam nhân không vui nhíu mày, gọi thư ký của mình.
“Chuyện gì ạ?” Một phụ nữ hơn 30 tuổi đứng bên ứng tiếng nói.
“Bơ ngấy quá, ta không thích.” Nam nhân tiện tay đem điểm tâm trong tay vứt vào thùng rác cách đó mấy bước.
Ai… Thật là lãng phí! Thân là thư ký Dịch Mai không nhịn được tâm đau nhói. Điểm tâm cao cấp mà người khác muốn không được đến trong miệng cấp trên cơ hồ hơn phân nửa sẽ thành đồ bỏ đi.
Thế mới nói, quá xoi mói cũng không tốt, nhất là loại cấp trên loại đối với thức ăn ngon có thái độ xoi mói nghiêm trọng.
“Điểm tâm lần này là loại điểm tâm đặc biệt của nhà hàng Hoa Lệ, ta cố ý dặn bếp trưởng của bọn họ tự tay chế biến…”
“Ta không thích.” Nam nhân lạnh lùng ngắt lời đối phương, phun ra ba chữa như cũ.(đồ khó nuôi, ít nữa ăn cơm tỷ tỷ nấu thì đừng có mà nhớ tới đống điểm tâm bị ca vứt trong xọt rác a)
Dịch Mai thở dài một tiếng, “Đây đã là đầu bếp thứ 18 của tháng này, nếu tiếp tục như vậy, sợ rằng không ai dám tới nộp đơn trở thành đầu bếp chuyên trách của ngươi nữa.” “Tiếng xấu” của cấp trên ở giới đầu bếp đã loan truyền rộng rãi rồi.
“Vậy thì thế nào?” Nam nhân miễn cưỡng nâng tầm mắt, ánh mắt có như không, liếc về phía người phụ nữ, “Dịch Mai, lời của ngươi, ta không phải thích nghe đâu.” Ngữ điệu cực kì mềm nhẹ, ở trong phòng làm việc lớn như thế, nhưng chỉ làm người ta cảm thấy u ám, giống như một trận gió lạnh thổi qua.
Chợt run run, Dịch Mai lật ra quyển sổ ghi việc, vừa ghi lại sự việc vừa này vừa nói: “Vậy ta sẽ sớm tìm một đầu bếp mới.”
Có một bốc đồng cấp trên, ở một trình độ nào đó mà nói, cũng là một loại bi ai.
“Ừ.” Nam nhân hài lòng gật đầu.
“Còn chuyện…” Ung dung thế này trong lúc người người đang cực lực làm việc, đoán chừng cũng chỉ có cấp trên của mình.
“Ta —— hơi mệt một chút.” Nam nhân đứng lên đến gần cửa sổ sát đất, ngón tay thon dài xờ qua lớp rèm dày bên cửa sổ.
“Cần nghỉ ngơi sao?” Nàng suy đoán hàm nghĩa trong lời nói của nam nhân.
“Đúng.” Bởi vì hắn luôn luôn không thích cảm giác khi hắn mệt mỏi, một trong những chuyện hắn không thích. (Sao lại thấy tính anh khó chiều thế này?)
“Nhưng lát nữa tổng giám đốc Hoàn Khởi công ty sẽ đến để thương lượng hạng mục hợp tác lần trước còn chưa có kết quả.” Dịch Mai nhắc nhở.
“Hoàn Khởi.” Nam nhân hơi trầm ngâm, nhưng ngay sau đó mặt nhăn nhíu, “Tìm quản lý cùng hắn nói đi.”
“Ai?” Nàng sửng sốt, cái này… Cũng không tránh khỏi…”Nhưng là…”
“Ta nói rồi, ta mệt mỏi.” Không nhịn được cắt lời thư ký, nam nhân xoay người lại, cầm lên laptop trên bàn, liền hướng bên ngoài phòng làm việc đi tới.
“Ai…” Nhìn bóng lưng của cấp trên, Dịch Mai bất đắc dĩ thở ra một hơi, nhấn điện thoại nội tuyến, “Này, Cao quản lý sao? Lát nữa phiền toái ngươi…”
Cát Tường hôm nay rất suy sụp, cho nên cô đã liên tục tức giận thở dài 184 lần. Nếu lại cảm thán nữa, chỉ sợ chỉ có khí ra, không có khí vào.
“Meo meo… Meo meo!” Thật là phí sức khoa học nhân loại để nghiên cứu tiếng mèo kêu, Nhan Cát Tường đảo mắt mọi nhìn quanh.
Cô rõ ràng là người, không phải là mèo, tại sao hết lần này tới lần khác lại phải kêu tiếng mèo? Chuyện phải ngược dòng đến nửa giờ trước —— một vị nghe nói là tổng giám đốc công ty khác tới bàn hiệp ước. Hết lần này tới lần khác chẳng qua vẫn bàn hiệp ước đấy thôi, vị này tổng giám đốc còn yêu mèo thành tánh, ôm mèo cưng tới bàn hiệp ước. Điều này cũng tốt, mèo biến mất, mệt mỏi bộ an ninh ai ai cũng phải hỗ trợ tìm mèo. Mà Nhan Cát Tường cũng là một trong số đó.
“Meo meo! Meo meo! Meo meo!” Gọi mấy tiếng, không nghe được bất kỳ hồi âm nào, Nhan Cát Tường tùy tiện tìm bậc thang ngồi xuống nghỉ.
Đã tìm một lúc lâu, thang đi bộ cũng không biết đã bò mấy tầng, nếu một lúc nữa không nghe thấy tiếng mèo đáp lại, cô tính toán trực tiếp trở về phòng an ninh ngồi điều hòa.
Bất quá nói đi cũng phải nói lại, Ti Ti bây giờ hẳn là đang vây bắt ở phòng họp kia, dù sao cũng cùng tổng giám đốc nhà người ta bàn hiệp ước, tổng giám đốc nhà mình tất cũng sẽ đó. Để thấy được phong thái tổng giám đốc nhà mình, Ti Ti kia đoán chừng chuyện gì cũng làm ra được.
“Meo meo! Meo meo meo meo!” Nhan Cát Tường vừa lấy lau lau mồ hôi trên trán, vừa kêu loạn mấy tiếng mèo kêu không có tiết tấu. Thật ra thì toàn bộ tòa nhà đều bật điều hòa, chỉ bất quá nhiệt độ không lạnh lắm, hơn nữa cô mới vừa rồi vận động quá độ, cho nên một chốc liền cảm thấy nóng.
“Meo meo…” Một tiếng tiếng mèo kêu rất nhẹ, mơ hồ từ chỗ sâu trong tầng này truyền đến.
Không phải chứ! Tinh thần đột nhiên chấn động, Nhan Cát Tường dừng động tác trên tay, hết sức chăm chú dựng lỗ tai lắng nghe.
“Meo meo ngô… Meo meo…” Tiếng mèo kêu chính tông, hiển nhiên so sánh với tiếng mòm mẫn mới nãy của cô mới dễ nghe hơn rất nhiều.
Thân thể run lẩy bẩy, Nhan Cát Tường nhón nhón bước chân hướng chỗ phát ra tiếng mèo kêu đi tới.
Hành lang yên tĩnh, tầng này thế nhưng ít người một cách kì lạ. Nhắc tới cũng kỳ quái, rõ ràng là cả một tầng lầu, nhưng từ khi Nhan Cát Tường đi lên đến bây giờ, ngoại trừ ngoài, không có một bóng người đi lại trên hành lang.
Bất quá, theo như trình độ thần kinh khủng khiếp của Nhan Cát Tường, loại chi tiết này, cư nhiên bị cô lãng quên.
Gần, gần… Tựa hồ càng ngày càng nhích tới gần thanh nguyên kia…
Đột nhiên, tiếng mèo kêu thảm thiết, mà Nhan Cát Tường thì đang đứng trước một cái cửa gỗ màu đen.
Không suy nghĩ nhiều, thậm chí ngay cả thời gian nuốt nước miếng cũng không có, Nhan Cát Tường “Rắc” một tiếng, đẩy ra cánh cửa gỗ màu đen. (Nguyên văn tiếng “rắc”, sao nghe giống như tỷ phá cửa nhà người ta vậy?)
Mà cô… Nếu như có cơ hội, nếu như cẩn thận hơn một chút… Như vậy hẳn là sẽ thấy, ở phía trên cửa gỗ, dán mấy chữ màu hồng—— “Không phải nhân viên quan trọng, cấm vào”.
Đẩy cửa ra, đập vào mắt chính là một phòng làm việc cùng với cả tầng lầu chẳng hợp nhau chút nào.
Một chiếc giường giống như trong cung điện Anh quốc cổ, trên giường còn có một đống gối mềm mại mà rườm ra như trong cửa hàng chăn ga, làm cho người ta muốn nằm trên đó mà chết. (Ách, tỷ liên tưởng gì mà kì thế?) Thảm trắng noãn, phủ kín cả cái gian phòng. Có bàn trà, có ghế sa lon, trên vách tường còn treo mấy bức tranh nghệ thuật… Một gian phòng như vậy, nếu như là xuất hiện ở trong biệt thự, bất quá còn thấy tự nhiên. Nhưng là bây giờ… Nhưng là xuất hiện ở một phòng làm việc trong một tòa cao ốc.
Kỳ quái! Tuyệt đối kỳ quái!
Cô không khỏi chặt lưỡi hít hà, sau khi đảo mắt nhìn chung quanh một vòng, đột nhiên dừng lại ở bên bệ cửa sổ.
Chính xác mà nói, tầm mắt của cô dừng lại ở thiếu niên ngồi trên bệ cửa sổ.
Vài sợi tóc màu đen mềm mại bị gió hất tung lên, khuôn mặt trắng nõn, giống như là rất ít được nhìn thấy ánh mặt trời, trong suốt trắng sáp, một đôi lông mày lá liễu, lộ ra tiễn nước ô mâu, mũi cao rất đẹp, cánh môi thật mỏng, cho dù là thần, cũng khiến người ta phải sáng mắt với sắc thái này, nhợt nhạt màu hồng phấn, ướt át mà mỹ lệ.
Ngũ quan như vậy, Nhan Cát Tường vẫn cho là nên phú cho nữ nhân, nhưng đặt trên người thiếu niên trước mắt, cũng không làm cho người ta cảm thấy mâu thuẫn, cho dù quá mức âm nhu, cho dù quá mức hồn nhiên, nhưng thật kỳ dị là khiến cho người ta không nỡ dời ánh.
Vô cùng… Xinh đẹp? Khả ái? Hay là… Há miệng, Nhan Cát Tường đột nhiên phát hiện mình nhất thời không tìm được từ nào để hình dung thiếu niên trước mắt.
Đối với sự xông vào tùy tiện của cô, thiếu niên tựa hồ cũng không để ý, chẳng qua là như cũ đắm chìm trong thế giới của mình, hưởng thụ gió nhè nhẹ.
Ai, mỹ nhân chính là mỹ nhân. Nhan Cát Tường trong lòng cảm thán, cho dù thiếu niên chẳng qua chỉ ngồi ở trên bệ cửa, lại làm cho người ta cảm giác giống như đang xem cận cảnh trong rạp chiếu bóng.
Phút chốc, một suy nghĩ xẹt qua đầu Nhan Cát Tường, giống như nhớ ra cái gì đó, cô thoáng chốc không vui nhìn mỹ nhân, một bước tiến đến, bắt được cánh tay và eo của thiếu niên.
“Nguy hiểm!” Cô kêu lên, muốn đem thiếu niên từ trên bệ cửa sổ ôm xuống.
Mặc dù tư thế hắn ngồi trên bệ cửa sổ rất đẹp, nhưng nơi này là cao ốc văn phòng a! Cho dù tầng này không phải là tầng 70, cũng là tầng 60, mà hắn lại to gan ngồi ở chỗ này như vậy, không phải là không muốn sống nữa sao.
Cử động của cô khiến cho thiếu niên hơi kinh ngạc.
Sau đó một giây, hai người liền giống như hai cái bánh mật (sao lại là bánh mật nhỉ?), “Phanh” té lăn quay trên mặt thảm màu trắng.
Thiếu niên ở trên, Nhan Cát Tường ở dưới.
Thật… nặng a! Bị đè ở bên dưới, Nhan Cát Tường cảm giác không khí trong phổi nhanh chóng bị đẩy hết ra ngoài. Cô thề, cô chỉ muốn ôm thiếu niên từ trên bệ cửa sổ xuống, nhưng khi thật sự ôm mới phát hiện, thân hình thiếu niên cao hơn nhiều so với dự đoán của cô, bởi vậy cũng đưa đến suy đoán sai lầm về thể trọng của hắn. (đã nói ca là nam, là nam mà)
Nhìn đến cánh tay hắn đặt ngang hông, có thể cảm giác được thiếu niên tuy mảnh mai, nhưng chiều cao của hắn rõ ràng phải hơn 1m80.
“Nguy hiểm?” Thiếu niên nhẹ nhàng mở miệng, tiếng nói nhẵn nhụi mà hoa lệ, có vẻ hơi âm nhu giống giọng nữ. Cúi đầu, hắn nhìn thân thể nữ nhân xa la bị hắn áp bên dưới.
Một nữ nhân trước giờ chưa từng thấy qua, nhìn đồng phục của cô, là nhân viên công ty viên sao. Tự nhiên xông vào phòng của hắn, lại tự nhiên cắt đứt giờ nghỉ ngơi của hắn.
Uy! Tha cho ta đi! Ít nhất hắn cũng nên đem thân thể dời đi một chút chứ. Nhan Cát Tường trong lòng lẩm bẩm. Hai thân thể từ bộ ngực trở xuống dán chặt vào nhau bất ngờ như thế nhưng không khiến cho Nhan Cát Tường nảy ra bất cứ mộng đẹp nào.
Bởi vì cái cô chú ý lúc này là mình sắp thở không nổi đến nơi rồi.
“Khụ…” Sắc mặt của cô từ trắng sang hồng, từ hồng sang tím. Nếu là… nếu là cứ tiếp tục bị đè như vậy, khó nói trước cô sẽ không trở thành người đầu tiên ở công ty bị đè chết, sau đó không chừng còn có thể lên trang nhất về các tin tức kì quái.
Lúc này… Cô đến tột cùng đang nghĩ gì a!
Giống như nhìn ra cô không thoải mái, thiếu niên nhẹ nhàng tung mình đứng lên.
Cuối cùng cũng có thể thở một cái! Hít sâu một hơi, Nhan Cát Tường chẳng thèm để ý hình tượng từ mặt đất bò dậy, điều chỉnh hô hấp của mình, “Khụ! Khụ! Ngươi ——” cô vừa sặc mấy tiếng, một tay vỗ lồng ngực mình, một tay chỉ vào