“Chưa kịp nhìn đến đã bị đánh ngất rồi.” Người giúp việc bị dọa khóc trả lời.
Tâm Lôi Dương kết chặt, đứa bé sao lại không thấy, có người đánh người giúp việc bất tỉnh, có phải là bang phái nào muốn dùng đứa bé để vơ vét tài sản?
Lôi Dương nóng ruột lại không có kế sách gì, anh nhớ tới Cao Dã, vội lấy điện thoại ra gọi cho Cao Dã.
Nhất định phải tìm được đứa bé, nhất định phải tìm được đứa bé!
Lôi Dương nói cho Cao Dã biết tình hình câu chuyện. Trong lòng tự nhủ bằng bất cứ giá nào cũng phải tìm được đứa bé về.
Ngay lúc Lôi Dương tâm - lực lao lực quá độ thì nghe tiếng chuông điện thoại kêu, anh vội mở máy ra nghe, đầu dây bên kia truyền đến giọng một người đàn ông xa lạ.
“Có phải Lôi Dương không?”
“Ông là ai? Tìm tôi có việc gì?” Đôi mắt đen của Lôi Dương toát lên vẻ bình tĩnh, cẩn thận lắng nghe tiếng nói của người đàn ông kia truyền lại.
“Tôi là anh ngươi không cần biết, trên tay tôi có con của anh, không biết anh có hứng thú với đứa bé này không?” Tiếng nói của đối phương vừa trêu chọc lại vừa thủng thẳng, giống như một con mèo đang vờn một con chuột.
Tay Lôi Dương nắm chặt điện thoại, trầm giọng nói: “Không được làm tổn thương tới đứa bé.”
Đầu bên kia điện thoại phát ra một trận tiếng cười đắc ý mà cuồng vọng, cười xong mới nói: “Yên tâm, chỉ cần anh ngoan ngoãn hợp tác, tôi đảm bảo đứa bé hoàn hảo an toàn trả lại cho anh! Không được báo cảnh sát, bằng không tương lai anh sẽ ôm một khối thi thể, giữ liên lạc, cần làm gì, như thế nào tôi sẽ gọi điện báo cho anh biết!”
Đối phương nói xong liền tắt điện thoại.
Lôi Dương liếc mắt nhìn người giúp việc, không có nói chuyện, tâm tình trầm trọng rời khỏi biệt thự. Anh không quay về nhà mình mà lái xe hướng tới nhà Đồng Đồng.
*** *** *** *** ***
Ông Lê, bà Lê đều ở đấy, Lê Gia Cương cùng Tân Nhiên và Vân Ny cũng đã ở đấy.
“Anh lại đến đây làm gì?” Lê Gia Cương bất mãn hỏi.
“Bác trai, bác gái, cháu tới đây để nhìn xem Đồng Đồng!” Lôi Dương không đếm xỉa tới sự cố ý bất mãn của mọi người, đưa ra nguyện vọng trong lòng, anh thực nghĩ muốn gặp Đồng Đồng.
“Anh hại chị tôi như vậy chưa đủ sao? Chúng tôi không hoan nghênh anh, mời anh ra khỏi nhà chúng tôi.” Lê Gia Cương đứng chắn trước mặt Lôi Dương, không để anh tiến thêm một bước.
“Lôi tiên sinh, mong anh trả lại đứa bé cho Đồng Đồng được không? Đó là trụ cột duy nhất để nó sống sót mà.”
Bà Lê có chút thương tâm cầu xin Lôi Dương. Hy vọng anh có thể đem đứa bé trả về cho Đồng Đồng.
“Đứa bé cháu chắc chắn sẽ đưa trở về, có thể đưa cháu đi xem Đồng Đồng được không?” Ánh mắt Lôi Dương vẫn tiếp tục tìm kiếm thân ảnh của Đồng Đồng.
“Nó đang ở trong phòng ngủ.” Bà Lê chỉ chỉ phòng ngủ của Đồng Đồng.
“Mẹ!” Lê Gia Cương không tán thành việc mẹ làm.
Lôi Dương mở cửa rồi bước vào.
Đồng Đồng nằm trên giường, đôi mắt nhắm lại như đang suy nghĩ, trên mặt một mảnh yên tĩnh, tái nhợt cùng tiều tụy, Lôi Dương ngồi xuống bên cạnh Đồng Đồng, nắm lấy tay Đồng Đồng, tâm tình không rõ.
Đồng Đồng vì anh, tất cả đều vì anh.
Mặc kệ sự việc trước kia có thật hay không, giờ cũng không còn quan trọng nữa, quan trọng là… giờ phút này, Đồng Đồng chịu mọi đau khổ.
Mà thủ phạm gây họa, chính là anh.
Trong lòng hối hận khiến nước mắt của anh không khỏi dừng ở trên tay Đồng Đồng, anh vốn là kẻ lạnh lùng vô tình mà giờ đây trở nên yếu đuối khi không kiểm soát được nỗi đau thống khổ mà anh gây ra cho Đồng Đồng.
Đồng Đồng, chỉ cần em khỏe trở lại, anh nguyện ý vì em mà nhảy vào nước sôi lửa bỏng.
Anh sẽ tìm bác sĩ thật tốt, chăm sóc em cẩn thận, cho em và con một cuộc sống tràn ngập vui vẻ.
Tiếng nói trong lòng vang lên cùng với những giọt nước mắt rơi xuống.
Lôi Dương nắm tay Đồng Đồng đắm chìm trong nỗi bi thương của chính mình, rất lâu tâm trạng anh mới bình tĩnh trở lại.
Còn Đồng Đồng tựa hồ cũng cảm giác được có người nắm lấy tay cô, nắm chặt vậy khiến cô tỉnh lại. Đồng Đồng mở hai mắt vẫn còn mông lung buồn ngủ, thấy được khuôn mặt ảm đạm Lôi Dương, vội vàng rút tay về. Trong mắt ngập đầy khủng hoảng, thân mình lùi lại về phía mép giường, kinh hoảng hô: “ Mẹ! Mẹ! Có người xấu!”
“Đồng Đồng, không cần như vậy được không?” Lôi Dương nhìn thấy ánh mắt khủng hoảng của Đồng Đồng, ở trong mắt Đồng Đồng, anh là người xấu, là quái vật, nhìn thấy Đồng Đồng bởi vì anh mà lộ ra nét hoảng loạn, Lôi Dương không cách nào hình dung tâm tình của mình, cảm thấy thực khó chịu. Anh nghĩ muốn vươn tay ôm lấy Đồng Đồng, nhưng Đồng Đồng lại càng thụt lùi về phía sau, ngã nhào xuống mặt đất.
ông bà Lê chạy tới đầu tiên, những người khác cũng tiến theo sau.
Đồng Đồng thấy được người thân, đứng bật dậy chạy vội qua, nhào vào lòng mẹ, cúi đầu không nhìn tới khuôn mặt thống khổ của Lôi Dương.
Sắc mặt ông Lê cực kỳ giận dữ, đối với Lôi Dương lạnh giọng nói: “Lôi tiên sinh, vẫn là nên rời khỏi! Không cần lại kích thích Đồng Đồng, nó không muốn nhìn tới anh.”
Lôi Dương nhìn Đồng Đồng giống như con nai con bị dọa sợ hãi, anh muốn cho cô cảm giác an toàn, để cô dựa vào, nhưng anh đã đánh mất đi quyền lợi này.
“Thay cháu chăm sóc Đồng Đồng thật tốt, được không? Cháu sẽ chu cấp mọi thứ tốt nhất cho cô ấy, vì cô ấy tìm bác sĩ giỏi nhất về chữa trị!” Chỉ cần không cần hạn chế anh tới gần Đồng Đồng.
Bà Lê vỗ vỗ lên lưng Đồng Đồng, an ủi Đồng Đồng, lắc đầu nói: “Nó… việc này không cần, nó cần cái gì chúng tôi đều đáp ứng được, mà anh thì không thể.”
Lôi Dương có chút đau đầu, nhíu mày rồi nói: “Cháu sẽ còn tới thăm Đồng Đồng nữa.” Rồi đưa ra một tấm danh thiếp, đặt ở trên bàn, lại nói: “Nếu cần cái gì, gọi điện thoại đến tìm cháu, cháu đi trước, phiền mọi người chăm sóc Đồng Đồng.”
Lôi Dương không hề nhiều lời, xoay người rời khỏi căn phòng. Anh phải mau chóng tìm được đứa bé.
Trong lòng Lôi Dương nhớ kỹ Đồng Đồng, càng nhớ kỹ đứa bé chưa từng gặp mặt có khỏe hay không khỏe, anh một mực đợi điện thoại của người đàn ông dùng đứa bé hiệp đàm với anh. Như vậy anh mới biết làm thế nào để đi đối phó.
Chính là liền mấy ngày cũng không có sự liên lạc nào, mà bên kia Cao Dã cũng không tra ra được kết quả gì.
Lôi Dương đoán không ra đối phương định giở trò quỷ gì, hiện giờ anh không sợ đối phương vơ vét tài sản mà là sợ đối phương không có bất cứ động tĩnh gì.
Địch ở trong tối, anh ở ngoài sáng, thủ đoạn này cực kỳ độc ác.
Hôm nay Lôi Dương lái xe đi đến nhà họ Lê, đã hai ngày, anh một mực vì chuyện đứa bé nên chưa tới thăm được Đồng Đồng.
Tới nay bởi vì cảm tình của Đồng Đồng đối với anh, làm nội tâm anh sợ hãi nhìn thấy Đồng Đồng như vậy, một cô gái hiền lành động lòng người nay biến thành dáng vẻ như thế.
Mà anh chính là thủ phạm gây họa biến thân xác Đồng Đồng thành như ngày hôm nay.
Tâm Lôi Dương lại không khỏi đắm chìm trong hối hận.
Trong khi Lôi Dương ở giữa bi ai thì xe đã tới nơi, Lôi Dương xuống xe, lại nhìn thấy cổng nhà đóng chặt, người đâu?
Lôi Dương một trận hoảng hốt.
Lo lắng nhìn xung quanh, nhưng bốn bề không nhìn thấy một nửa thân ảnh của ai cả, anh nóng lòng cùng tức giận hung hăng cầm một hòn đá đập vào khóa cửa đang đóng chặt, tạo ra một âm hưởng to lớn.
“Anh làm gì đó, muốn ăn trộm hả?” Một giọng nữ bất mãn phát ra không xa đằng sau anh. Ở nhà Tân Nhiên, Vân Ny nghe thấy âm thanh to lớn như vậy liền đi ra xem ai dám đi phá hoại cửa nhà người khác, tới nơi lại nhìn thấy Lôi Dương luống cuống cùng bất an.
Lôi Dương vội quay đầu nhìn lại, thấy là cô gái ngày trước ở nhà Đồng Đồng, vội hỏi: “ Mọi người đâu cả rồi? Đồng Đồng đâu?”
Cần trợ giúp mà lại còn tức giận, đàn ông như vậy thực sự không khiến người ta vui vẻ mà, Tân Nhiên vẫn là tốt nhất, Vân Ny trong lòng âm thầm miệt thị Lôi Dương, rồi nhíu mày nói: “Anh còn ở chỗ này làm gì, Đồng Đồng mất tích, mọi người tản ra đi tìm cô ấy rồi.”
Lôi Dương khẩn trương nói: “Xảy ra chuyện gì, sao lại mất tích?”
“Anh kêu la cái gì, mọi người đều không thấy, anh còn hỏi như thế làm gì? Đêm qua mọi người mới biết, anh còn không mau đi tìm.” Thái độ của Vân Ny đối với Lôi Dương không tốt, ở trong mắt cô, anh chỉ là một con người vô tình vô nghĩa, một người đàn ông thích đùa bỡn với con gái, cho anh biết việc này, chẳng qua là hy vọng anh có thể tìm được Đồng Đồng. Vì dù sao anh cũng đã từng ở cùng với Đồng Đồng, có lẽ có một số nơi Đồng Đồng trong tiềm thức chạy tới, mà mọi người không biết, chỉ có anh là người yêu có thể biết.
Lôi Dương không có tâm tình đi tranh cãi với Vân Ny, trong đầu anh toàn là tập trung nghĩ về Đồng Đồng. Đồng Đồng, em ở đâu?
Anh cố gắng suy nghĩ xem Đồng Đồng có thể đi đến đâu? Cô có thể tới đâu đây?
Lôi Dương nôn nóng, bất an quay về, bất chợt nhớ tới một nơi, anh chạy nhanh tới xe mình, hướng tới nơi mà trong lòng nghĩ tới cứ thế mà đi.
Trong lòng yên lặng một cách kỳ lạ, Đồng Đồng, dù cho em ở đâu anh cũng sẽ nhất định tìm ra em, quyết không để em bị tổn thương gì hết.
Chiếc xe cứ phóng như bay mà đi, bụi đất dọc đường cuồn cuộn nổi lên, cực kỳ giống tâm tình lúc này của Lôi Dương: rối ren, trộn lẫn vào nhau, không gì gỡ ra được.
Đây là nơi anh gặp lại Đồng Đồng sau khi về nước, nơi mà sự đau đớn của Đồng Đồng bắt đầu, bốn phía đã không còn nhìn ra hình dạng gì, ở đây chỉ còn một màu vàng bát ngát của hoa.
Tâm anh bị buộc chặt, tại nơi có khóm hoa nho nhỏ, tay anh gạt những đóa hoa sang bên, anh liền nhìn thấy một thân hình đang nằm ở đó.
Lôi Dương liều lĩnh chạy qua, quỳ gối xuống thân hình đang nằm trước mặt, đưa tay nâng lên, kinh hoảng nói to: “Đồng Đồng, em sao rồi? Mau tỉnh dậy cùng anh nói chuyện đi. Đồng Đồng!”
Nhưng dù anh la to đến đâu cũng không lay tỉnh được đôi mắt đang nhắm nghiền của Đồng Đồng.
Đau lòng cùng hoảng sợ quét qua tâm Lôi Dương, anh đỡ Đồng Đồng lên rồi ôm lấy, cuồng loạn chạy ra xe.
Anh một tay lái xe, một tay phủ lên mặt Đồng Đồng, miệng khẩn trương nỉ non: “Đồng Đồng, em không được xảy ra chuyện, biết không. Anh không cho phép em xảy ra chuyện. Anh đưa em đi bệnh viện rồi khỏe mạnh xuất viện, Đồng Đồng… Em nhất định không được có việc.”
Bây giờ anh mới cảm nhận được thế nào gọi là sống không bằng chết.
Nếu Đồng Đồng mà xảy ra việc gì, anh còn có thể sống được ư?
Anh bây giờ mới dám đối mặt với chính tâm tư của mình, có phải hay không đã chậm.