Mai Thiếu Khanh gật đầu cười với Lan Thương rồi lập tức lại đeo mặt nạ. “Đi thôi chú Lan, cảnh sát sẽ tới ngay thôi.”
“Nhưng mà nơi này, tôi lo lắng Nhiên Nhiên trở về sẽ không tìm thấy tôi!”
Mai Thiếu Khanh ngẩn ra, sắc mặt trầm xuống. “Chú Lan, cô ấy với anh hai có khả năng vĩnh viễn không thể trở về.”
“Vì sao?” Giản Tiểu Bạch đưa tay chặn ở ngực, tin tức không thể tin được này làm người ta giật mình.
Mạc Tử Bắc cũng đứng lên, Doãn Đằng Nhân sửng sốt. “Nhiên nhiên có phải là Túc Nhĩ Nhiên không?”
Mai Thiếu Khanh chậm rãi gật đầu.
Doãn Đằng Nhân khóe môi run run, run run lắc đầu: “Không phải, anh gạt tôi!”
“Rốt cuộc sao lại thế này?” Lan Thương cũng lảo đảo một chút, gần như đứng không vững.
Mai Thiếu Khanh hít sâu một hơi: “Anh hai với tôi ở trên tàu chở khách qua Đại Tây Dương truy lùng tung tích Dạ Lang. Nhiên Nhiên cũng lẻn vào tàu chở khách, giữa đường thì anh hai gặp phải Dạ Lang, hai người đấu với nhau rất lâu, anh hai bị Dạ Lang chém bị thương. Nhiên Nhiên phát hiện ra mới chạy tới nói với tôi là anh hai đã cùng Dạ Lang rơi xuống Đại Tây Dương. Tôi cùng Nhiên Nhiên nhảy xuống biển, sau đó Nhiên Nhiên mất tích, tôi cũng không tìm được anh hai, chỉ tìm được thi thể Dạ Lang. Nhiên nhiên cũng không thấy đâu, khi tôi được nhân viên công tác trên phà cứu lên phà thì lại phái thuyền nhỏ tìm kiếm cả nửa đêm cũng không phát hiện ra bọn họ. Tôi không có cách nào khác phải tiếp tục chờ bởi vì tôi còn có nhiệm vụ.”
“Nhiệm vụ gì? Anh có nhiệm vụ gì không thể cứu bọn họ lên?” Doãn Đằng Nhân đã không thể ngăn chặn được cơn bi ai cùng cực của mình mà nhịn không được rống lớn.
“Tôi không còn lời nào để nói!” Mai Thiếu Khanh trên mặt cũng tràn đầy đầy bi thương.
Lúc này cảnh sát đến. Mai Thiếu Khanh đưa một tờ giấy chứng nhận cho cảnh sát, vị cảnh sát kia liền đột nhiên chào anh ta. Tất cả mọi người trên mặt đều hoảng sợ và đầy thống khổ. Nước mắt Giản Tiểu Bạch vẫn tuôn ào ào, Doãn Đằng Nhân trên mặt bi thương không thua gì cô thậm chí còn sâu hơn.
Lan Thương cũng lập tức già nua hơn. Môi ông run run, Mạc Tử Bắc đi qua đỡ lấy ông, cho ông điểm tựa.
“Thi thể phải xử lý như thế nào?” Cảnh sát hỏi Mai Thiếu Khanh dường như là đang xin chỉ thị.
Mai Thiếu Khanh chỉ thản nhiên nói: “Cứ theo trình tự thông thường đi!”
“Rõ!” Vài cái cảnh sát lôi thi thể đi.
Mai Thiếu Khanh rốt cục nói: “Tàn dư của Dạ Lang đã bị diệt trừ hết. Mọi người cũng không cần lo lắng. Tôi phải đi rồi!”
Mai Thiếu Khanh cười nhẹ, khôi phục lại dáng vẻ ban đầu. “Anh đi tiếp nhận công việc của Nhiên Nhiên, anh muốn giúp cô ấy làm thật tốt!”
“Nhiên Nhiên!” Lan Thương kinh hô. “Không đâu, con bé sẽ không chết đâu. Nói cho tôi biết chỗ bọn họ rơi xuống biển đi?”
“Rơi xuống hải vực trung tâm Đại Tây Dương, thời gian lại là buổi tối, tôi nghĩ khả năng còn sống rất nhỏ.” Mai Thiếu Khanh đối diện tai nạn không trốn tránh.
“Anh hai, anh ấy?” Giản Tiểu Bạch hai tay che mặt. không biết nên làm thế nào tin tưởng tin dữ này. “Chị ơi! Anh hai!”
Cô thấp giọng lẩm bẩm, lắc đầu không muốn tin.
Mai Thiếu Khanh lại nói: “Tiểu Bạch chấp nhận đi!”
“Không, em không tin!” Giản Tiểu Bạch lắc đầu thống khổ.
Mạc Tử Bắc muốn tới an ủi cô nhưng anh biết nói cái gì cũng vô ích. Huống chi hiện tại cô còn đang giận anh. Cô nhất định còn giận chuyện anh chia tay cô!
“Tiểu Bạch!” Mạc Tử Bắc kêu tên của cô.
Giản Tiểu Bạch xoay người, không đối mặt với anh. Mai Thiếu Khanh đi qua kéo tay cô giao cho Mạc Tử Bắc. “Chăm sóc tốt cho cô ấy, cả chị dâu nữa!”
Vẻ mặt Mai Thiếu Khanh nghiêm túc, ánh mắt lại thành khẩn. Mạc Tử Bắc gật đầu: “Tôi sẽ làm!”
Giản Tiểu Bạch lại ra sức rút tay lại, Mạc Tử Bắc cầm chặt tay cô không buông ra. “Tiểu Bạch, anh sai rồi, là anh không đúng!”
Giản Tiểu Bạch rưng rưng quay mặt đi không nhìn anh.
Mai Thiếu Khanh cười nhẹ. “Ta đi đây. Mạc Tử Bắc giúp tôi chăm sóc chú Lan!”
“Anh đi đâu?”
“Trở về phục mệnh!”
“Về đâu?”
“Bí mật!”
Một tháng sau.
Sau khi mọi chuyện trở về với bình thường, Giản Tiểu Bạch được Mạc Tử Bắc đưa về căn biệt thự trên núi ở bên cạnh Lâm Hiểu Tình.
Ngày ấy sau khi biết tin Hùng Lập Tân rơi xuống biển, Lâm Hiểu Tình không ăn không uống mà ngất đi, lúc đưa đến bệnh viện thì phát hiện cô đã có thai. Cô không thể không chấp nhận sự thật mà ăn uống thật tốt để nuôi dưỡng thai nhi, nhưng mọi người đều biết trong lòng cô rất đau xót. Cho nên Giản Tiểu Bạch, Mạc Tử Bắc cùng với ba mẹ anh đều cẩn thận bảo vệ cho cô.
Còn Giản Tiểu Bạch cũng bởi vì nôn nghén mà bị buộc làm kiểm tra, lúc siêu âm lại phát hiện trong tử cung nội có hai cái túi thai, cô mang thai song sinh. Từ đó về sau Mạc Tử Bắc trở thành siêu cấp vú em, thật cẩn thận không rời một bước. Tuy rằng còn chưa giành được sự tha thứ của Giản Tiểu Bạch nhưng Mạc Tử Bắc tin với sự chân thành và kiên định anh nhất định có thể lại cảm động Tiểu Bạch.
Lam Sư không giúp đỡ tất nhiên cũng không lấy đi Duy Bạch của Mạc Tử Bắc. Doãn Đằng Nhân giống như thay đổi thành một người khác, dường như không nói một lời xoay đầu liền trở thành một người đàn ông băng sơn.
Mạc Tử Bắc vẫn không nghĩ ra rất nhiều chi tiết, từ miệng Lan Thương anh biết Tiểu Túc hóa ra là hình cảnh quốc tế. Vậy hiện tại Mai Thiếu Khanh tiếp nhận công tác của cô cũng là hình cảnh quốc tế?
Vậy mặt nạ vàng là ai?
Đang nghĩ thì Mai Thiếu Khanh đã tới.
Gặp lại sau một tháng mà Mạc Tử Bắc vẫn kinh ngạc: “Sao anh biết địa chỉ nhà mới của bọn tôi?”
Mai Thiếu Khanh cười mà không đáp. Mạc Tử Bắc khẩn cấp chặn ở cửa biệt thự hỏi: “Mặt nạ vàng là ai?”
“À!” Mai Thiếu Khanh chau mày. “Anh thật sự muốn biết? Là tôi với anh hai! Tôi đeo mặt nạ vàng lần cứu Thiên Thiên. Nhớ rõ Thiên Thiên là con của tôi!” Mai Thiếu Khanh hiếm có một lần nói đùa.
Mạc Tử Bắc trừng anh ta. “Được, cũng coi như là con anh nhưng mà giống loại thật sự thì là của tôi không chút nghi ngờ!”
“Ha ha!”
Hai người cùng cười, không khí coi như hòa hợp.
“Vì sao hai người lại phải đeo mặt nạ như vậy? Trêu cợt chúng tôi!”
Mai Thiếu Khanh lắc đầu, lần đầu tiên trong đời nói ra một câu như vậy: “Vì cuộc sống chúng tôi không muốn làm đại ca Lam bang nữa. Anh ấy không muốn mà tôi cũng không muốn! Cho nên mới lấy mặt nạ đối mặt với mấy lão già Lam bang!”
“À!” Mạc Tử Bắc rốt cục cũng hiểu.
“Gia nhập tổ chức hình cảnh quốc tế rồi thì anh coi như là đi vào đường quang minh rồi chứ gì?”
Mai Thiếu Khanh đánh vào ngực anh một cái: “Hỏi xong chưa? Tôi đi thăm Tiểu Bạch!”
Anh ta vòng qua Mạc Tử Bắc, ngông nghênh đi vào cửa, để lại Mạc Tử Bắc một mình sửng sờ ở ngoài cửa, anh ta thật đúng là xem nơi này như nhà mình mà.
Mạc Tử Bắc hiện tại khổ sở nhất là chuyện hôn lễ. Tiểu Bạch nói ngày nào chưa có tin tức của anh hai và chị gái thì ngày đó cô sẽ không lấy chồng.
Tuy rằng Mạc Tử Bắc cũng hiểu được tình cảm này anh một chút giảm giá cũng chưa có mà thậm chí còn lời được một cậu con trai, một mỹ nhân cùng với cái bào thai song sinh trong bụng cô nữa. Nhưng Tiểu Bạch một ngày chưa chịu kết hôn với anh thì tim anh một ngày cũng không thể an bình.
Mạc Tử Bắc đành phải khẩn cầu ông trời đừng để Hùng Lập Tân cùng Túc Nhĩ Nhiên thật sự chết đi. Nhưng hiện tại bọn họ đều không có tin tức, xem ra hôn lễ của anh thật sự sẽ không bao giờ có rồi.