a đám người Lưu Dương này đúng là khiến người ta sợ hãi mà!”
Mạc Duy Khiêm cũng cảm thấy khó xử, cứ như thế thì cũng chỉ có thể xử lý vài tên lính quèn thôi, nhưng vừa nghĩ cũng đã có quyết định: “Cho dù bây giờ không bắt được Loan Ninh thì cũng đã cho họ chút đả kích nho nhỏ, Thành Dương đã bị xóa sổ, việc cá cược bóng đá chắc chắn không làm được nữa, dù một chút cũng là thu hoạch, cứ dần dần, họ sẽ mất bình tĩnh.”
Lúc này phó tổ trưởng Phùng Thư Dân gõ cửa bước vào: “Duy Khiêm, cậu tìm tôi?”
Sau khi đến gần thấy được vết cắn trên cổ Mạc Duy Khiêm thì lập tức căng thẳng nói: “Cổ cậu làm sao vậy? Tôi gọi người chuẩn bị xe đưa cậu đi tiêm phòng, nếu không mưng mủ lên sẽ rách việc lắm.” Chủ yếu là nếu Mạc Duy Khiêm thật sự xảy ra chuyện gì thì hắn gánh không nổi, Phùng Thư Dân thà rằng chuyện bé xé ra to cũng không thể để xảy ra chút sơ suất nào được.
Mạc Duy Khiêm lên tiếng ngăn cản: “Không cần đâu Thư Dân, lát nữa tôi sẽ tự đi, tôi có chuyện muốn giao cho anh đây.”
Lúc này Phùng Thư Dân mới dừng lại nhìn về phía Mạc Duy Khiêm.
“Là về chuyện Lý Minh Hân, anh sắp xếp thời gian nói chuyện với cô ấy một chút, để cô ấy chỉ làm tốt công việc thuộc bổn phận của mình thôi, đừng để cha cô ấy tham gia vào vụ này nữa, nếu như ảnh hưởng đến sự an toàn của người thân thì không hay lắm, cô ấy phải biết công tư rõ ràng!”
Cái đóa hoa đào Lý Minh Hân này còn chưa giải quyết đấy, Đổng Nguyên cười thầm. Từ lúc Mạc Duy Khiêm vừa đến tỉnh đã bị Lý Minh Hân dán vào rồi, Mạc Duy Khiêm chỉ là nể mặt trưởng phòng Lý mới không làm khó cô ta, hơn nữa nghĩ rằng chỉ ở đây một thời gian ngắn xong việc rồi sẽ đi, không cần làm tổn thương người khác, chỉ không ngờ rằng sau đó sẽ xảy ra nhiều chuyện như vậy, kết quả là chưa thoát khỏi cô ta được.
“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ nói với cô ấy, nhưng mà chuyện Loan Ninh anh đã nghe Đổng Nguyên nói rồi đúng không?”
“Nghe rồi, tạm thời án binh bất động đã, xem hành động của đối phương rồi tính sau.”
Phùng Thư Dân đồng ý rồi đi làm chuyện của mình.
Hiệu suất phá án và bắt giam sòng bạc dưới lòng đất Thành Dương của cục công an thành phố rất cao, nên bắt thì bắt, nên phạt thì phạt, mà tòa án cũng xử lý theo những phương án mà cảnh sát đưa ra.
Kim Đào, Loan Ninh bị cấm ra sân 5 trận, mỗi người bị phạt 3 vạn, bên câu lạc bộ bị phạt 10 vạn, trừ điểm ba trận đấu, như vậy đã là một kết quả không tồi cho mọi người rồi.
Sau buổi tối hôm đó, Kim Đào có định liên hệ với La Duyệt Kỳ mấy lần nhưng đều không thành công, vì đội bóng còn phạt cấm vận một tuần nên dù hắn sốt ruột cũng đành chịu, quan trọng hơn là hắn nghĩ ngày hôm đó La Duyệt Kỳ nói chia tay với mình chỉ là tức quá nói bừa thôi, sẽ không thật sự chia tay hắn.
Mà La Duyệt Kỳ thì đang bị cha mẹ xét hỏi: “Duyệt Kỳ, con và Mạc Duy Khiêm có phải còn quan hệ khác không? Lúc con quen với Kim Đào cũng chưa từng qua đêm bên ngoài mà bây giờ thì ba ngày có hai ngày không về, cuối cùng là đã có chuyện gì?”
Đối mặt với câu hỏi của cha mẹ, La Duyệt Kỳ cũng không muốn giấu: “Ba, mẹ, con đã chia tay với Kim Đào, bây giờ con đang quen với Mạc Duy Khiêm.”
La Đồng và Tề Nguyệt Tú dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng khi nhận được đáp án vẫn cứ lặng người, hơn nửa ngày sau Tề Nguyệt Tú mới mở miệng nói: “Là vì Kim Đào cá cược bóng ư? Nếu là vì thế thì cha con và mẹ không nói gì thêm nữa vì dù sao chuyện cờ bạc đó là thứ không thể dính vào, Kim Đào đụng vào nó tương đương với hủy hoại cuộc đời nó, nhưng con và Mạc Duy Khiêm có thể bên nhau ư? Không phải con nói cậu ta là cán bộ ở trên xuống tuần tra à, vậy không phải sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi chúng ta rồi sao, không phải con đã…”
Dĩ nhiên là La Duyệt Kỳ biết mẹ mình muốn nói gì, gật gật đầu không phủ nhận, sau đó nói: “Giữa con với Kim Đào không chỉ có việc này, không lâu sau khi tin tức anh ấy lăn lộn với người phụ nữ khác lên báo thì con với Mạc Duy Khiêm đã bên nhau rồi, cho nên trong việc này là không ai có lỗi với ai cả. Hơn nữa còn vì anh ấy làm việc lỗ mãng, không chịu nghe người khác khuyên. Chuyện cá cược trận đấu l cũng là vì anh ấy quá tin tưởng bạn bè xấu bên cạnh nên mới làm, qua nhiều sự việc con thấy chúng con tính cách không hợp nhau. Còn về việc con và Mạc Duy Khiêm thì con chỉ muốn nói là con đã lớn rồi, ba mẹ không cần quan tâm tới chuyện đó thay con, lòng con hiểu rõ, giữa chúng con sẽ chẳng có tương lai và cũng chẳng có kết hôn gì cả, con sẽ tính toán cho bản thân mình.”
La Đồng thở dài: “Cũng chẳng biết thế nào mà từ khi xảy ra chuyện của Vu Đức Thăng thì nhà ta chưa từng có một ngày yên ổn. Như con nói thì con cũng lớn rồi, tốt xấu con cũng nhận thức được, ba và mẹ con chẳng qua là lo lắng thừa thôi, chỉ cần con bình yên là tốt rồi.”
Tề Nguyệt Tú cảm thấy hơi đáng tiếc, chỉ là con gái mình cũng chẳng phải người có lý. Hai đứa đã đến tình trạng này, dù sau này có kết hôn thì cũng sẽ xảy ra mâu thuẫn, bà nói: “Chia tay thì chia tay, con cũng đừng tức giận, cuộc đời khó lường, thôi cứ coi như con và Kim Đào không có duyên, để ba mẹ thu xếp xem nó tặng nhà mình gì đó, những thứ ăn dùng thì không có cách nào nhưng những thứ khác thì trả cho nó vậy, tiền không thể giữ được tình cảm nhưng không thể để người ta thiệt thòi được.”
“Được, vậy ba mẹ tìm xem, con sẽ sắp xếp thời gian trả lại anh ấy.”
Hành động của hai ông bà cũng nhanh nhẹn, vì bình thường sắp xếp đồ đạc rất ngăn nắp nên có thể nhanh chóng lấy ra hết đồng hồ, vòng cổ, ấm trà vật trang trí và mấy thứ đồ có vẻ quý giá mà Kim Đào tặng ra, gói gém cẩn thận rồi đóng vào một chiếc thùng giao cho con gái.
La Duyệt Kỳ nhìn thấy những thứ này cũng thở dài, rõ ràng thời gian trước còn rất tốt đẹp mà bây giờ đã cảnh còn người mất.
Sau khi tránh né Kim Đào gần 1 tuần, La Duyệt Kỳ chủ động gọi điện cho hắn.
“Duyệt Kỳ, cuối cùng em cũng để ý đến anh, anh biết hôm đó em rất giận, em yên tâm đi, sau này anh nhất định không đi lại với Loan Ninh nữa.” Giọng điệu của Kim Đào rất gấp gáp.
“Kim Đào, chúng ta gặp mặt đi, đến lúc đó rồi nói.”
La Duyệt Kỳ và Kim Đào sắp xếp thời gian gặp mặt xong cô cũng không muốn nghe giọng Kim Đào nữa, lập tức cúp điện thoại.
Mấy ngày nay Mạc Duy Khiêm cũng bận rộn xử lý chuyện Thành Dương, lại muốn cho La Duyệt Kỳ có không gian riêng nên không quấy rầy cô, đợi mọi chuyện yên xuống liền hẹn gặp La Duyệt Kỳ.
“Hai ngày nữa em sẽ đến gặp anh, em đã hẹn Kim Đào ra để nói rõ mọi việc, bây giờ cũng chẳng có tâm trạng làm gì nữa.” La Duyệt Kỳ từ chối lời hẹn của Mạc Duy Khiêm.
“Anh biết em đang buồn, anh chỉ là quá nhớ em thôi, chúng ta gặp nhau dù không nói lời nào cũng tốt hơn là em một mình suy nghĩ ở nhà, anh đến đón em nhé.” Mạc Duy Khiêm khuyên La Duyệt Kỳ.
La Duyệt Kỳ suy nghĩ một chút rồi đồng ý, dọn dẹp một chút rồi nói với cha mẹ là đi gặp Mạc Duy Khiêm, Tề Nguyệt Tú không nói gì, vẻ mặt cũng rất bất đắc dĩ. Con gái không vui thì người làm cha mẹ như họ có thể cảm nhận được, nhưng có vài việc họ không hiểu được, chỉ có thể âm thầm sốt ruột mà thôi.
La Duyệt Kỳ xuống lầu đợi một lát thì Mạc Duy Khiêm đến.
Ngồi vào trong xe, Mạc Duy Khiêm đưa tay vuốt ve tóc La Duyệt Kỳ, ôm vai cô khẽ hỏi: “Sao anh cảm thấy em gầy đi vậy?”
“Bây giờ đi đâu?” La Duyệt Kỳ không để ý đến câu hỏi của Mạc Duy Khiêm.
“Anh đã đặt bàn ở nhà hàng rồi, trang trí khá tốt, do người khác giới thiệu cho anh.”
Đến nhà hàng, Mạc Duy Khiêm nắm tay La Duyệt Kỳ kéo vào trong, đợi gọi món xong mới nói: “Em với Kim Đào hẹn gặp lúc nào?”
“Tối mai.”
“Anh đưa em đi.” Mạc Duy Khiêm nói tùy ý.
La Duyệt Kỳ ăn chút đồ ăn, không nâng mắt nói: “Không cần, em chỉ đem chút đồ đạc trả lại anh ấy rồi nói rõ ràng mọi chuyện thôi.”
Mạc Duy Khiêm nhìn La Duyệt Kỳ, rồi kiên trì với ý kiến của mình: “Anh chỉ chờ bên ngoài thôi, sẽ không quấy rầy em đâu, như thế cũng không được ư?”
Cuối cùng La Duyệt Kỳ cũng nhìn Mạc Duy Khiêm: “Được rồi, anh muốn sao thì cứ làm thế đi.”
“Duyệt Kỳ, anh không hề có ý ép em, cũng không phải không tin em, chỉ là em và cậu ta ở bên nhau lâu như thế, anh cũng cần cho bản thân một chút cảm giác an toàn, hy vọng em sẽ hiểu.”
“Là em nghĩ không chu đáo, vậy anh ở bên ngoài chờ em nhé.” La Duyệt Kỳ không đành lòng trước biểu hiện mềm mỏng đáng thương của Mạc Duy Khiêm.
Lúc này Mạc Duy Khiêm mới nở nụ cười, tâm trạng tốt lại gọi một chai rượu.
Hai người ăn cơm xong ra khỏi nhà ăn, Mạc Duy Khiêm đề nghị: “Chúng ta đi bộ đi.”
La Duyệt Kỳ không phản đối, để Mạc Duy Khiêm nắm tay cô cùng đi dạo ở ven đường.
“Còn nhớ lần đó, sau khi xảy ra chuyện của Vu Đức Thăng, gần như ngày nào anh cũng đi bộ về nhà với em không? Lúc đó anh đã nghĩ đến lúc nào anh mới có thể nắm tay em bảo vệ em như bây giờ, không ngờ ông trời cuối cùng cũng cho anh cơ hội này!”
La Duyệt Kỳ cũng vô cùng cảm khái, Mạc Duy Khiêm vừa là ân nhân của cô vừa nhà nguyên nhân dẫn đến sự chia tay của cô với Kim Đào, tuy là nguyên nhân nhưng mọi việc cũng không thể trách Mạc Duy Khiêm được, chính bản thân cô cũng chẳng biết phải trách ai, nghĩ đi nghĩ lại thì tất cả là do Phạm Thanh Lợi gây ra.
Hai người yên lặng nắm tay nhau đi thật lâu, Mạc Duy Khiêm đột nhiên dừng lại đứng trước mặt La Duyệt Kỳ: “Duyệt Kỳ, anh biết em không vui, cho nên lòng anh cũng không hề thoải mái, chúng ta cứ từ từ, rồi sẽ dứt bỏ được những điều không thoải mái thôi. Anh thực sự thích em, cũng mong em có thể thật lòng đối xử với tình cảm của chúng ta.”
La Duyệt Kỳ nghiêm túc gật đầu: “Em sẽ, Mạc Duy Khiêm, em nhất định sẽ thật lòng với quan hệ của chúng ta, em cũng không phải loại người thích lật lọng hay thích dùng chuyện này để đùa giỡn, có anh ở bên em rất vui cũng rất an tâm, em nói thật đó!”
Mạc Duy Khiêm nghe xong thì cười đến híp cả mắt: “Cảm ơn em, Duyệt Kỳ.”
Nói xong lại không nhịn được cúi đầu hôn môi La Duyệt Kỳ, La Duyệt Kỳ lập tức đẩy hắn ra: “Chỗ này là đường cái đấy, anh có biết xấu hổ không hả?”
“Sợ gì chứ, anh vui, anh thích là được! Duyệt Kỳ, em có biết em đón nhận anh khiến anh vui thế nào không?”
Sau đó Mạc Duy Khiêm lại kéo tay La Duyệt Kỳ nói: “Nếu em không mệt thì chúng ta đi tiếp một lát nữa nhé, anh không nỡ tách em ra nhanh như vậy, tối ngày hôm đó cảm giác quá tốt đẹp, từ đó tới bây giờ ngày nào anh cũng muốn đến phát điên luôn.”
“Anh đừng có nói nhảm, em biết là đầu óc anh không bao giờ nghĩ chuyện đứng đắn mà!” Mặt La Duyệt Kỳ đỏ hồng, không cho Mạc Duy Khiêm nói thêm gì nữa.
Mạc Duy Khiêm ôm La Duyệt Kỳ vào lòng, môi dán lên lỗ tai cô cười: “Chuyện này sao lại là việc không đứng đắn chứ, chuyện đứng đắn nhất mà anh muốn nói chính là chúng ta phải tích cực làm nhiều một chút, thế thì em sẽ không đau nữa!”
La Duyệt Kỳ dùng sức đẩy Mạc Duy Khiêm ra, bước nhanh về phía chiếc xe vẫn đi phía sau, không muốn nghe hắn nói thêm gì nữa.
Mạc Duy Khiêm lại cười ha hả đuổi theo, giữ chặt La Duyệt Kỳ vừa ôm vừa hôn rồi mới cùng nhau ngồi vào trong xe.
Sau khi đưa La Duyệt Kỳ về nhà, một vệ sĩ đi theo Mạc Duy Khiêm báo cáo lại: “Mạc tiên sinh, vừa rồi lúc tiên sinh và La tiểu thư đi với nhau có người chụp ảnh trộm.”
“Ai vậy?” Trừ đám người Loan Ninh kia thì chẳng còn ai cần loại ảnh chụp này cả, chuyện hắn và