Đồng Đồng ngẩn ra, nghe Lôi Dương nói không biết là nên mừng hay là đau khổ. Là khổ sở đi, tóm lại mặc kệ thế nào vợ chưa cưới của Lôi Dương đều là người khác.
Hôm nay đã làm trò cười rồi, Lôi Hướng Đông ________
Vậy còn cô thì sao? Người ở giữa làm trò cười không phải cũng có cô sao? Mặc dù cô không phải tự nguyện, đúng hơn là từ chối tham dự.
Đồng Đồng ánh mắt tối sầm lại.
Lôi Dương đưa Đồng Đồng về nhà bắc sĩ Trương, Ôn Lam cùng bác sĩ Trương nhìn thấy Đồng Đồng trở về trong lòng mới thấy nhẹ nhõm.
Nói mấy câu an ủi Đồng Đồng một chút liền đi nghỉ ngơi.
Căn phòng không có ánh đèn, tối đen, Đồng Đồng ngồi ở trên giường, có thể nhìn thấy Lôi Dương đang đứng ngay trước mặt cô.
Nhìn đến đôi mắt đen lộ ra lệ khí, Đồng Đồng biết Lôi Dương đang tức giận. Anh đang chờ đợi để nghe cô giải thích, rốt cuộc mọi chuyện hôm nay là như thế nào.
“Cô sao lại ở cùng với nó? Vì sao lại gặp nó?” Tiếng Lôi Dương trong bóng đêm vang lên.
“Mặc kệ dù lý do gì em cũng không có ý nghĩ sẽ phá hoại lễ đính hôn của anh, em bị ngất xỉu, tỉnh lại thì đã ở cùng chỗ với anh ta!” Đồng Đồng thở dài, cúi đầu nói.
“Cô vì sao không bỏ đi?”
“Anh cũng biết anh ta cố tình dẫn anh đến, em có thể đi khỏi sao?” Đồng Đồng không biết mình giải thích như vậy có phải quá mức không, anh ấy sẽ tin sao?
“Cô nói là cô không định sẽ phá hoại lễ đính hôn của tôi!” Giọng nói của Lôi Dương có chút không vui.
“Hả?” Đồng Đồng nghi hoặc, sắc mặt ảm đạm, mất mát nói: “Đúng? không có!”
Lôi Dương bước nhanh đến giữ lấy cánh tay Đồng Đồng, mặt anh áp sát má Đồng Đồng, gần đến nỗi có thể cảm giác được hơi thở của nhau, ánh mắt của anh trong bóng đêm lóe ra càng thêm chói mắt, tức giận nói: “Cô không phải yêu tôi sao? Việc người đàn ông cô yêu cùng với người đàn bà khác đính hôn, cô một chút cũng không nghĩ tới!”
Đồng Đồng mất mát lại không có đường lựa chọn nào khác nói: “Gì nào, anh hy vọng em có ý định đó sao, có phải anh không tin em, nghĩ là em cố ý nên anh mới nói tới chuyện này?……..Em thừa nhận thì có phải anh sẽ không tức giận nữa không!”
Lôi Dương buông Đồng Đồng ra, rời khỏi phòng Đồng Đồng, dùng lực đóng cửa, tức giận đi khỏi.
Anh cũng không biết bản thân bỏ đi là vì cái gì?
Đồng Đồng bỏ đi, đã thế lại cùng em trai của anh hợp tác chống lại anh,.
Lời nói của Đồng Đồng cứ quẩn quanh quanh đầu anh. Cô không vì chuyện anh đính hôn mà ghen, chả lẽ cô không để ý chuyện anh đính hôn chút nào sao ?
Lôi Dương suy nghĩ, anh sửng sốt với chính mình, chỉ còn cách bỏ đi.
Người phụ nữ này rốt cuộc là không để ý đến anh, sự việc đúng như cô nói, cô tiếp cận anh là vì người nhà của cô! Chứ không phải là yêu!
Lôi Dương trong lòng có chút không thở nổi!
…….
Lôi Dương từ chỗ Đồng Đồng vội đi về bữa tiệc, mặc dù xảy ra một số chuyện nhưng giờ phút này anh vẫn bình thản.
“Đã quay lại rồi sao!” Lâm Tú Phân vỗ cánh tay Lôi Lâm, giọng ma quái.Nói xong lại tiến đến chỗ Lôi Dương, giả cười nói: “Đi ra ngoài lâu như vậy không biết đã chuẩn bị món quà gì cho vợ sắp cưới vậy, mọi người rất mong đợi đấy!”
Lâm Tú Phân khiến cho mọi người chú ý, cùng đợi Lôi Dương trả lời.
Đan Tình cùng cha mẹ đứng chung một chỗ, cơ bản việc Lôi Dương vội vàng đi có chút không vui, hiện Lâm Tú Phân nói như vậy cô cũng muốn nhìn xem Lôi Dương đi làm cái gì, chuẩn bị lễ vật gì?
Lôi Dương không ngó ngàng gì tới Lâm Tú Phân, ngược lại đi đến chỗ Đan Tình, trầm giọng nói: “Muốn biết lễ vật đó là gì sao?”