c giận đứng dậy, lắc đầu, kiên định nói: “Không, tôi sẽ không đáp ứng điều kiện của ngài!”
“Vậy ngươi muốn như thế nào!”
“Xin ngài đem đứa nhỏ trả lại cho tôi!”
“Nếu không thì sao?”
“Vậy thì tôi cũng sẽ thông qua pháp luật cùng ngài tranh đoạt đứa bé!”
Lôi Lâm trầm ngâm nở nụ cười, chậm rãi đứng dậy nhìn Đồng Đồng nói: “Cô muốn ta trả đưá trẻ lại cho cô để cô hại con trai ta sao?” Cô là muốn cho mọi người biết Lôi Dương có con ngoài giá thú, phá hoại việc hôn nhân của nó, để nó thân bại danh liệt rồi bị trục xuất khỏi tập đoàn Lôi Thị àh? Để gia đình họ Đan sau này ghi mối hận thù với nói, để nó trên thương trường không còn nơi sống yên ổn sao?” Lôi Lâm bức hỏi Đồng Đồng, làm cô chùn bước.
Trong lòng Đồng Đồng một chút cũng không thở nổi.
Lôi Lâm hài lòng nhìn phản ứng của Đồng Đồng rồi lại tiếp tục công kích: “Nếu cô làm như vậy, cô không chỉ hại một mình Lôi Dương, mà cô còn hại cả đứa nhỏ, ta sẽ không bao giờ cho cô còn được gặp lại nó!”
Lôi Lâm nói xong, không hề ngó ngàng tới Đồng Đồng đang xót xa vô hạn , thẳng bước đi ra ngoài. Ông biết thắng lợi sẽ thuộc về ông.
Phụ nữ, nếu vì đàn ông mà mang nặng đẻ đau sinh ra cốt nhục, nhất định là thực lòng yêu người đàn ông đó, hơn nưã bằng bất gì giá nào, nếu yêu người đàn ông đó mà hắn ta lại cùng người phụ nữ khác kết hôn, sẽ nghĩ ra tất cả biện pháp chẳng hạn như dùng đưá nhỏ buộc hắn ta phải chiụ trách nhiệm. Nghĩ như thế cho nên Lôi Lâm buộc phải hành động trước để ngăn cản chuyện này.
Lôi Lâm đã thực hiện được mục đích liền đắc ý nở nụ cười, đi ra khỏi phòng, moị người bên ngoài đều trợn mắt nhìn ông ta.
“Chờ một chút, ông khoan đi đã!” Tân nhiên cản đường Lôi Lâm.
Lôi Lâm vươn tay, dùng sức đẩy mạnh Tân Nhiên ra, nói: “Nếu ngươi không tự biết lượng sức mình, cùng ta ra tòa án một lần, mà đương nhiên sự việc lần này không đến lượt ngươi xen vào, hầu tòa cũng phải có sự chấp thuận của đương sự!”
Lôi Lâm nhanh chóng hướng cửa lớn ra ngoài.
Vân Ny không biết đã xảy ra chuyện gì, đứng dựa ở cửa nhìn Lôi Lâm tràn đầy nộ khí bước ra, mỉm cười nói: “Lão gia đi đường cẩn thận”.
Lôi lâm ngẩng cao đầu ngạo nghễ, cơ bản là không thèm nhìn đến Vân Ny, tiếp tục bước đi. Vân Ny rất nhanh đưa chân ra, Lôi Lâm không phòng bị ngã sấp trên mặt đất.
Vừa nãy dáng vẻ cao ngạo là thế, khí chất quí phái đến vậy, nay đã ngã lăn trên đất thở hổn hển.
Ông tức giận khôn xiết, đứng dậy chỉ vào Vân Ny nói: “Con nhóc đáng chết, là ngươi cố ý!”
“Ông đã biết ý tôi, còn không mau đi, tôi xua chó cắn ông bây giờ!”. Vân Ny không khách khí nói.
Lôi Lâm vỗ vỗ trên người, hung hăng bỏ đi !
Vân Ny nhìn moị người trong nhà, khuôn mặt đầy vẻ u sầu.
Đồng Đồng hồn phách thất lạc từ phòng trong đi ra, gương mặt tái nhợt đầy nước mắt, trong mắt là sự thống khổ không nguôi, cùng đường không còn sự lựa chọn nào khác.
Tân Nhiên bắt lấy bả vai Đồng Đồng vội vàng hỏi: “Đồng Đồng em cùng ông ta nói chuyện gì, đứa bé đâu? Chuyện rốt cục như thế nào?”.
“Là sao hả Đồng Đồng!”Bà Lê cũng lo lắng hỏi.
“Nếu ông ta không đem đứa nhỏ trả lại cho con, chúng ta có thể tìm luật sư kiện ông ta!” Ông Lê nhìn thấy con mình dáng vẻ mất hồn trống rỗng, lại tức giận.
Đồng Đồng lắc đầu nói: “Con phải làm như thế nào đây?”
“Đồng Đồng, con nói cái gì, bằng mọi giá chúng ta phải đưa đứa bé về chứ?” Bà Lê không dám tin, hỏi lại.
Vân Ny này tính tình mau lẹ, tựa hồ có thể hiểu được cái gì, cô đi lên trước mặt bà Lê nói: “Bác à, Đồng Đồng nhất định đang rất thương tâm, chúng ta nên để cô ấy yên một lát đi!”.
Tân Nhiên trầm mặc một hồi rồi nói: “Hiện giờ đã biết đứa nhỏ ở đâu, chúng ta có thể xác định đứa nhỏ là an toàn, anh nghĩ ông ta dù sao cũng là người thân của đứa bé, nhất định sẽ không làm hại nó. Chúng ta mau nghĩ cách đi.”
Đồng Đồng nâng khuôn mặt thất thần lên nói với mọ người: “Con hy vọng mọi người không cần bàn luận về chuyện hôm nay, không có lời cầu xin của con mong mọi người cũng đừng giúp đỡ con”
Đồng Đồng nói xong, xoay người, vô hồn bước về phòng.
Vì cái gì, phải tra tấn cô như vậy!
Nước mắt đau khổ cuối cùng cũng nhỏ xuống!
Đồng Đồng không có giờ nào phút nào là không nhớ con cô, thế nhưng lôi lâm lại ám ảnh tâm trí cô.
“Cô muốn ta trả đưá trẻ lại cho cô để cô hại con trai ta sao?” Cô là muốn cho mọi người biết Lôi Dương có con ngoài giá thú, phá hoại việc hôn nhân của nó, để nó thân bại danh liệt rồi bị trục xuất khỏi tập đoàn Lôi Thị àh? Để gia đình họ Đan sau này ghi mối hận thù với nói, để nó trên thương trường không còn nơi sống yên ổn sao?”
Thừa nhận đứa trẻ, hại Lôi Dương, thừa nhận đứa trẻ, thân bại danh liệt, Đồng Đồng mỗi lần nghĩ đến một chữ, lại là một phen đau đớn.
Không biết chính mình phải làm thế nào, cô sợ, cô rốt cuộc sợ rằng mình sẽ không được gặp lại đứa bé nữa. Nhưng cũng không thể dừng lại được!
Đồng Đồng như sắp hoá điên!
Mỗi ngày cô cứ nhìn quần áo của Nhạc Bằng rồi lại khóc. Đứa bé đó, là do một mình cô liều mạng sinh ra, người khác vì cái gì lại có nhiều lí dó đoạt lấy nó như vậy.
Thế giới này là cái gì, tiền bạc, địa vị, quyền lợi, quyết định, hết thảy đều vô nghĩa.!
Chính là đứa nhỏ không thể được thưà nhận , cô không thể để Lôi Dương thân bại danh liệt, không có nơi sống yên ổn .
“Đồng Đồng vẫn không chịu ăn chút gì sao?” Tân Nhiên vưà khổ sở vừa phiền não hỏi.
Bà Lê nhắm mắt lắc đầu.
Bà Lê hỏi Đồng Đồng rốt cuộc cũng biết được một ít nguyên nhân. Thật không nghĩ rằng Lôi Lâm lòng lang dạ sói dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy ép buộc Đồng Đồng.
Cũng không hiểu vì sao Đồng Đồng lại chính vì Lôi Dương mà hy sinh nhiều như thế, cái kiểu đàn ông đối xử với cô như vậy, làm thế nào mới khiến cô hoàn toàn hết hy vọng.
Còn về lời hứa cuả Lôi Lâm đã nói, Đồng Đồng không nghĩ sẽ giao quyền nuôi dưỡng về cho nhà họ Lâm cũng chứng mình rõ rằng Đồng Đồng quyết định nuôi đứa trẻ một mình.
Nỗi buồn này cũng lây sang cả Lê Gia và Bà Lê.
Đau lòng nhưng không biết phải làm thế nào đành phải để Đồng Đồng tự quyết định.
Nhìn thấy Đồng Đồng dáng vẻ khổ sở, ông bà Lê cũng đau khổ theo.
Tân Nhiên cũng cảm thấy đau khổ theo cả gia đình họ Lê.
Mà còn có một người đau khổ theo họ đó chính là Vân Ny.
Cô một phần vì Đồng Đồng mà khổ sở và cũng là vì Tân Nhiên.
Tân Nhiên yêu Đồng Đồng, chính vì Đồng Đồng trong lòng nghĩ đến người đàn ông khác, vì người đàn ông khác mà hi sinh nhiều như vậy, Tân Nhiên nhất định là rất đau khổ.
Còn cô thì sao, chẳng phải là một Tân nhiên khác hay sao! Một Đồng Đồng khác!
Cô vui vẻ cùng Tân Nhiên, vui vẻ mà cố chấp, cô ngã bệnh, Tân Nhiên cũng không bỏ rơi, không mặc kệ cô.
Cô giả vờ bệnh, Tân Nhiên cũng luống cuống, xem bệnh cho cô!
Trong lòng cô biết rằng, người đàn ông này đối với cô rất tốt và cô cũng muốn vì người đàn ông này mà làm điều tốt.
Chậm rãi đích vui vẻ thượng này dịu dàng đích nam nhân!
Thế mà người đàn ông này lại đi yêu người khác, thật đau buồn!
Ngày mai, rồi ngày mai chắc sẽ ổn cả thôi!
Đồng Đồng im lặng nằm ở trên giường, tựa như là đang ngủ, bà Lê ngồi bên cạnh săn sóc Đồng Đồng.
Mới có vài ngày ngắn ngủi mà Đồng Đồng trở nên tiều tụy đến không chịu nổi. Mất đi đứa nhỏ đối với cô là một đả kích quá lớn, cô ngày đêm nhớ đến đứa nhỏ, có phải Lôi Lâm muốn khiến cho cô trở nên mệt mỏi đến không chiụ nổi như thế này không .
Bà Lê thương cảm nghĩ, nhìn thấy Đồng Đồng bật dậy, vội ôm lấy bả vai Đồng Đồng, an ủi nói: “ Thế nào, là mơ thấy gì sao!”.
Đồng Đồng khóc nức nở vội nói: “Mẹ, Nhạc Bằng muốn uống sữa, con nghe thằng bé khóc! Thằng bé nhất định là đói rồi!”
Bà Lê trong lòng dấy lên sự chua xót: “Đồng Đồng, Nhạc Bằng không ở chỗ chúng ta nữa, con quên rồi sao.”
Đồng Đồng vẫn còn mê man, thút thít nói: “Mất, phải rồi, con quên mất, thằng bé bị bắt đi rồi, không biết thằng bé ăn ngủ có được không!”
Đồng Đồng nói rồi nhích đến gần mẹ, cúi đầu khóc nói: “Mẹ, con thật sự rất nhớ Nhạc Bằng!”.
“Mẹ biết, nhưng con cũng không thể vì như vậy mà làm khổ chính mình!” Bà Lê vốn muốn khuyên bảo Đồng Đồng,vì một gã đàn ông như vậy là không đáng, nhưng trông Đồng Đồng lúc này lại đang yếu ớt đau đớn đến như vậy, thì lại không nỡ dùng những lời lẽ làm cô kích động.
Gương mặt Đồng Đồng đẫm nước mắt nhìn mẹ nói: “Mẹ, con khóc đuợc rồi thì đã tốt rồi, mẹ đi nghỉ ngơi đi, không cần ở bên con như thế này!”.
Nghe Đồng Đồng nói thế này mặc dù cảm thấy thật bất ản nhưng bà vẫn cố gắng lấy lại bình tĩnh, ưng thuận theo ý cuả Đồng Đồng.
“Vậy con nằm xuống nghỉ ngơi một chút, mẹ đi mua chút thức ăn cho con!”
“Vâng, con phải ăn một chút, nếu không sẽ không có đủ dinh dưỡng, không có nhiều sữa cho Nhạc Bằng uống, cũng không có sức chăm sóc cho Nhạc Bằng!” Đồng Đồng đột nhiên thần thái trở nên miên man, trong mắt thần sắc kích động, nhìn bà Lê nói :”Mẹ, mẹ đi mua đồ ăn đi, mua về rồi con sẽ đi nấu cơm!”
Bà Lê nghe Đồng Đồng nói năng lung tung, trong lòng linh cảm có gì đó không ổn.
Mọi chuyện xảy ra đến lúc này, Đồng Đồng chẳng khác nào ba năm trước đây, bà Lê đau khổ khóc nấc, đau lòng nói: “Đồng Đồng, nếu con thật sự muốn đứa nhỏ, mẹ sẽ tìm cách cho con, con đừng như vậy hành hạ chính mình, con mà xảy ra chuyện gì thì mẹ biết phải làm sao bây giờ đây!”
Đồng Đồng cười nói: “Mẹ, mẹ lại nói cái gì thế, con không sao, mẹ đi mua thức ăn đi, con ở đây đợi.”
“Đồng Đồng!” Bà Lê gọi to tên Đồng Đồng, để có thể khiến cô trấn tỉnh một chút, nhưng Đồng Đồng tiếp tục nói: “Mẹ, mẹ mệt lắm phải không, để con đi mua đồ ăn, là con không tốt, con không biết lo cho mẹ. Mẹ đừng tức giận nưã, con sẽ đi mua đồ ăn, mẹ trông Nhạc Bằng giùm con nha!”
Bà Lê khóc kêu to:”Đồng Đồng!”
Đồng Đồng đang định bước ra ngoài, nghe tiếng mẹ gọi liền quay đầu lại, nhìn thấy mẹ đang khóc, vội hỏi: “Mẹ, mẹ làm sao lại khóc, là con làm mẹ giận có phải không!”
Bà Lê ôm chặt lấy Đồng Đồng, nhìn thấy Đồng Đồng như vậy, trong lòng đau khổ cùng cực, nước mắt không kìm được chảy xuống, kéo Đồng Đồng đến trước giường, nhẹ nhàng nói: “Đồng Đồng, ngoan ngoãn ở nhà chờ mẹ, mẹ đi mua đồ ăn cho con, làm đồ ngon cho con ăn, như vậy mới có thể có sữa cho Nhạc Bằng!”
Đồng Đồng gật đầu, nói: “Vâng, vậy con sẽ ở nhà trông Nhạc Bằng!” Đồng Đồng đi vòng vòng tìm kiếm, đột nhiên dừng lại, lo lắng nói: “Mẹ, Nhạc Bằng đâu, con đem Nhạc Bằng đặt ở đâu rồi .” Đồng Đồng đau khổ tự vò tóc mình, thì thào trách cứ bản thân.
“Đồng Đồng, Đồng Đồng, nghe mẹ nói này, hôm nay là con không khoẻ, hơi mệt nên đã nhờ Vân Ny giúp con chăm sóc Nhạc Bằng. Mẹ ra ngoài mua đồ ăn, rồi mới sang chỗ Vân Ny đưa thằng bé về, con phải nghe lời mẹ ở nhà ngoan nha!”
Đồng Đồng nghe mẹ nói, mới an tâm nở nụ cười: “Được, con ở đây đợi, mẹ đi nhanh về nhé!”