cùng, nhưng vẫn kiên quyết như cũ: “Không, không thể nói cho cô ấy biết được. Giờ cô ấy chỉ tạm thời thống khổ thôi, rồi dần dần sẽ quên được. Còn tôi, cũng sẽ đến một ngày nào đó tôi không còn trên đời nữa. Giờ đau khổ như vậy tốt hơn nhiều đến ngày đó để cô ấy nhìn thấy tôi ra đi. Nếu tôi chết trước mặt cô ấy, cô ấy thực sự sẽ rất đau khổ, nhất định sẽ không chịu đựng nổi, không thể sống nổi, rồi cô ấy sẽ tự trách bản thân mình, cho rằng tôi vì cứu cô ấy mới để bị thương như vậy, mới bị mù mà dẫn đến tử vong!”
Cao Dã nghe Lôi Dương nói vậy cũng có vài phần đạo lý. Lôi Dương bị như hiện giờ vì vài năm về trước do cứu Đồng Đồng mà lưu lại di chứng thương tổn. Nhưng Cao Dã vẫn có vẻ không đồng tình: “Lôi, cậu thật sự không nghĩ đến phẫu thuật sao? Như vậy ít nhất cậu còn có cơ hội. Chẳng lẽ cậu cứ như vậy mà chờ ngày đó đến?”
“Cao Dã, cậu không hiểu sao? Cái gọi là giải phẫu chỉ nắm chắc ba mươi phần trăm hi vọng sống, nhưng nó lại làm cho người ta có thêm chút hi vọng! Nhưng tôi lại không thể hi vọng, tôi không muốn chết trong khi đang phẫu thuật! Cậu có hiểu không?”
“Nhưng giờ Đồng Đồng phải làm sao bây giờ? Cô ấy cứ như hiện giờ không phải là giải pháp!”
Lôi Dương thì thào: “Cô ấy sẽ không việc gì đâu. Bởi vì cô ấy yêu Nhạc Bằng, cô ấy sẽ không bỏ rơi Nhạc bằng đâu!”
“Vậy còn cậu, một mình cậu như vậy có tốt không? Có thể ứng phó được không?”
“Tôi không sao, có một chú cún thật sự đáng yêu mỗi ngày đều ở bên cạnh tôi!”
“Dương, cậu nói là cậu… hoàn toàn không nhìn thấy gì sao? Phải không?” Cao Dã một trận đau lòng.
“Đừng lo lắng cho tôi, thay tôi… chăm sóc Đồng Đồng thật tốt!” Lôi Dương nói xong, lập tức ngắt điện thoại.
Lôi Dương đeo kính râm, ánh mắt tựa hồ đang nhìn gì đó, nhưng cũng không thể nhìn thấy một thứ gì, bên cạnh là tiếng chó sủa ồn ào chờ đợi.
Tâm tình anh đều đang hướng về Đồng Đồng. Cô nhất định sẽ không sao, nhất định sẽ quên được thôi!
Đồng Đồng được đưa đến bệnh viện, thân thể cô hiện giờ phải truyền nước biển để duy trì. Bác sĩ nói rằng cô không bị bệnh gì cả, chỉ là đang trốn tránh đau khổ mà thôi. Cô không hề muốn tỉnh lại!
Cao Dã đi một chặng đường dài đến bệnh viện. Vì được Lôi Dương nhờ cậy hết sức quan tâm đến Đồng Đồng, khi biết Đồng Đồng phải vào bệnh viện, Cao Dã vội vàng chạy đến.
Bác sĩ nói nếu Đồng Đồng không tỉnh lại, chỉ sợ rằng cô ấy sẽ chết. Giờ đành phải dựa và trông chờ vào ý thức của cô ấy thôi.
Cao Dã bị Lôi Dương và Đồng Đồng làm cho liên lụy, hiện tại thống khổ nhất chính là hắn. Giờ phải làm sao đối với lời hứa với Lôi Dương đây?
Để tự Lôi Dương cô độc ở nơi xa chậm rãi chờ cái chết đến sao?
Để Đồng Đồng như hiện giờ, không có hi vọng lẳng lặng nằm ở đây, cũng đợi sinh mệnh trôi đi?
Cao Dã nôn nóng đi qua đi lại trước của phòng bệnh, cuối cùng lòng đã quyết định, anh đi tới trước giường Đồng Đồng, lớn tiếng nói với Đồng Đồng: “Đồng Đồng à, cô có biết bây giờ tất cả mọi người đều rất lo lắng cho cô không? Cô mở mắt ra nhìn xem ba mẹ cô, em trai cô, còn cả Nhạc Bằng nữa, còn có người bằng hữu là tôi đang rất quan tâm tới cô. Cô cứ như vậy mà ngủ sao? Sao cô lại yếu đuối thế hả? Cô hãy mau tỉnh lại, mau tỉnh lại đi, mau tỉnh lại đi tìm Lôi Dương đi! Tôi sẽ nói cho cô biết hiện giờ cậu ấy đang ở nơi nào. Cậu ấy không kết hôn, tất cả đều chỉ là lừa cô thôi! Hiện giờ bệnh tình của cậu ấy đang rất nghiêm trọng, vụ tai nạn cách đây mấy năm đã để lại di chứng. Giờ cậu ta là một người không nhìn thấy gì cả, sau đó sẽ tự mình cô độc mà chết đi. Cậu ấy sợ cô sẽ không chịu nổi mới gạt cô như vậy, mới nghĩ ra lý do như vậy để lừa dối cô. Cô có nghe thấy không hả?”
Thật lâu sau Đồng Đồng vẫn không tỉnh lại, đối với những lời nói của Cao Dã cô không hề có phản ứng. Mẹ Lê không dám tin: “Thực ra Lôi Dương cậu ta……”
Cao Dã thở dài: “Chuyện là… Cô có nhớ việc Đồng Đồng bị bắt cóc vài năm trước không? Lúc đó bom nổ mạnh, vì cứu Đồng Đồng nên Lôi Dương đã phải năm viện hai năm trời. Và hiện giờ đã để lại di chứng, Lôi Dương đã hoàn toàn mù lòa, một mình ra nước ngoài, cậu ấy nói như vậy là để lừa Đồng Đồng, nói rằng cậu ấy kết hôn, lòng Đồng Đồng bị chết còn tốt hơn việc cậu ấy chết trước mặt cô ấy rất nhiều. Vì cậu ấy sợ Đồng Đồng sẽ không chịu nổi đả kích đó, không chịu nổi chuyện cậu ấy chết là do di chứng của vết thương kia!”
“Tôi…phải…đi…tìm…anh…ấy!” Một âm thanh yếu ớt vang lên bên tai mọi người.
Là tiếng nói của Đồng Đồng!
****************************
Sau khi tỉnh dậy Đồng Đồng liều mạng tự mình đứng dậy. Cao Dã đã nói cho cô toàn bộ sự tình. Cô nhất định phải tìm được Lôi Dương, không để anh cô đơn một mình ở nước ngoài.
Cao Dã nói hết mọi chuyện của Lôi Dương cho Đồng Đồng nghe.
“Đồng Đồng, tôi không biết mình có sai lầm không nhưng tôi muốn hỏi cô một chuyện.”
Đồng Đồng cười buồn: “Có chuyện gì anh cứ hỏi đi.”
“Nếu Lôi Dương giải phẫu không thành công, hoặc cậu ấy thật sự có bất trắc gì, cô….”
Đồng Đồng bá đạo nói: “Tôi sẽ không để cho anh ấy ra đi như vậy, bởi vì anh ấy thật sự phải sống, không có anh ấy tôi sẽ không sống được, cho nên vì tôi, anh ấy bắt buộc phải sống.”
Đồng Đồng không trả lời ngay vấn đề mà Cao Dã hỏi nhưng Cao Dã đã hiểu được, Lôi Dương nói đúng, anh lo lắng cũng đúng thôi.
Đồng Đồng chính là người như vậy. Đem tình yêu so với sinh mệnh của mình là quan trọng nhất. Tình yêu với cô là không khí, Lôi Dương là tất cả đối với cô.
Không có Lôi Dương, không có gì là quan trọng nữa!
“Đồng Đồng, tôi chờ tin tốt của cô!”
*********************************
Vài ngày sau, Đồng Đồng nhanh chóng làm xong thủ tục xuất ngoại, lần ra nước ngoài này, cô lên máy bay đi đến một đất nước xa lạ, bước vào hành trình đi tìm người cô yêu.
Cô nhất định phải nói cho người đàn ông kia biết, sinh tử không rời!
Đồng Đồng đứng trước nơi ở của Lôi Dương, trước đó Cao Dã đã cho cô địa chỉ. Một dãy phòng nhỏ bằng gỗ, một mảnh đất trống đầy cỏ xanh thật dài xung quanh nhà.
Trong nhà không có ai, mọi người đều đi ra ngoài rồi.
Cửa chính khóa chặt. Hân Đồng chỉ còn nước ngồi trước của chờ đến khi Lôi Dương trở về. Trong lòng không khỏi nhớ tới một sự việc xảy ra cách đây năm năm.
Cô đã đáp ứng điều kiện của Lôi Dương, làm người phụ nữ của anh, cũng là như thế này, chờ thật lâu mới thấy anh về.
Vừa mới bắt đầu ở chung, cô lại cùng anh trên giường rồi hôn mê bất tỉnh. Lúc đó, anh cứ tưởng anh tra tấn cô cho đến khi cô ngất đi.
Đồng Đồng đang suy nghĩ bỗng thấy ở xa xuất hiện một bóng dáng quen thuộc. Anh mặc chiếc áo gió màu đen, mang một chiếc kính râm lớn, tay dắt một chú chó “đạo manh” chậm rãi bước đến, chầm chậm từng chút đến gần cô.
Là anh, là A Dương của cô.
Trong lòng Đồng Đồng chợt nảy lên một trận ghen tuông, nhưng lại có cảm giác xúc động muốn khóc.
Cô chậm rãi đứng lên, nhìn thấy Lôi Dương ở ngay trước mặt, anh cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn mình liền dừng lại.
Sau đó anh đờ đẫn quay đầu, tìm chìa khóa rồi tìm kiếm ổ khóa, nhưng không cách nào lập tức mở cửa ra được.
Đồng Đồng lấy chìa khóa trong tay Lôi Dương giúp anh mở rộng cửa, sau đó bỏ chìa khóa vào trong túi áo anh.
“Cám ơn!” Lôi Dương nói xong cùng chú chó “đạo manh” hướng vào trong viện mà đi, sau đó chầm chậm xoay người muốn đóng cửa lại.
Đồng Đồng lại chen đi vào cửa tới phía sau Lôi Dương.
Lôi Dương lạnh lùng nói: “Tôi nghĩ là tôi không mời đằng ấy vào nhà!”
Đồng Đồng đi ra phía sau Lôi Dương, nhẹ nhàng ôm lấy hai má Lôi Dương đau lòng cọ xát vào đó.
Trong lòng Lôi Dương bỗng nhiên nảy lên một cảm xúc mãnh liệt.
Vui sướng, kích động, trên mặt biểu tình phức tạp, nhưng sau khi xúc động anh nhẹ nhàng đẩy Đồng Đồng ra, có hơi dùng sức nên Đồng Đồng ngã ngồi trên mặt đất.
Rồi Lôi Dương chạy trốn vào trong phòng, đóng chặt cửa lại.
Đồng Đồng đứng dậy đuổi theo anh, khẩn trương kêu lên: “A Dương, đừng cự tuyệt em được không? Anh không cần đẩy em ra lần nữa, dù anh có nói gì, nói thế nào đi nữa, em cũng sẽ không rời khỏi anh. A Dương! Mở cửa ra đi!”
“Em đi đi, em không nên tìm anh!” Lôi Dương rống giận.
“A Dương mở cửa, mở cửa ra đi mà!” Đồng Đồng vội vàng đập cửa, nhưng Lôi Dương lại không chịu mở cửa.
Cô suy sụp ngồi trước cửa, Lôi Dương cũng không hề mở cửa, đi thẳng vào trong phòng.
************************
Bầu trời đã tối đen như mực, Lôi Dương vẫn không hề có ý định mở cửa, trên bầu trời bắt đầu có mưa rơi tí tách.
Hạt mưa theo mái hiên rơi xuống, chảy thành dòng trên mặt đất. Đồng Đồng đứng dựa sát vào chú chó “đạo manh”.
“A Dương, mở của đi mà, bên ngoài lạnh lắm đó!” Đồng Đồng tựa đầu lên cánh cửa, cúi đầu la lên.
Nhưng bên trong không có âm thanh nào vang lên!
“A Dương, mở cửa đi, dạ dày của em đau quá đi mất, em sẽ đói mà ngất đi đó!”
Vẫn như cũ không có thanh âm.
“A Dương….” Một tiếng gọi suy yếu, vô lực sau tiếng gọi ầm ỹ, tiếp theo là tiếng: “Phù phù!”
Thật lâu sau không hề nghe thấy tiếng của Đồng Đồng, từ bên trong cánh cửa Lôi Dương vội vàng mở cửa ra, miệng hốt hoảng kêu lên: “Đồng Đồng!”
Nhưng không có ai trả lời anh. Anh cúi người xuống, lấy tay sờ soạng nhưng lại sờ thấy con chó “đạo manh” nằm ở cửa. Đồng Đồng đâu? Cô bỏ đi rồi sao?
Có lẽ cô bỏ đi thật rồi!
Lôi Dương cảm thấy mất mát, ngốc nghếch sửng sốt trong chốc lát, dắt chú chó “đạo manh” đi vào trong phòng rồi chậm rãi đóng cửa lại.
Đang định quay về phòng ngủ, Lôi Dương nghe được tiếng nước chảy, nhưng không phải tiếng mưa rơi bên ngoài, hình như là từ trong phòng vọng ra!
Lôi Dương dựa theo cảm giác hướng phòng tắm nhẹ nhàng bước đến. Có người ở trong phòng đang tắm! Là ai?
Chẳng lẽ là… Đồng Đồng!
Lôi Dương đang suy đoán xem là ai, bỗng cảm giác một bàn tay nhỏ bé mềm mại mát lạnh kéo đầu anh lại.
Cảm giác đó rất quen thuộc, quen thuộc tới nỗi cả đời này anh không thể nào quên được, là bàn tay nhỏ bé không xương mà mềm mại của Đồng Đồng.
Cô vào bằng cách nào?
Anh lại muốn đẩy ra, nhưng Đồng Đồng dùng cả hai tay mạnh mẽ kéo anh lại.
Anh cảm giác được thân thể của Đồng Đồng chậm rãi tiến đến gần, hương vị quen thuộc trên người cô tràn ngập xung quanh anh.
Đồng Đồng với thân thể ướt sũng liều lĩnh áp sát đầu vào người anh mà ôm.
“A Dương!”
Giờ phút này Lôi Dương cảm thấy vô cùng chật vật, anh không thể nhìn thấy Đồng Đồng, không nhìn thấy được hình dáng mê người của cô!
Trong lòng anh có một loại cảm giác phức tạp càn quét: tự ti, khổ sở cùng bất lực. Anh cuống quýt né ra, lại không nhìn được phương hướng nên va phải đồ vật trong nhà, ngã xoài trên mặt đất.
“A Dương!” Đồng Đồng vội vàng tiến đến ôm lấy anh, đau lòng nói: “Không cần trốn tránh em, không cần trốn tránh em mà!”
Lôi Dương khổ sở nói: “Tránh ra, em tránh ra. Giờ tôi là một người mù, em còn tới đây làm gì? Em đi đi!”
“A Dương!” Đồng Đồng phủ đầu lên mặt Lôi Dương, ngắ