Trong chương này ta muốn nói thêm 1 chút, đó là cách xưng hô sẽ từ tôi – anh sang em – anh của Lý Minh Hân với Mạc Duy Khiêm và Đổng Nguyên với La Duyệt Kỳ nhé, lúc trước là luôn dùng tư cách cấp dưới và cấp trên nên mới tôi và anh, giờ chuyển sang tấn công nên để em anh.
Tuy Mạc Duy Khiêm không quá giật mình nhưng cũng nhíu mày lại, sở dĩ hắn không cho phép Lý Minh Hân dùng thân phận cá nhân để lén điều tra là vì sợ sẽ xảy ra phiền phức loại này, bây giờ đã thật sự xảy ra rồi.
Hắn cùng Đổng Nguyên và Phùng Thư Dân nhanh chóng đến bệnh viện, thấy mặt Lý Minh Hân đã bị băng bó rồi, cô ta đang nằm trên giường truyền nước biển, giống như đã ngủ.
Mạc Duy Khiêm hỏi bác sĩ cùng đến phòng bệnh với mình: “Cô ấy bị thương có nặng không?”
“Không sao, may mà người hành hung không quá độc ác, nhưng chắc chắn trên mặt sẽ để lại dấu vết! Tuy nhiên sẽ không quá rõ đâu, cảm xúc người bệnh lúc bị đưa đến đây không ổn định, chắc là đã kinh sợ không ít rồi.”
“Mạc Duy Khiêm gật gật đầu, ba người cùng ngồi xuống, chờ Lý Minh Hân tỉnh lại.
Gần một giờ sau Lý Minh Hân mới tỉnh lại, vừa thấy Mạc Duy Khiêm thì nước mắt đã chảy xuống: “Duy Khiêm, em rất sợ, em không nên không nghe lời anh, bây giờ phải làm sao đây? Chắc chắn em đã bị bọn chúng theo dõi rồi.”
“Không cần sợ hãi, người trong nhà cô đã biết tình trạng của cô bây giờ chứ?” Thái độ của Mạc Duy Khiêm rất ấm áp dịu dàng.
Lý Minh Hân lắc đầu: “ Ba mẹ em nghỉ hưu rồi, hiện tại đang cùng nhau đi du lịch.”
Mạc Duy Khiêm an ủi nói: “Không cần khóc nữa, nước mắt không tốt cho vết thương đâu.”
“Không tốt thì sao chứ? Dù sao cũng bị hủy dung rồi, tương lai có thể giữ mạng hay không cũng còn chưa biết ấy chứ.” Lý Minh Hân nói xong lại khóc nức nở.
(Hủy dung: hủy hoại nhan sắc)
Mạc Duy Khiêm thở dài: “Tuy rằng tôi đã nói cô không cần tiếp tục tìm hiểu nữa, nhưng dù sao cô cũng bị thương khi làm việc, các quyền lợi nên có tôi sẽ giúp cô tranh thủ, hơn nữa nhìn theo góc độ tự nhân thì tôi cũng biết vì sao cô làm thế, nhưng dù thế nào tôi cũng sẽ không khiến cô phải khó xử. Thế đi, tôi sẽ bảo Đổng Nguyên cử hai vệ sĩ đến bảo vệ cô, trong lòng cô cũng đừng suy nghĩ quá nặng nề, tôi sẽ mời một bác sĩ thẩm mỹ đến xử lý vết thương trên mặt cô.”
“Duy Khiêm, cảm ơn anh, tất cả là do em cứ khư khư cố chấp nên tạo thêm phiền phức cho mọi người, em nên kiểm điểm,” Giọng điệu Lý Minh Hân vô cùng áy náy.
“Việc này thì không cần, cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, nếu không còn vấn đề gì thì tôi về trước đây.”
Lý Minh Hân khó xử liếc mắt nhìn Đổng Nguyên và Phùng Thư Dân một cái, hai người đều thức thời đi ra ngoài.
(thức thời: biết thời thế, hiểu ý)
Đợi sau khi hai người ra khỏi phòng bệnh, Lý Minh Hân mới nói: “Dù có nguy hiểm nhưng em sẽ chỉ ra và xác nhận người hành hung, em muốn chính nghĩa phải được mở rộng. Nhưng mà Duy Khiêm, em thật sự sợ hãi lắm, anh có thể đến thăm em nhiều hơn trước khi ba mẹ em về tới đây không? Em biết yêu cầu của em rất quá đáng, dĩ nhiên em cũng thừa nhân là em có ý thích anh cho nên mới muốn anh ở bên em nhiều hơn, nhưng nếu chuyện này ảnh hưởng đến tình cảm của anh và La Duyệt Kỳ thì em cũng sẽ không làm anh khó xử, cứ coi như em chưa nói gì là được.”
“Minh Hân, cô thật sự là một phụ nữ thông minh, tuy rằng đã hiểu rõ mọi chuyện nhưng cô đã nói đến mức này rồi, tôi cũng không thể để cô ở đây một mình, trước khi ba mẹ cô về tôi sẽ thường xuyên đến thăm cô, nhưng tốt nhất là cô cũng đừng ôm hy vọng gì, tôi và cô không có khả năng đâu, tôi có đến đây cũng chẳng ảnh hưởng chút nào đến tình cảm của tôi và Duyệt Kỳ cả. Cô nghỉ ngơi trước đi, tôi bảo người mua chút đồ ăn về cho cô.” Mạc Duy Khiêm cũng nói vô cùng rõ ràng, sau đó lập tức đứng lên tìm Đổng Nguyên và Phùng Thư Dân.
Lý Minh Hân nhìn bóng dáng Mạc Duy Khiêm, âm thầm cổ vũ chính mình, mặc kệ ra sao thì cô đều phải dùng hết khả năng cố gắng giành lấy hạnh phúc thuộc về chính mình!
Khi nhận được điện thoại của Đổng Nguyên, La Duyệt Kỳ đang vừa trông chừng Trần Thục Phương đã say giấc vừa gật gù ngủ.
“Duyệt Kỳ này, tôi là Đổng Nguyên, có chút chuyện bàn bạc với em một chút. Là thế này, hai ngày trước Lý Minh Hân bị người ta rạch mặt bị thương, sợ là trong quá trình phối hợp điều tra với cảnh sát cô ta vẫn còn bị trả đũa nữa, em xem có thể điều điều hai người phụ trách bảo vệ bên em sang cho tôi mượn trước để bảo vệ cô ta không? Chuyện này cũng tại tôi mang theo ít người quá, nếu không thì cũng không cần điều người bên em đâu.”
La Duyệt Kỳ không ngờ Lý Minh Hân cũng bị người ta âm thầm tấn công, thế nên lập tức nói: “Em vốn cũng không cần nhiều người như vậy mà, lại nói em cũng cứ luôn nhận của mọi người thôi, anh cần làm sao thì cứ làm đi, em không có ý kiến gì cả. Hai ngày nay chắc chắn Duy Khiêm bận lắm đúng không, em vẫn chưa liên hệ với anh ấy nữa.”
Đổng Nguyên cười nói: “Vậy trước hết là cảm ơn em nhé, vì Lý Minh Hân bị thương mà người thân trong nhà cô ta đều không ở thành phố, nên hai ngày nay ngoại trừ lúc làm việc thì Duy Khiêm đều ở bệnh viện với cô ta. Em đừng hiểu lầm nhé, đây là yêu cầu Lý Minh Hân đề nghị, Duy Khiêm cũng chỉ vì muốn công việc được hoàn thành tốt hơn nên mới ở đồng ý nguyện vọng này của cô ta, đợi cha mẹ cô ta về thì sẽ tốt thôi.”
Cúp điện thoại, La Duyệt Kỳ cười cười: suy nghĩ của Lý Minh Hân dĩ nhiên là cô biết, hơn nữa cô ta cũng dùng một cách thật là cũ kỹ, nhưng cách này cũng luôn có hiệu quả, Lý Minh Hân là vì giúp Mạc Duy Khiêm nên mới bị thương, dù theo mặt nào thì Mạc Duy Khiêm cũng không có cách nào từ chối cô ta. Hơn nữa cái cách này không những đạt được mục đích giữ người lại mà còn có thể khiến cho các cặp đôi sinh ra hiểu lầm nghiêm trọng, tất cả cô đều biết.
Tuy là biết, nhưng La Duyệt Kỳ không thể không thừa nhận rằng lòng cô thấy không thoải mái, không nên đâu, bản thân cô đã hiểu rất rõ rồi, động cơ của Lý Minh Hân cô cũng đã nhìn thấu, vậy vì sao còn cảm thấy buồn bực không nói nên lời chứ?
“Duyệt Kỳ, em ra ngoài hít thở không khí đi, em ở đây sắp buồn đến chết rồi.” Kim Đào đi tới, quan tâm nhìn La Duyệt Kỳ.
La Duyệt Kỳ không muốn để bản thân suy nghĩ miên man nữa, vì thế mỉm cười: “Không cần, cuối tuần em sẽ không đến đây nữa, anh phải chú ý chăm sóc bác gái nhé.”
Kim Đào cảm thấy rất có lỗi: “Rất xin lỗi, mẹ anh thật sự bị dọa sợ, nếu không chắc chắn sẽ không từ chối phối hợp đâu. Nhưng mà em yên tâm, anh sẽ tiếp tục thuyết phục mẹ, anh cũng không muốn họ phải âm thầm chịu đựng chuyện này.”
“Ừm, cứ từ từ thuyết phục, phân tích lí lẽ cho họ nghe, bác trai bác gái đều là người hiểu lí lẽ, bị thương nặng như vậy ai cũng sẽ sợ hãi thôi, chuyện khách sạn anh tính làm thế nào đây?”
Vừa nói đến chuyện này, vẻ mặt Kim Đào vô cùng kiên định: “Nếu đã đến tình trạng này rồi thì anh nhất định phải cùng họ đối kháng đến cùng, anh không tin toàn bộ Danh Tĩnh này đã bị những kẻ đó lấy thúng úp voi, cũng không tin dám lưu manh đó có thể thoát khỏi pháp luật như vậy, anh sẽ không chùn bước nhân nhượng. Anh cũng đã liên hệ với mấy hộ kinh doanh ở đó rồi, cần phải cùng nhau đi kiện Thụy Dương quốc tế kia.”
“Kim Đào, em sẽ ủng hộ anh, bên Mạc Duy Khiêm cũng đã xâm nhập điều tra, chắc chắn sẽ bắt được kẻ chủ mưu sau màn thôi.”
Kim Đào không kìm lòng được cầm tay La Duyệt Kỳ: “Duyệt Kỳ, em có thể suy nghĩ một lần nữa về quan hệ của chúng ta không? Em thật sự cứ thế buông tha cho tình cảm năm năm trời của chúng ta ư? Anh nhất định có thể nói được làm được, chỉ cần em tha thứ cho anh, anh không quan tâm tới bất cứ cái gì nữa.”
“Kim Đào…”
Không đợi La Duyệt Kỳ nói chuyện, Trần Thục Phương cũng đã tỉnh: “Duyệt Kỳ này, trước đây dì đã nói chuyện hơi quá đáng, Kim Đào nhà dì một lòng nghĩ đến con! Trải qua mấy sự việc dì cũng đã hiểu được, Kim Đào nếu có thể cưới được cô gái tốt như con thì chính là phúc đức của nói, dì cũng xin con tha thứ cho nó đi, là con dì đã làm quá nhiều chuyện có lỗi với con.”
Thời gian này La Duyệt Kỳ không ngừng chăm sóc bà, Trần Thục Phương rất cảm động, cũng hoàn toàn hiểu được La Duyệt Kỳ là một đứa bé hiếu thuận hiếm có.
La Duyệt Kỳ vừa khó xử lại vừa khổ sở, nhìn ánh mắt ân cần chờ đợi của mẹ con Kim Đào, cô không có cách nào từ chối thẳng thừng, thầm nghĩ sau này tìm thời gian thích hợp nói rõ với Kim Đào.
Vì thế cô cũng không nói đồng ý hay không, chỉ cười nói cô ra ngoài mua chút đồ rồi sẽ quay lại.
Kim Đào thấy La Duyệt Kỳ chưa nói từ chối thì trong lòng cũng rất vui, cảm thấy bản thân chắc chắn còn hy vọng, lại càng quyết tâm vững chắc theo đuổi kéo La Duyệt Kỳ về hướng mình.
Buổi tối lúc La Duyệt Kỳ chuẩn bị về nhà, Kim Đào đi theo ra ngoài bệnh viện, muốn tiếp tục nói chuyện ban ngày.
La Duyệt Kỳ suy nghĩ rồi nói với Hàn Giang: “Tôi ngồi xe Kim Đào, có chút chuyện phải nói với anh ấy.”
Hàn Giang thấy vẻ mặt La Duyệt Kỳ rất nghiêm túc, cũng không ngăn cản mà cùng hai người khác trở về chiếc A8 kia, đi theo phía sau xe Kim Đào.
“Kim Đào, trước hết anh nghe em nói đã, không phải em không nhớ tình bạn cũ, cũng không phải em độc ác vô tình, anh cũng có thể thấy rõ sự thật rồi đấy, giữa chúng ta đã có quá nhiều mâu thuẫn không giải quyết được, chẳng qua bây giờ mọi người đều đang trong lúc khó khăn nên xích lại gần nhau, đến khi giải quyết xong mọi việc thì chắc chắn sẽ không đơn giản như anh nghĩ nữa đâu.”
Kim Đào nghe xong thái độ còn nghiêm túc hơn: “Anh biết em định nói gì, anh thừa nhận trong lòng anh sẽ không thể coi như em và Mạc Duy Khiêm chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng anh có thể không tính toán so đo, có thể xem nhẹ chuyện này, hơn nữa anh cũng có sai lầm. Anh chỉ không muốn mất em mà thôi, chúng ta đã từng yêu nhau như vậy.”
“Anh bây giờ gọi là lừa mình dối người, Kim Đào, chúng ta có thể là bạn bè, người thân, nhưng không có khả năng trở lại thành người yêu nữa đâu, một ngày nào đó anh sẽ hiểu ý của em, anh cũng về nói bác gái không cần nhắc đến chuyện này nữa, tránh phải thất vọng.” La Duyệt kỳ cũng rất kiên trì cứng rắn bảo vệ suy nghĩ của mình.
“Em yêu anh ta ư?” Kim Đào yên lặng khá lâu rồi đột nhiên hỏi một câu như vậy.
“Anh nói Mạc Duy Khiêm ư? Sao có khả năng đó được!” La Duyệt Kỳ phủ nhận theo bản năng.
“Không yêu anh ta sao em còn ở bên anh ta chứ? Không yêu anh ta sao em có thể dịu dàng, ngoan ngoãn nghe theo anh ta như thế? Không yêu sao em còn tin tưởng, mỗi lần nhắc đến chuyện gì thì đều đặt Mạc Duy Khiêm thế nào ở cửa miệng?”
La Duyệt Kỳ thở sâu rồi mới nói: “Em chỉ là muốn báo đáp anh ấy, không được ư? Anh ấy đã cứu mạng em, làm nhiều chuyện vì em và ba mẹ em như vậy, em không muốn để anh ấy phải thua thiệt nữa, nếu anh ấy muốn bên em thì em cứ nghe theo anh ấy thôi, anh còn muốn nói gì nữa không?”
Kim Đào chỉ cảm thấy buồn cười: “Duyệt Kỳ, báo đáp thì cần dùng thân thể của mình sao? Nếu Mạc Duy Khiêm là một lão già thì em cũng làm thế ư? Chính em mới đang lừa mình dối người đấy, quyền thế của Mạc Duy Khiêm cộng thêm dáng vẻ không tồi của anh ta chính là thứ tốt nhất để chinh phục phụ nữ, anh không hề giật mình hay trách cứ việc em sinh ra tình cảm với anh ta, bởi vì thật sự anh ta đối xử với em rất tốt, nhưng em cũng phải hiểu rõ ràng trái tim mình, báo ân cũng không phải làm thế đâu!”