g hắn vẫn chưa hiểu hắn thích cô đến trình độ nào, có phải không nên tranh với Kim Đào hay không?
Nếu không nghĩ ra thì tạm thời không cần nghĩ nữa, dù sao vẫn còn thời gian, không cần quá nóng vội, Mạc Duy Khiêm mệt mỏi nghĩ.
Ngày diễn ra bữa tiệc từ thiện, những người nổi tiếng ở nơi này đều rất nể mặt Lưu Dương, không ai là không đến tham gia cả, trên tỉnh cũng cử đại diện xuống tham gia.
Mạc Duy Khiêm ngồi trên bục khách quý bồn chồn xem các tiết mục trên đài, đã gần 1 tuần hắn không liên hệ với La Duyệt Kỳ, nói là không nghĩ nhưng trong đầu chưa từng thôi nghĩ về cô. Nếu nói đã nghĩ thì cũng chẳng đưa ra được ý tưởng gì hay, nói chung là vẫn đang mơ hồ chưa rõ, nhưng cũng khiến hắn biết có người trong lòng là khổ sở cỡ nào.
“Không phải cậu nói cô ấy không có thời gian sao? Thế thì chuyện gì đang xảy ra kia?” Đổng Nguyên đến bên người Mạc Duy Khiêm huých nhẹ hắn một cái.
Mới đầu Mạc Duy Khiêm chưa hiểu ý của Đổng Nguyên, nhưng mà khi hắn nhìn theo hướng ngón tay của anh ta thì cơn tức bùng lên, nheo mắt lại.
Chỉ thấy Kim Đào đang cười rạng rỡ ôm La Duyệt Kỳ đi đến, lập tức có phục vụ đưa họ đến chỗ ngồi.
Đây là chuyện quan trọng của cô ấy? Quan trọng đến mức cô bỏ lại hắn mà cùng Kim Đào đi tới đây! Khuôn mặt bình tĩnh của Mạc Duy Khiêm nhìn La Duyệt Kỳ đang khe khẽ nói chuyện với Kim Đào thì trở nên vặn vẹo.
“Anh thấy đó, đến chậm mất rồi, mấy trường hợp thế này đến muộn thì không tốt lắm.” La Duyệt Kỳ thầm oán Kim Đào. Thật ra, họ vốn đã đến từ lâu, kết quả là đi được nửa đường Kim Đào mới phát hiện ra quên mang thiếp mời, đành phải về lấy nên dĩ nhiên là đến muộn.
Kim Đào nhanh chóng an ủi La Duyệt Kỳ: “Không có việc gì đâu, anh cũng chẳng quan trọng lắm, ai mà để ý đến chuyện anh đến muộn chứ, buổi bán đấu giá quyên tiền chắc phải một lúc nữa mới bắt đầu, đến lúc đó em thích gì anh sẽ mua cho em.”
“Đó là bán đấu giá, cũng chẳng phải mua đồ ở cửa hàng. Anh đừng có sĩ diện, em không cần gì cả, anh quyên một chút tiền là được rồi.”
“Đến lúc đó nói sau.” Kim Đào muốn xem tình hình một chút rồi mới quyết định.
Lúc này có người đến mời Kim Đào về phía sau bàn bạc về chuyện quyên tiền và bán đấu giá, sau đó còn phải làm một bản đăng ký, Kim Đào đứng dậy rời đi với người đó.
Bên này cũng có người đến mời Mạc Duy Khiêm.
“Tôi không đi về phía sau, giúp tôi nói với Lưu tổng, tôi sao cũng được, không cần bàn bạc.” Nhìn chăm chú vào Kim Đào đang rời đi, Mạc Duy Khiêm lập tức đi về hướng La Duyệt Kỳ.
La Duyệt Kỳ đã chuẩn bị tâm lý hôm hay sẽ gặp Mạc Duy Khiêm ở đây, đúng lúc nói rõ ràng kết thúc luôn.
“Em không muốn đi với anh đến đây là vì cậu ta?”
“Đúng, Kim Đào cũng được mời, em cũng đã suy nghĩ kỹ. Mạc Duy Khiêm, em không thể ở cùng một chỗ với anh, Kim Đào rất quan trọng đối với em, em không muốn anh ấy bị tổn thương, cũng không nguyện ý làm tổn thương anh ấy, hy vọng anh có thể hiểu được.” Nói xong lại lấy ra hai chiếc hộp đưa trả Mạc Duy Khiêm.
“Đây là vòng cổ anh đưa cho em, có cả giấy chứng nhận nữa, em không thể nhận món quá này, dù anh có đưa bao nhiêu lần em cũng sẽ không nhận. Đối với anh, em chỉ có thể nói vô cùng xin lỗi, em có thể trả giá tính mạng vì anh, nhưng không thể buông tha cho Kim Đào, chúng ta cứ chấm dứt như thế đi.” La Duyệt Kỳ đưa ra quyết định cuối cùng.
Mạc Duy Khiêm nhận lại vòng cổ, không nói câu nào, ánh mắt nhìn xa xăm, nửa ngày sau mới nở nụ cười nói: “Không thể làm tổn thương cậu ta? Vậy em có biết trái tim tôi bây giờ đang đau thế nào không? Em có biết buồn đau lớn nhất của đời người chính là hy vọng tan biến hay không? Em cho tôi hy vọng rồi lại tự tay hủy đi nó!”
Bản thân suy nghĩ lâu như thế mà không hiểu ra được, kết quả lại bị hành vi của La Duyệt Kỳ đánh thức. Cuối cùng thì Mạc Duy Khiêm cũng hiểu được suy nghĩ của mình, nếu không thật sự yêu thích thì sao hắn lại luôn luôn lo lắng suy nghĩ không thôi? Nếu không yêu thích thì sao bây giờ hắn lại cảm thấy lồng ngực khó chịu đau đớn thế này? Kết quả thì sao? Hắn rất vất vả mới hiểu ra nhưng La Duyệt Kỳ lại nhẹ nhàng thoải mái nói không cần hắn!
“Mạc Duy Khiêm, anh đừng như thế, em biết là em không tốt với anh, nhưng dù có quyết định như thế nào thì cũng sẽ có người phải chịu tổn thương. Nếu so sánh ra, Kim Đào càng cần em hơn, anh là một người trưởng thành, lại rất kiên cường, anh nhất định sẽ…”
“Nhất định sẽ tốt lên đúng không? Em dựa vào cái gì mà cho rằng tôi không cần em? Chỉ bởi vì điều kiện của tôi tốt hơn cậu ta cho nên em đồng tình với kẻ yếu ư? Duyệt Kỳ, em công bằng một chút có được không hả?” Mạc Duy Khiêm không thể thừa nhận kết quả như thế được.
Tuy rằng La Duyệt Kỳ rất khổ sở nhưng thái độ lại vô cùng cứng rắn: “Em rất công bằng, em và Kim Đào bên nhau đã năm năm mà lại xảy ra quan hệ với anh, chuyện này có công bằng với Kim Đào không? Mạc Duy Khiêm, đây không phải là việc buôn bán, tình cảm của em dành cho Kim Đào sâu nặng hơn cho anh, em không thể bỏ anh ấy được.”
“Mạc Duy Khiêm, vừa rồi tôi nghe người ta nói anh cũng đến đây, tôi đã nghĩ nhất định anh sẽ đến dây dưa với Duyệt Kỳ, đúng là tôi đoán không sai mà, anh nhanh chóng về chỗ ngồi của mình đi thôi.” Kim Đào vô cùng đắc ý đi tới.
La Duyệt Kỳ lập tức kéo giãn khoảng cách với Mạc Duy Khiêm, đi về hướng Kim Đào.
Mạc Duy Khiêm không thèm nhìn Kim Đào một cái, chỉ nhìn thật sâu vào La Duyệt Kỳ rồi xoay đi không nói một câu.
“Duyệt Kỳ, anh nhìn trúng một viên ngọc, đợi lát nữa mua về làm vòng cổ cho em.” Kim Đào nhìn vẻ mặt của Mạc Duy Khiêm cũng hiểu hắn ta đụng phải một cái đinh, hắn đã nói mà, Duyêt Kỳ yêu hắn như vậy, họ Mạc chỉ uổng công thôi.
Cuối cùng cũng đến thời điểm cao trào của buổi tiệc, có người quyên tiền, cũng có người đưa vật phẩm của mình ra đấu giá. Khi khối ngọc mà Kim Đào nhìn trúng được đấu giá, La Duyệt Kỳ thỉnh thoảng lo lắng đề phòng nhìn về phía Mạc Duy Khiêm, chỉ sợ hắn phân cao thấp với Kim Đào thì nguy.
Nhưng may mà Mạc Duy Khiêm vẫn yên lặng, không quyên tiền cũng không nhấc tay đấu giá, cuối cùng Kim Đào dùng 20 vạn mua được khối ngọc kia. Tuy La Duyệt Kỳ cảm thấy rất quý nhưng là làm việc thiện thì cũng đáng giá.
Sau khi đấu giá vật phẩm cuối cùng, tất cả mọi người đều hướng về phía Mạc Duy Khiêm nhìn một chút.
Lưu Dương cũng không hiểu là đang xảy ra chuyện gì, nhưng chủ nhà như hắn sợ Mạc Duy Khiêm xấu mặt nên gọi một người đến, để người đó dùng 10 vạn coi như tiền Mạc Duy Khiêm quyên vào.
Người nọ vừa đáp, còn chưa đi thì đã thấy người đi theo Mạc Duy Khiêm cầm thứ gì đó bước lên đài.
Đổng Nguyên nói vài câu với người chủ trì rồi đi qua lấy microphone.
“Các vị, tôi đại diện cho Mạc Duy Khiêm tiên sinh lên đây, đầu tiên xin mời nhân viên xem xét lên đây kiểm duyệt một vật.”
Ba nhân viên xem xét dưới đài đồng loạt đi lên, vây quanh một chiếc hộp được mở ra, nhìn nửa ngày cũng không chớp mắt một cái.
Sau đó một trong ba vị kích động nói vào microphone: “Đây là một vòng cổ kim cương, kim cương được khảm nạm bên trên có giá trị cực kỳ xa xỉ, chúng tôi định giá 300 vạn làm giá khởi điểm đấu giá!”
Người ở bên dưới lập tức xôn xao, có người hỏi: “Là của hãng nào vậy?”
Nhân viên xem xét cười nói: “Đây là kim cương cao cấp đã có chứng nhận HRD, không cần gắn tên thương hiệu nổi tiếng cũng đã khiến người ta khó mà gặp được rồi, giấy chứng nhận này dù có tiền cũng không thể mua được.”
Bên dưới lại nổ ra một trận nghị luận, có người động tâm: “Mọi người giơ cao đánh khẽ đừng tranh với tôi, tôi bỏ hết tài sản để mua đấy!”
Đổng Nguyên lắc đầu nói: “Vô cùng cảm ơn vị tiên sinh này đã thẳng thắn như vậy, nhưng ý của tiên sinh Mạc Duy Khiêm là vòng cổ này sẽ không đem ra bán đấu giá, ngài ấy quyết định hiến tặng chiếc vòng này cho tổ chức từ thiện!”
Toàn bộ hiện trường tĩnh lặng, sau đó bộc phát một tràng pháo tay nhiệt liệt, phải biết rằng người kia kếu thật sự mua được chiếc vòng cổ này với giá 300 vạn thì thật sự là lãi to. Nhân viên xem xét chỉ đưa ra giá quy định, viên kim cương kia nếu được tổ chức từ thiện tự bán đi thì giá sẽ cao hơn rất nhiều.
Mà Mạc Duy Khiêm, giữa nhưng tràng pháo tay không dứt, hướng về phía La Duyệt Kỳ mà đi.
Đứng trước mặt La Duyệt Kỳ, hắn cúi người dán miệng bên tai cô, tiếng nói của hắn trầm thấp mà thong thả: “Duyệt Kỳ, bây giờ em đã hiểu chưa? Thứ anh đã đem tặng, thà rằng vứt bỏ cũng sẽ không nhận lại. Mà thứ anh muốn, dù phải mất bao lâu, mất bao nhiêu anh cũng sẽ không tiếc bất cứ giá nào để cướp về.”