“Chủ động vậy sao?” Nghe được yêu cầu của La Duyệt Kỳ, Mạc Duy Khiêm càng cảm thấy khó hiểu.
La Duyệt Kỳ như thay đổi thành một người khác, nở nụ cười: “Anh sợ gì vậy, mới thế mà đã là chủ động ư?”
Không chờ Mạc Duy Khiêm phản ứng lại, La Duyệt Kỳ vốn đang nằm trên đùi hắn giờ lại nhanh chóng nghiêng người, mặt đúng lúc đối diện với bụng Mạc Duy Khiêm, nâng tay cởi bỏ khóa kéo, cách quần lót miêu tả thứ đã sưng cứng lên của Mạc Duy Khiêm.
Hơi thở của Mạc Duy Khiêm lập tức trở nên khó khăn, đè tay La Duyệt Kỳ lại, đôi mắt nhìn cô chằm chằm nói: “Em có biết hành động của mình bây giờ có ý nghĩa gì không?”
La Duyệt Kỳ không kiên nhẫn chuyển động tay mình, nhìn thứ bên trong quần của Mạc Duy Khiêm phình to không ít trong nháy mắt, vì thế hỏi dỗi: “Không uống rượu mà, dĩ nhiên phải biết mình đang làm gì chứ, anh không thích sao?”
Mạc Duy Khiêm bị hơi thở ấm nóng trong miệng làm cho run rẩy, nếu đêm nay hắn không dạy dỗ tốt cô bé này thì hắn không phải đàn ông, nhưng mà phải nói rõ ràng đã: “Tuy rằng em biết nhưng anh cũng phải nói rõ ràng, sau đêm nay em sẽ là người phụ nữ của Mạc Duy Khiêm này, chúng ta đã là người yêu, về việc em với Kim Đào chia tay như thế nào, anh sẽ không can thiệp, cũng không ép buộc em nữa, anh sẽ cho em thời gian để giải quyết vấn đề giữa hai người!”
La Duyệt Kỳ trực tiếp đưa tay vói vào quần lót của Mạc Duy Khiêm: “Anh có thấy phiền không hả? Còn có cái gì cần trình bày thì cứ nói một thể luôn đi!”
Đến lúc này rồi thì Mạc Duy Khiêm không còn kiêng kỵ gì nữa, thở ra một hơi cười: “Không còn! Cô bé, đừng chơi đùa quá mức, vội gì chứ, để người đàn ông của em dạy cho em nào.”
Nói xong lập tức kéo tay La Duyệt Kỳ ra, để cô ngồi dậy, nhanh nhẹn cởi sạch quần áo của cô, sau khi cởi ra món đồ cuối cùng, Mạc Duy Khiêm lại đỡ La Duyệt Kỳ nằm xuống sô pha, hôn thật sâu xuống môi cô.
Chiếc lưỡi thô nóng bỏng mà linh hoạt không ngừng đảo lộn trêu đùa nửa ngày trong miệng La Duyệt Kỳ mới rời ra. Sắc mặt La Duyệt Kỳ đã đỏ bừng, khẽ nhếch miệng thở gấp.
Mạc Duy Khiêm không hề nhàn rỗi, bắt đầu dùng răng tinh tế gặm nhấm từng cm da thịt non mềm trắng mịn của La Duyệt Kỳ, từ hai má, cổ vai, trượt xuống hai bầu ngực căng tròn êm ái kéo đến tận bụng dưới vẫn không ngừng lại mà muốn tiếp tục đi xuống.
“Đừng cắn…” La Duyệt Kỳ nhanh chóng ngăn cản.
Mạc Duy Khiêm rất nghe lời, ngẩng đầu nhìn La Duyệt Kỳ cười xấu xa: “Ừ, không cắn.”
La Duyệt Kỳ vừa buông lỏng, lại thiếu chút nữa thì thét chói tai, trước ngực truyền đến cảm giác trơn trượt, buồn buồn càng khiến cô không thở nổi.
“Như vậy được rồi chứ?” Mạc Duy Khiêm không đứng đắn hỏi.
La Duyệt Kỳ chỉ từ từ nhắm đôi mắt lại, không để ý đến Mạc Duy Khiêm thiếu đứng đắn nữa, hết sức nhẫn nại kiềm chế thần kinh cực kỳ mẫn cảm của mình, không để bản thân rên ra thành tiếng.
Mạc Duy Khiêm lại tiến hành lễ rửa tội trên toàn thân La Duyệt Kỳ, hôn liếm, cắn nhẹ mỗi tấc da thịt không buông tha bất cứ nơi nào, cuối cùng lại ngậm lấy vành tai cô nói: “Duyệt Kỳ, em mở to mắt ra nhìn anh đi, không phải lúc nãy em to gan lắm sao? Sao giờ lại thẹn thùng rồi?”
La Duyệt Kỳ toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi, nghe thế mới hé mắt ra nhìn Mạc Duy Khiêm gần trong gang tấc, một người luôn bình tĩnh nghiêm túc bây giờ lại tràn ngập bá đạo, cho tới lúc này, La Duyệt Kỳ cũng không biết trong lòng cô có cảm giác gì với Mạc Duy Khiêm nữa. Là buồn, là hận hay là động lòng, cảm xúc phức tạp khiến cô không nhịn được mà há miệng cắn lên cổ Mạc Duy Khiêm một cái.
Mạc Duy Khiêm chịu đựng đau đớn, vừa đưa tay mò vào sờ soạng giữa hai chân La Duyệt Kỳ vừa khẽ cười: “Cắn đi, coi như anh nợ em.”
Đến tận khi trong miệng tràn ngập mùi rỉ sắt, La Duyệt Kỳ mới buông răng ra, nhìn vòng dấu răng đầy vết máu chẳng những không thấy thoải mái mà còn khó chịu hơn.
“Không thì em lại cắn thêm đi?” Mạc Duy Khiêm đưa tay cởi quần áo trên người mình, trêu đùa hỏi.
La Duyệt Kỳ không nói lời nào, chỉ cứng rắn nhìn thân thể Mạc Duy Khiêm dần dần lộ ra, đến tận khi hắn cởi đến quần lót, cô vẫn không hề nhắm mắt lại.
“Ngoan lắm, về sau chỉ cho em nhìn thôi được không?” Mạc Duy Khiêm đỡ thân thể La Duyệt Kỳ xuống, kéo hai chân cô quắp vòng quanh sườn eo của mình, bắt đầu dùng tốc độ cực kỳ chậm rãi, đâm sâu vào từng chút từng chút một…
La Duyệt Kỳ ngừng thở, chịu đựng sự xâm nhập kèm theo chút đau đớn kia, đến khi cảm thấy mình đã bị đâm vào đến tận cùng mà Mạc Duy Khiêm vẫn không ngừng rướn tới, vì thế không nhịn nổi nữa mà rên rỉ ra tiếng.
Mạc Duy Khiêm cũng đang nhẫn nại, giọng nói mang theo chút đắc ý: “Tuy rằng em có vẻ không muốn nhưng anh cam đoan bây giờ em cắn mới là tốt nhất đấy!”
Đàn ông, chỉ cần vừa lên giường thì đều vô liêm sỉ thế sao? La Duyệt Kỳ thật sự không có cách nào nghe được loại giọng điệu hèn hạ vô sỉ như thế của Mạc Duy Khiêm.
Cuối cùng hai người cũng kết hợp chặt chẽ với nhau, không còn chút khe hở. Mạc Duy Khiêm tạm dừng một chút, cảm nhận sự thoải mái ấm áp khi được mút chặt lấy, sau đó mới chậm rãi chuyển động.
Chuyển động, dù biên độ rất nhỏ nhưng cũng đủ để khiến Mạc Duy Khiêm cảm thấy cực kỳ sung sướng, đợi La Duyệt Kỳ đã thích ứng với kích cỡ của mình rồi, Mạc Duy Khiêm bắt đầu đẩy nhanh tốc độ.
Đau đớn rất nhỏ dù không biến mất nhưng ma sát nóng bỏng cũng khiến La Duyệt Kỳ cảm thấy lý trí của mình đang bị cắn nuốt từng chút một, như từng đợt sóng dồn dập xô vào bờ cát, thân thể ngoại trừ nóng bỏng cũng chỉ còn lại khoái cảm.
Toàn thân Mạc Duy Khiêm đã đè chặt lên thân La Duyệt Kỳ mà cô chỉ có thể ôm lấy bờ vai hắn, nhìn chiếc đèn trùm tỏa ánh sáng êm dịu không ngừng bị rung lắc rồi dần dần mờ đi, cảm thấy vô cùng xinh đẹp, như thế toàn bộ thế giới này đột nhiên trở nên mờ ảo.
Sao còn chưa xong… La Duyệt Kỳ bị từng đợt đâm rút mạnh mẽ ép đến không thở nổi, toàn thân lại đầm đìa mồ hôi, Mạc Duy Khiêm càng lúc càng hung ác, điên cuồng đâm mạnh không ngừng khiến cô hơi đau đớn.
Mạc Duy Khiêm dùng sức tiến vào rút ra như dã thú, khi nhìn thấy một giọt mồ hôi trong suốt từ trên mặt La Duyệt Kỳ chảy xuống, hắn trực tiếp hôn lên đó, cắn răng cười nói: “Sao trên người em lại thơm như vậy, mồ hôi cũng thơm.”
La Duyệt Kỳ giờ đây đâu có nghe thấy gì, cảm giác điên cuồng khiến cô gần như mất đi tri giác, vô thức rên rỉ kinh hoảng hô lên đứt quãng, cuối cùng dưới sự tấn công mạnh mẽ độc ác, toàn thân cô co rúm, ngay cả ngón chân cũng quắp lại, bụng dưới vặn xoắn thật chặt rồi dần dần mềm nhũn.
Mạc Duy Khiêm đắm chìm trong cảm giác sung sướng thoải mái khi giao hoan, chân tay vẫn quấn chặt lấy nhau, hắn giữ nguyên tư thế này chống một tay xuống sô pha, một tay ôm La Duyệt Kỳ đứng dậy ôm cô hướng về phòng ngủ mà đi.
Một lần nữa đè La Duyệt Kỳ xuống dưới thân mình, Mạc Duy Khiêm rút ra, kéo cô xoay người đưa lưng về phía hắn, rồi lại bắt đầu hôn liếm một đường từ cái ót trắng nõn xuống tận bờ mông cong vểnh của La Duyệt Kỳ, cắn cắn mấy cái mới thỏa mãn, quỳ ngồi ở giữa hai chân cô, đỡ eo cô nâng lên một chút, ưỡn hông đâm thẳng vào.
Mỗi lần đâm đều cực nặng, cuối cùng, La Duyệt Kỳ chỉ có thể cong gối, thỉnh thoảng khẽ hừ nhẹ một tiếng, thân thể mẫn cảm đã không chịu nổi bất kỳ kích thích nào nữa.
Nhưng Mạc Duy Khiêm lại không chịu buông tha cô, đưa tay ra hơi dùng sức ấn lên bụng dưới và khẽ cắn lỗ tai cô hỏi: “Chỗ này là cái gì vậy hửm, nói anh nghe nào…”
Đồ đàn ông già không đứng đắn, giả vờ đạo mạo! La Duyệt Kỳ đỏ mặt quay đầu trừng mắt nhìn Mạc Duy Khiêm đang cười tà ác, vòng tay lên vùng eo vẫn đang liên tục di động của hắn hung hăng nhéo mạnh.
Mạc Duy Khiêm lập tức hít một hơi khí lạnh, từ phía sau ôm chặt lấy La Duyệt Kỳ, điên cuồng đâm sâu mấy lần cuối cùng mới chịu bắn ra…
La Duyệt Kỳ nghỉ ngơi một lát, tay chân đang nhũn ra mặc cho Mạc Duy Khiêm hôn liếm xoa vuốt, chỉ nhìn chiếc đèn ngủ ở đầu giường không nói câu gì.
Mạc Duy Khiêm từ phía sau dán đến, tay xuyên qua nách La Duyệt Kỳ để nắm lấy một bên thịt mềm xoa vuốt trêu đùa không ngừng, cằm tựa vào vai cô nói: “Sao vậy em, không phải là làm xong rồi lại không dám nhận nữa chứ? Lần một lần hai nhưng không thể mãi mãi được, lúc trước đã nói rồi, em có muốn chối bỏ anh cũng không đồng ý đâu đấy!”
“Em không đổi ý, chỉ là hơi không quen thôi, chỗ Kim Đào em cũng phải nói rõ ràng, không thể chỉ nói một câu như thế đã xong.” Trong đầu La Duyệt Kỳ tái hiện lại tất cả hình ảnh của cô và Kim Đào mấy năm qua.
Mạc Duy Khiêm ôm La Duyệt Kỳ, hôn xuống mặt cô: “Điều đó là bình thường thôi, nếu nói bây giờ em đã hoàn toàn quên mất Kim Đào anh mới nghi ngờ đấy, mà nếu em như thế thì cũng không đáng để anh yêu thích. Không phải anh đã nói rồi sao, sẽ cho em thời gian kết thúc với cậu ấy, chỉ cần trong lòng em hiểu rõ em đã lựa chọn anh rồi thì những thứ khác anh có thể không thèm quan tâm đến.”
Nếu đã là của mình thì hắn không ngại biểu hiện rộng rãi một chút, dù sao Kim Đào cũng đã từng ở bên Duyệt Kỳ năm năm, về mặt này thì Mạc Duy Khiêm vẫn rất hiểu lí lẽ.
La Duyệt Kỳ nghe xong gật gật đầu, cũng chẳng còn chút sức lực nào để đi tắm nữa, chấp nhận nằm xuống ngủ.
Mạc Duy Khiêm ôm La Duyệt Kỳ vào trong ngực, nhìn gương mặt hồng hào của cô thoải mái cười cười: Cuối cùng cũng là của mình.
Hai người ôm nhau ngủ, đến khi La Duyệt Kỳ tỉnh lại, nhìn ra ngoài trời đã thấy sáng bạch, nhanh chóng chạy xuống giường ra phòng khách tìm quần áo, sau đó nhìn đồng hồ, may mà mới bảy giờ.
Tắm qua một chút rồi chuẩn bị đi làm.
Lúc xuống lầu đã thấy Hàn Giang chuẩn bị xe đứng ở dưới chờ cô.
“La tiểu thư, mời lên xe.”
La Duyệt Kỳ cũng không nói thêm nữa, trực tiếp lên xe nói: “Đưa tôi về nhà trước đã.”
Lúc Mạc Duy Khiêm rời giường, đi một vòng xung quanh nhà cũng không tìm thấy La Duyệt Kỳ liền gọi điện cho Hàn Giang, biết cậu ta đã đưa cô đi làm rồi thì mới yên tâm.
Hắn vui vẻ vừa ngâm nga một ca khúc vừa chuẩn bị làm việc.
Lúc vào văn phòng, Đổng Nguyên đã chờ ở đó, nhìn chằm chằm vào dấu răng trên cổ Mạc Duy Khiêm nửa ngày, sau đó chậc chậc ra tiếng: “Duy Khiêm, khẩu vị của cậu cũng nặng quá nhỉ, nhưng mà cắn thế này hơi sâu đấy.”
“Anh thì biết cái gì, cái này gọi là kích tình!”
“Có muốn đi tiêm một chút không, đúng là cắn không lưu tình mà.” Đổng Nguyên nhìn Mạc Duy Khiêm đã bị cắn tới sắp mất cả miếng thịt rồi mà vẫn vô cùng sung sướng thì cảm thấy hóa ra một người luôn bình tĩnh trầm ổn khi yêu cũng trở nên ngu ngốc, cứ thế này thì tổ quốc sẽ càng lúc càng khó khăn đây…
“Đi tiêm vắc-xin một chút cũng được, về sau đỡ lo, răng của cô bé đó sắc lắm.” Mạc Duy Khiêm suy nghĩ rất sâu xa, rất chu đáo!
Thì ra Mạc Duy Khiêm có ham mê đặc biệt, bảo sao mà trước đây không có người đàn bà nào tiến lại gần được, hóa ra là không đánh đúng sở thích.
“Loan Ninh sao rồi?”
Nhắc tới điều này Đổng Nguyên lập tức nhíu mày: “Thẩm vấn suốt đêm qua, tình hình không tốt lắm, trung tâm đó căn bản không đăng ký dưới danh nghĩa của hắn, mà quán bar dưới lòng đất kia từ trước đến giờ đều giao dịch bằng tiền mặt, không có cách nào điều tra được, những kẻ liên quan trên danh nghĩa đều liều chết không khai, thế lực củ