ói, bọn họ sau khi đi qua một đoạn quẹo trái quẹo phải ngoằn nghòe thì chui vào một con ngõ nhỏ chật hẹp. Tina chỉ vào một cánh cửa sắt cũ nát nói: “Ngay đó!”
Mạc Tử Bắc cùng Doãn Đằng Nhân đưa mắt nhìn nhau, hai người cũng không động đây. Tina thấy bọn họ như thế thì trong lòng cũng hiểu. “Tôi đi gõ cửa.”
Cô ta dùng sức đập vài cái lên cửa, bên trong có một người đi ra, là một ông già đi đứng không linh hoạt lắm ra mở cửa, nhìn thấy ba người thì sửng sốt hỏi: “Có việc gì?”
Tina đi thẳng vào vấn đề nói: “Gọi Giản Tiểu Bạch xuất hiện đi?”
Trong ánh mắt ông lão hiện lên một chút kinh ngạc rồi lập tức lại bình tĩnh. “Cô tìm lầm chỗ rồi, tôi không biết người mà cô nói.”
“Không sai, tôi biết cô ta ở trong này, mau kêu cô ta đi ra đi, nói là Mạc Tử Bắc tìm đến cô ta.”
“À!” Ông lão lắc đầu: “Mời cô về cho. Chỗ tôi thật sự không có người cô nói.”
Mạc Tử Bắc cùng Doãn Đằng Nhân cẩn thận đánh giá ông lão một chút. Mạc Tử Bắc rốt cục nhịn không được hỏi: “Ông ơi, tôi là chồng của Tiểu Bạch, tôi tới đón cô ấy!”
Ông lão thật sâu đánh giá Mạc Tử Bắc, trong ánh mắt xẹt qua một tia không dễ phát hiện, thần sắc lập tức lại bình tĩnh lắc đầu: “Anh à, thật sự không có.”
Mạc Tử Bắc nhìn ông lão nói rất kiên quyết nên trong lòng có chút nghi ngờ cũng không nói gì nữa. Anh đã quyết định rồi anh sẽ tự mình ngồi ở đây canh chừng. Đang nói thì trong con ngõ nhỏ đột nhiên ầm ầm tiến vào mấy chiếc xe hơi, chặn hết lối đi, có năm sáu người từ trong xe bước, đi về hướng bên này.
Ông lão vừa nhìn thấy liền lập tức muốn đóng cửa, lại bị Doãn Đằng Nhân nhanh tay lẹ mắt ngăn lại. “Ông ơi, Tiểu Bạch thật sự không ở đây sao?”
“Đoàng” một tiếng súng vang lên.
Mạc Tử Bắc cùng Doãn Đằng Nhân đều kinh ngạc một chút nhưng ông lão hình như rất bình tĩnh. Doãn Đằng Nhân túm lấy Mạc Tử Bắc lăn vào trong viện. Ông lão cũng không nói cái gì nữa, động tác lưu loát chạy vào trong nhà. Tina cũng đi vào, theo Mạc Tử Bắc cùng Doãn Đằng Nhân thuận thế lăn một vòng qua cửa. Năm sáu người kia la hét xông vào sân.
“Tina, cô rất tuân thủ lời hứa, tránh qua một bên đi!” Tên cầm đầu nói.
Mạc Tử Bắc cùng Doãn Đằng Nhân đồng loạt nhìn về phía người nọ, chỉ thấy trên mặt hắn ta có vết sẹo rất sâu. Doãn Đằng Nhân lặng lẽ nói với Mạc Tử Bắc: “Cái tên lần trước ở bệnh viện hại Tiểu Bạch sảy thai chính là hắn. Bóng người trên băng ghi hình cũng rất giống tuy rằng không rõ lắm nhưng vết sẹo trên mặt hắn thì rất rõ ràng.”
Tina tránh sang một bên, trong ánh mắt Mạc Tử Bắc tràn ngậpsự phẫn nộ, anh lại bị người phụ nữ này đâm một nhát. Tina dường như vừa chạm vào ánh mắt lạnh lẽo của Mạc Tử Bắc thì thân mình cũng run lên, ánh mắt ảm đạm hẳn.
“Mạc Tử Bắc, Doãn Đằng Nhân, hôm nay là ngày chết của bọn mày. Giải quyết xong bọn mày, cả Giản Tiểu Bạch cùng Lan Thương cũng sẽ lên Tây Thiên.” Tên mặt sẹo tàn độc nói.
“Không!” Tina lắc đầu: “Anh đã nói sẽ tha cho Mạc Tử Bắc mà!”
Doãn Đằng Nhân sửng sốt: “Ý là tôi phải đi Tây Thiên sao?”
“Đương nhiên!” Gã mặt sẹo âm trầm cười, vết sẹo trên mặt càng dữ tợn.
“Không, Á Lỗ Khắc, anh đã nói sẽ không đả thương Mạc Tử Bắc. Anh không thể nói mà không giữ lời!”
“Ha ha, Tina à, hắn ta đâu có thích cô. Hắn ta chết cô có thể đi tìm thằng khác, mang theo toàn bộ Mạc thị Vi Bạch gì đó thì thiếu gì đàn ông?”
Hóa ra tên mặt sẹo tên là Á Lỗ Khắc, nghe hơi giống tên người ngoại quốc.
“Tôi chỉ muốn Mạc Tử Bắc, bằng không tôi sẽ không đồng ý với các người. Các người chỉ nói sẽ giải quyết Giản Tiểu Bạch chứ không có nói là muốn Mạc Tử Bắc chết.”
“Ha ha, không phải cô nói là được đâu?” Á Lỗ Khắc châm chọc cười.
Tên mặt sẹo Á Lỗ Khắc cuồng ngạo giơ súng lục lên nhắm ngay vào Mạc Tử Bắc bóp cò súng. Mạc Tử Bắc sửng sốt liếc mắt về cánh cửa phía sau. Doãn Đằng Nhân cũng ngầm hiểu ý, bên cạnh Doãn Đằng Nhân cũng vừa hay có có cái chậu sắt cũ nát, anh ta vung một cước đá thẳng cái chậu vào Á Lỗ Khắc. Mạc Tử Bắc nhân cơ hội phóng người đi, hai người đều lánh vào trong phòng.
Ngay sau đó tiếng súng vang lên. Doãn Đằng Nhân cùng Mạc Tử Bắc hai người cùng đá một cước đóng cửa lại. Nhìn chung quanh một chút, bên trong phòng có một cái mật thất, bọn họ không hẹn mà cùng lăn đến cửa mật thất. Lúc này cửa lại đột nhiên mở ra, ông lão vừa rồi một tay cầm súng đi ra. Cúi đầu đưa mắt nhìn hai người nói: “Bảo vệ cháu gái tôi cho tốt, không được để con bé bị thương.”
Cô khóc, nước mắt vội vàng lăn xuống. Mạc Tử Bắc cùng Doãn Đằng Nhân đều ngây ngẩn cả người.
“Tiểu Bạch?” Mạc Tử Bắc đứng lên, tiến lên muốn cầm tay Tiểu Bạch lại bị cô đẩy ra.
Giản Tiểu Bạch không để ý đến anh chỉ kéo tay Lan Thương: “Chú Lan đừng đi, cháu không thể để chú chết!”
“Lan Thương?” Doãn Đằng Nhân hô nhỏ. “Vậy ông nhất định biết chị em Giản Tiểu Bạch ở đâu.”
Lan Thương sửng sốt: “Không còn kịp rồi. Con nhớ bảo trọng, nhớ rõ nói với chị con là bảo nó hạnh phúc!”
Lan Thương đẩy cô ra, chạy vội tới cửa, cầm súng bắn hai phát vào đám người trong viện. Giản Tiểu Bạch vừa muốn đi theo ra ngoài thì bị Mạc Tử Bắc kéo lại, nhốt cô vào trong phòng: “Mình ra đó, Nhân cậu bảo vệ cô ấy!”
Mạc Tử Bắc không có gì vũ khí, anh chỉ có thể tay không ra trận. Đột nhiên trong viện lập tức trở nên im ắng, không có tiếng súng, cũng không có động tĩnh, ngay cả Lan Thương cũng chấn động, kinh ngạc quay sang nhìn phía Mạc Tử Bắc.
“Làm sao vậy?” Mạc Tử Bắc từ cửa sổ cẩn thận nhìn ra ngoài.
Trên mặt đất có mấy người đang nằm, tên mặt sẹo Á Lỗ Khắc cũng nằm ngay đơ trên đất. Chỉ có Tina một mình lui vào góc tường run rẩy. Đứng ở cửa viện là một người cao lớn anh tuấn đeo mặt nạ bạc. Trong tay người nọ trống không, khóe miệng là một nụ cười nhạt. Còn Tina thì đã sợ tới mức cả người phát run.
Mạc Tử Bắc kinh hô: “Mặt nạ bạc!”
Doãn Đằng Nhân từ chỗ cửa chạy đến. “Giải quyết hết rồi?”
“Xem ra đều đã chết, người mang mặt nạ bạc này là địch hay là bạn?” Lan Thương thu súng lại hỏi.
“Là bằng hữu, anh ta đã từng giúp Tiểu Bạch!”
Lan Thương cũng không nói gì nữa. Giản Tiểu Bạch từ bên trong chạy đến, nhìn thấy Lan Thương không chết, tiếng súng cũng không có. Cô vui vẻ quá mà khóc, bổ nhào vào lòng Lan Thương, ôm cổ ông vui vẻ mà rưng rưng hô to: “Chú Lan, chú thật sự không chết! Thật tốt quá!”
“Tiểu Bạch!” Mạc Tử Bắc kêu cô.
Giản Tiểu Bạch ở trong lòng Lan Thương mà cứng đờ người, cô không hiểu vì sao Mạc Tử Bắc vừa rồi lại chịu dùng sinh mệnh bảo vệ cô? “Anh không phải sợ chết sao?”
“Người bên ngoài có thể là Mai Thiếu Khanh!” Anh căn bản không muốn nói nhưng lương tâm anh đột nhiên trắc ẩn, cứ cho là lấy lòng của cô đi.
“Anh Thiếu Khanh?” Giản Tiểu Bạch vừa nghe đã chạy ra khỏi phòng.
Hai mét trước cửa viện có một người cao lớn mang mặt nạ bạc, đứng dưới ánh mặt trời, cái mặt nạ cũng theo đó mà lấp lánh. Lòng của cô một trận kinh hoàng, có chút không biết làm sao, năm sáu người chết cũng không làm cho cô thấy sợ hãi, cô bước qua đám người chết đó mà đi.
Mặt nạ bạc nhìn thấy cô đi ra thì trong mắt hiện lên một chút dịu dàng rồi lập tức xoay người.
“Anh Thiếu Khanh!” Giản Tiểu Bạch nhìn thấy anh sắp đi thì không khỏi kêu to.
Mặt nạ bạc khựng lại rồi tiếp tục cất bước. Giản Tiểu Bạch liều lĩnh chạy lên, từ phía sau ôm lấy lưng anh ta: “Anh Thiếu Khanh. Là anh sao?”
Giọng của cô rất nhỏ, không dám chắc chắn có phải là Mai Thiếu Khanh hay không. Cô chỉ có thể ôm lấy anh ta, không để anh ta đi, cho đến khi xác định anh ta không phải là anh Thiếu Khanh của cô mới thôi.
Mặt nạ bạc chậm rãi xoay người, khóe miệng hơi mỉm cười. Anh ta nâng tay nhấc cái mặt nạ lên, từ phía sau cái mặt nạ chậm rãi lộ ra gương mặt tuyệt đẹp làm cho người ta hít thở không thông, đạp vào mắt là đôi mắt hoa đào như gió xuân tháng ba của anh ta, sống mũi cao thẳng, mày kiếm khẽ cong, khóe môi nhếch một nụ cười mỉm mị hoặc chúng sinh.
Giản Tiểu Bạch nước mắt ào ào tuôn rơi, bổ nhào vào trong lòng anh ta, vừa khóc vừa kêu: “Anh Thiếu Khanh! Đúng là anh!”
Mai Thiếu Khanh chính là mặt nạ bạc, Mạc Tử Bắc đoán cũng không sai chỉ là không biết mặt nạ vàng kia là ai. Ba người bọn họ đều từ trong phòng đi ra.
“Em không có nằm mơ, nói cho em biết đây thật sự là anh Thiếu Khanh đi. Anh đi đâu vậy, em rất nhớ anh. Em không phải đang mơ đúng không, anh thật sự là anh Thiếu Khanh của em đúng không!” Giản Tiểu Bạch kích động đến choáng váng, mười ngón tay siêt lấy thắt lưng anh ta, tựa đầu vào trước ngực anh ta không ngừng rơi lệ, từ khóc thất thanh cho đến khi khóc thút thít.
Tay Mai Thiếu Khanh cũng đỡ thắt lưng của cô: “Không sao!”
Mạc Tử Bắc thấy bọn họ vô cùng thân thiết như thế thì đáy lòng dâng lên một chút ghen tuông, không khỏi siết chặt nấm đấm nhưng rốt cục không có phát tác. Tất cả mọi người đang nhìn bọn họ ôm chặt nhau.
Tina trong lòng đau xót, ánh mắt liếc về nơi khác. Cô ta biết đến tận đây rồi thì cô ta thật sự không còn có cơ hội đến với Mạc Tử Bắc. Ngay lúc cô ta chuẩn bị rời đi thì phát hiện ngón tay của tên mặt sẹo Á Lỗ Khắc động đậy ngay sau đó súng của hắn ta giơ lên hướng tới Mạc Tử Bắc đang ở gần hắn nhất mà nả một phát súng.
“Đoàng!”
Mạc Tử Bắc bị đẩy một cái lảo đảo thiếu chút nữa ngã quỵ. Một tiếng súng thật lớn này quá chấn động, Giản Tiểu Bạch hoảng sợ. Mai Thiếu Khanh nâng tay từ trong tay áo phóng ra một con dao phẩu thuật bắn thẳng đến chỗ cổ họng tên mặt sẹo, ngay lập tức mất mạng.
“Ai bị trúng đạn rồi?” Giản Tiểu Bạch trong lòng căng thẳng.
Mạc Tử Bắc ổn định thân mình, xoay người liền nhìn thấy Tina ở phía sau anh, chậm rãi ngã xuống, bên môi của cô ta nở rộ một nụ cười mỉm, một nụ cười buông xuôi cùng thả lỏng.
Mạc Tử Bắc giật mình, nâng cơ thể của cô ta. Vừa giơ tay liền chạm đến vết máu nóng ẩm phía sau lưng cô ta, máu tươi nhuộm đỏ từ trước ngực đến phía sau lưng Tina.
Anh hô nhỏ: “Tina, cô giúp tôi chắn đạn?”
Mạc Tử Bắc không thể tin được, cô ta vừa rồi hình như ở rất xa chỗ tiếng súng nổ đồng thời anh cảm giác người mình bị va một cái, vừa xoay người thì Tina đã trúng đạn.
“Mạc!” Tina cười xinh đẹp: “Khụ khụ.”
Máu tươi theo khóe môi chảy ra, hình như viên đạn bắn trúng động mạch phổi. Cô ta nâng bàn tay dính đầy máu lên xoa hai má anh, mỉm cười, khóe môi, hàm răng đều dính đầy máu khiến nụ cười này nhìn quái dị mà quỷ bí. “Mạc, trả Duy Bạch lại cho anh. Em sai rồi. Tha thứ cho em.”
Tina dường như còn có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại không ngừng ho khan khiến cô ta rất nhanh đã nói không ra lời, đến hô hấp cũng gấp gáp hơn rốt cục ngạt thở mà chết. Bên môi vẫn còn đọng một nụ cười, nhan sắc xinh đẹp vấy máu làm cho người ta tan nát cõi lòng, máu tươi nhuộm đỏ tây trang trước ngực Mạc Tử Bắc, Mạc Tử Bắc kinh ngạc nâng người Tina, thật lâu sâu vẫn không buông ra.
Doãn Đằng Nhân đón lấy Tina mà đặt xuống. “Chúng ta đi thôi, nơi này sợ là cảnh sát sắp tới rồi.”
Giản Tiểu Bạch ngẩng mặt nhìn Mai Thiếu Khanh. “Anh Thiếu Khanh, chúng ta đi