Nhìn thấy khuôn mặt kinh hoảng của Đồng Đồng lúc này, lại nghĩ tới vừa rồi Đồng Đồng cười cười nói nói với Tân Nhiên, trái tim anh liền cảm thấy tức giận xâm chiếm.
Đồng Đồng nhất quyết trấn áp bất an cùng kích động trong lòng, lãnh đạm nói: “Xin lỗi, tôi không biết anh!”
Nói xong liền kéo Tân Nhiên đi về hướng khác.
Sự thân mật của Đồng Đồng và Tân Nhiên làm anh thương tâm, càng chướng mắt, Lôi Dương mạnh mẽ bắt lấy tay Đồng Đồng, trầm giọng nói: “Chúng ta cần nói chuyện!”
“Chúng ta không còn gì để nói!” Đồng Đồng chỉ muốn tránh thóat bàn tay quen thuộc của Lôi Dương, nhưng mà tay anh giống như gọng kềm, gắt gao cầm lấy cô không buông.
“Yêu cầu anh buông cô ấy ra!” Tân Nhiên cuối cùng cũng lên tiếng. Anh vừa nhìn thấy Lôi Dương đã cảm giác sợ hãi không yên. Lôi Dương xuất hiện quả thật uy hiếp lớn tới anh. Anh sợ Lôi Dương lại bắt đi Đồng Đồng, như vậy sau này dù anh muốn gặp mặt Đồng Đồng làm bạn cũng không được.
Lôi Dương không để ý tới Tân Nhiên, vẫn nắm chặt tay Đồng Đồng, ánh mắt cương quyết, khẳng định với Đồng Đồng anh sẽ không để cô rời khỏi tầm mắt anh như vậy.
Tay cô ở trong tay Lôi Dương dần dần ấm lên, là cảm giác mà cô mong nhớ. Trong đầu, mỗi dây thần kinh như tràn ngập sự tưởng niệm với Lôi Dương.
Thế nhưng nhớ thì đã sao. Cô cũng không thể quên được sự thật là Lôi Dương sắp cưới vợ. Nếu Lôi Dương biết cô có thai, có phải sẽ đọat đi đứa nhỏ của cô nữa hay không.
Trong lòng Đồng Đồng từng đợt bất an, chỉ muốn trốn khỏi Lôi Dương ngay lập tức, chỉ là không có cách thóat khỏi tay nắm của Lôi Dương.
Cô hiểu tính khí Lôi Dương, nếu không nói rõ ràng, cho dù hiện tại anh có để cô đi cũng không có nghĩa là anh sẽ bỏ cuộc, sẽ không tìm cô!
Vấn đề của bọn họ vẫn là phải giải quyết một lần!
“Hôm nào chúng ta gặp lại được không? Anh ở chỗ nào, tôi tới tìm anh!” Đồng Đồng chỉ muốn kéo dài thời gian một chút, cho mình suy nghĩ rõ ràng những điều phải nói.
Lôi Dương nghe Đồng Đồng nói, ánh mắt trầm xuống, chậm rãi buông tay cô ra, nói :”Được, tôi chờ em!”
Lôi Dương chờ đợi Đồng Đồng tới tìm anh. Anh biết Đồng Đồng nhất định sẽ tới, bởi vì bọn họ hiểu nhau.
Chỉ là một ngày rồi vài ngày trôi qua, Đồng Đồng vẫn không xuất hiện khiến Lôi Dương có chút phiền lọan không yên.
Anh sắp phát điên lên! Đồng Đồng có phải không muốn tới gặp anh không? Anh thề là nếu hôm nay Đồng Đồng không xuất hiện, anh sẽ tự mình đi bắt cô đối diện với anh, hoặc là dùng quyền thế lẫn thủ đoạn đem cô về nước.
May mắn là, ngay lúc Lôi Dương sắp phát điên thì Đồng Đồng tới, gõ cửa phòng khách sạn Lôi Dương đang ở.
Lôi Dương nghe tiếng gõ cửa, lập tức đi tới mở cửa. Nhìn thấy Đồng Đồng với đôi má mịn màng đáng yêu động lòng người, anh vội ôm chầm lấy Đồng Đồng vào trong phòng, thuận tay đóng cửa. Đồng Đồng không hề phòng bị đã ngã vào vòng tay ôm chặt của Lôi Dương.
Vòng tay quen thuộc mà cô lưu luyến, thế nhưng không phải thuộc về riêng cô. Đồng Đồng có chút mê man nhưng trong nháy mắt liền thanh tỉnh lại, vội vàng tránh khỏi Lôi Dương, đem thân thể lui cách xa anh, tựa vào cửa. Nếu như Lôi Dương có hành động gì, cô có thể mở cửa bỏ chạy. “Anh…tại sao lại tới chỗ này?”
A, coi như cô biết rõ còn cố hỏi. Đồng Đồng nhìn gương mặt tuấn mỹ như tạc của Lôi Dương, đối với người đàn ông cô yêu sấu sắc này, nhất thời không biết nói gì mới phải.
Lôi Dương bị đẩy ra, sắc mặt lộ rõ bất bình, anh chậm rãi đi tới gần Đồng Đồng, trầm thấp nói: “Tôi tới tìm người đàn bà bỏ trốn của tôi!”
Ánh mắt Đồng Đồng tối sầm lại, không khỏi phủ nhận: “Tôi không biết anh đang nói gì.”
Ánh mắt Lôi Dương biến đổi, nói: “Em đang đùa cợt tôi à? Trước một ngày thì cùng tôi tình cảm mãnh liệt, ngày hôm sau đã lại cùng người khác ra nước ngòai, đem tôi bỏ lại phía sau!”
Lôi Dương nghĩ tới hành vi của Đồng Đồng, trong lòng vừa thống khổ vừa thương cảm.
Anh tính toán chuyện này sao? Bởi vì cô đi cùng người khác, cho nên anh vì thế diện mà đi tìm cô!
Đáng buồn cười là, cô lại hoang tưởng Lôi Dương tới đây là để vãn hồi cái gì. Bây giờ nhìn lại, Lôi Dương không phải để ý cô, mà là vì cô đùa bỡn anh, anh cảm thấy tức tối khó chịu.
Đồng Đồng thương tâm nói: “Anh tới, chính là vì trách cứ tôi có phải không?”
Lôi Dương nhìn ánh mắt bi thống của Đồng Đồng, không khỏi trấn áp trong lòng lửa giận. Anh không phải tới để cãi nhau, cũng không phải trách cứ Đồng Đồng cái gì. Anh tới chỉ là muốn tìm đem cô trở lại bên mình anh thôi.
“Về với tôi đi.” Lôi Dương vươn tay ra.
Đồng Đồng nhìn cánh tay vươn ra của Lôi Dương, trong lòng rất muốn đưa tay nắm lấy tay anh. Chỉ là khi nghĩ tới mình bất quá chỉ là tình nhân cho anh phát tiết, lại nghĩ tới chuyện Lôi Dương sắp kết hôn, cô lui về phía sau, lắc đầu nói: “Không!”
Lôi Dương chưa từng hạ mình với ai. Lần đầu tiên xuống nước lại bị Đồng Đồng cự tuyệt. Cô không đi cùng anh, chẳng lẽ là vì người đàn ông đó?
Trái tim anh lại nổi lên lửa giận!
“Em không chịu đi theo tôi?”
Đồng Đồng liên tục lắc đầu, gương mặt đầy đau khổ bất lực, nhưng vẫn kiên định nói: “Tôi không đi theo anh!”
Lôi Dương rút tay về đấm mạnh vào tường, giận dữ nói: “Vì sao phải rời khỏi tôi? Bởi vì tôi đính hôn bỏ mặc em, hay là bởi vì gã đàn ông kia?”
Đồng Đồng nhìn nắm tay Lôi Dương trên vách tường hiện ra máu đỏ, trong đầu lại nhớ tới đứa nhỏ bị mất đi, nhớ tới sự vô tình của Lôi Dương bắt cô bỏ đi đứa con của họ. Lần này thì sao, anh có biết không? Nếu có thể điều tra ra chỗ ở của cô, vậy chuyện cô có thai anh có biết không. Lần này anh sẽ làm thế nào? Ra lệnh cho cô bỏ đi đứa con nữa …
Trong lòng Đồng Đồng tràn ngập hoảng sợ, bất luận thế nào cô cũng phải bảo vệ đứa nhỏ trong bụng, cô sẽ không đi cùng anh!
Bởi vì anh không muốn đứa con của bọn họ!
Ánh mắt Đồng Đồng dừng lại một lúc ở nắm tay đẫm máu của Lôi Dương, rồi kinh hoảng giật cửa bỏ chạy!
Lôi Dương nhìn Đồng Đồng gấp rút trốn chạy khỏi anh, trong lòng không khỏi trầm xuống, anh vội chạy theo, nhanh chóng bắt lấy cánh tay Đồng Đồng.
Đồng Đồng la lên một tiếng, ánh mắt kinh hòang nhìn Lôi Dương.
Lôi Dương không biết tại sao trong mắt Đồng Đồng lại có biểu hiện này, vừa kinh hoảng vừa sợ hãi, sợ hãi anh!
Không! Anh không muốn như vậy, không muốn Đồng Đồng sợ hãi anh!
“Đồng Đồng!” Lôi Dương có chút đau lòng gọi tên Đồng Đồng.
Nghe được âm thanh quen thuộc động lòng người, trái tim Đồng Đồng có chút mê luyến, có chút dao động. Lôi Dương đột nhiên biểu hiện dịu dàng, làm trong lòng Đồng Đồng có không khỏi chấn động.
Cô vội vàng trấn tĩnh lại, người đàn ông trước mắt này, hiện tại cô không thể tiếp nhận nổi!
Đồng Đồng hỏang lọan tìm cách muốn thóat khỏi bàn tay Lôi Dương, chỉ là thấy lãng phí sức lực. Tình hình cấp bách, cô chỉ còn cách há miệng cắn cổ tay Lôi Dương.
Lôi Dương bị đau, không khỏi buông Đồng Đồng ra, Đồng Đồng thừa cơ bỏ chạy khỏi sự cầm cố của anh.
“Đồng Đồng em không sao chứ?” Tân Nhiên ở bên ngòai lo lắng chờ đợi, nhìn thấy Đồng Đồng hỏang sợ chạy ra khách sạn, ân cần hỏi.
Đồng Đồng trấn định thân thể, nói với Tân Nhiên: “Đừng hỏi, chúng ta rời khỏi đây trước đã được không?”
Tân Nhiên gật đầu, giúp đỡ Đồng Đồng đang còn ngơ ngác chuẩn bị lên xe rời khỏi thì lại bị Lôi Dương cản đường đi.
“Anh không thể đem cô ấy đi!” Lôi Dương nhìn cánh tay Tân Nhiên đang ôm Đồng Đồng, trong lòng dâng lên ý nghĩ muốn đem cánh tay đó chặt đứt.
Đồng Đồng vẫn dùng ánh mắt khủng hoảng nhìn anh, làm cho lòng anh lại chùng xuống.
“Hân Đồng!” Tân Nhiên đi vào phòng ngủ của Hân Đồng, có chút ưu tư nhìn Hân Đồng, nhìn cô như vậy, bản thân anh cũng lo lắng, không biết Lôi Dương có thể buông tha cho Hân Đồng hay không!
“Tân Nhiên, có chuyện gì vậy?” Hân Đồng nhìn ánh mắt của Tân Nhiên, nhưng chính bản thân cô không muốn đón nhận sự an ủi hay thương hại từ anh.
“Em. . . . thật sự quyết định không gặp anh ta nữa sao?” Tân Nhiên rất hiểu Hân Đồng, cô ấy nhất định là yêu Lôi Dương rất sâu sắc, sâu đến nỗi anh hoàn toàn không có khả năng chen vào.
Ánh mắt Hân Đồng lộ rõ vẻ buồn bã cùng mất mát, cúi đầu nói: “Phải, em sẽ không gặp anh ta nữa!”
Tân Nhiên nghe Hân Đồng nói xong cảm thấy an lòng hơn một chút, anh hiểu được cô quyết định ở lại đây không phải vì cô có yêu Lôi Dương hay không mà bởi vì trong lòng cô còn có điều khó nói.
Cho dù thế nào, anh cũng an tâm. Chỉ cần cô ở lại bên cạnh anh, để anh mỗi ngày đều được nhìn thấy cô, chăm sóc cô, anh đã thấy thỏa mãn rồi. Có lẽ một ngày nào đó, Hân Đồng sẽ phát hiện ra anh tốt với cô đến nhường nào!
“Em đang suy nghĩ gì thế?” Tân Nhiên nhìn Hân Đồng ánh mắt bất an nên anh lên tiếng hỏi.
Hân Đồng nghe Tân Nhiên hỏi bất chợt lại lộ ra bộ dáng lo lắng, bồn chồn.
“Hân Đồng, đừng lo lắng, bình tĩnh lại, cho anh biết em đang suy nghĩ gì? ” Tân Nhiên ngồi bên cạnh Hân Đồng kiên nhẫn hỏi.
Hân Đồng bắt lấy cánh tay của Tân Nhiên, bất an nói: “Tân Nhiên, trong lòng em rất lo lắng, em sợ, sợ A Dương biết em có thai sẽ bắt em phá thai, hoặc là sẽ lấy đi đứa trẻ trên tay em, em muốn giữ lại đứa trẻ này. Tân Nhiên, em rất sợ!”
Tân Nhiên nhẹ nhàng ôm lấy Hân Đồng, trong đầu liên tục suy nghĩ. Im lặng một lúc lâu sau, anh lên tiếng: “Hân Đồng, nếu như anh có cách giúp em giữ lại đứa trẻ này, em có đồng ý làm theo không?”
Hân Đồng buông tay Tân Nhiên ra, vui sướng nói: “Là cách gì?”
Tân Nhiên nhìn thẳng vào mắt Hân Đồng: “Chúng ta kết hôn đi!”
Cái gì? Kết hôn? Với Tân Nhiên! Hân Đồng giật mình, lắp bắp nói: “Cái gì?. Kết hôn? Em và anh sao?”
Tân Nhiên nhìn Hân Đồng chần chừ, kích động nắm lấy bả vai Hân Đồng, khuôn mặt cô thường ngày nhã nhặn thanh tú này lại khẩn trương, nói: “Đúng vậy, chúng ta kết hôn rồi, đứa trẻ là của chúng ta, nếu Lôi Dương biết chuyện, em cứ nói đứa bé này là con của anh!”
Hân Đồng kích động lắc đầu, hoảng loạn nói: “Không! Không được!”
Tân Nhiên nói tiếp: “Hân Đồng, anh ta đã đính hôn , hơn nữa em cũng biết anh ta sẽ không lấy em, không lẽ em để đứa trẻ sinh ra mà không cho nó một gia đình đầy đủ?”
Hân Đồng rơm rớm nước mắt, lắc đầu: “Cám ơn anh, Tân Nhiên. Nhưng làm như thế không công bằng với anh. Đứa trẻ là do em và Lôi Dương sinh ra, người em yêu cũng là Lôi Dương! Em không thể ích kỉ làm điều đó với anh. Anh hãy đi tìm một cô gái xứng với anh, yêu thương cô ấy, anh xứng đáng có được hạnh phúc!”
Tân Nhiên vội vã nói: “Hân Đồng, em không hiểu sao? Bao năm nay người anh yêu là em, hạnh phúc của anh chính là được ở bên cạnh em, chỉ cần em cho phép anh ở bên cạnh em, anh không để ý đứa trẻ là của ai, anh sẽ yêu thương và chăm sóc hai mẹ con em suốt đời.”
Hân Đồng nhìn Tân Nhiên, lòng rối như tơ vò!
Tân Nhiên tốt với cô, không phải cô không cảm nhận được, cứ nghĩ nó giống như anh trai em gái trong nhà, mặc dù biết một người con trai đối tốt với mình như vậy sẽ không đơn giản chỉ là tình anh em, bạn bè. Nhưng chính bản thân cô không muốn đối mặt làm rõ nên cứ lờ đi.
Giờ phút này Tân Nhiên hoàn toàn thổ lộ tình cảm khiến lòng cô rối lên. Không thể ở bên cạnh người mình yêu là một vi