Chu Bình nhìn rõ là La Duyệt Kỳ đang kìm nén tức giận nói: “Cô cũng không cần tức giận, những chuyện thế này đều là cô tình tôi nguyện, tôi chẳng qua chỉ nói một câu như vậy, về phần có đồng ý hay không đều do cô quyết định, cô về trước đi, ba ngày sau chúng ta sẽ bàn lại.
La Duyệt Kỳ tức đến mức ruột gan sắp bùng cháy luôn, cố gắng nhịn xuống đi về phía cửa, nhưng khi tay đặt trên nắm cửa thì cuối cùng cũng bùng nổ, xoay người lớn tiếng nói : “Đây là bộ mặt thật của tổ điều tra đúng không? Tôi nói cho ông biết, không cần ba ngày, ngay bây giờ tôi có thể trả lời ông, ông căn bản là suy nghĩ không đứng đắn, tôi không tin trên đời này không có nơi nói lí lẽ, ông muốn tôi bán đứng bản thân, chuyện đó là không thể!” Nói xong liền mở cửa đi ra rồi dùng hết sức sập mạnh nó về.
Đúng là đồ bại hoại, xem ra lần sau mình mà còn tiếp xúc với tổ điều tra nên ghi âm lại mới được, nếu bản thân mình thật sự đồng ý với tên Chu Bình kia thì cho dù bản thân mình rõ ràng trong sạch thì cũng chẳng có ai tin nữa.
La Duyệt Kỳ bất an đến tận lúc ra về, đi ra khỏi cửa đài truyền hình một chút, quả nhiên lại thấy Mạc Duy Khiêm trên đường, xem ra người này cũng có chữ tín một chút, không phải chỉ nói suông mà thôi.
“Chúng ta tiếp tục đề tài hôm qua nhé.” Mạc Duy Khiêm sóng vai bước đi cùng La Duyệt Kỳ.
Nếu ngày hôm qua La Duyệt Kỳ còn có vẻ đồng ý kể rõ với Mạc Duy Khiêm thì lời nói cử chỉ của Chu Bình hôm nay đã làm cô cực kỳ không thích và sinh lòng nghi ngờ, những người này thật giống như lời Trương Bội Ninh nói màhọ căn bản không phải đến để tra xét sự thật mà là dùng công việc để thỏa mãn dục vọng cá nhân.
Cho nên khi đối mặt với Mạc Duy Khiêm một lần nữa, La Duyệt Kỳ lại kiểm soát lại mỗi câu nói của mình một lần nữa, cô không thể không đề phòng việc sẽ xuất hiện thêm một tên ngụy quân tử.
Vì thế ngoại trừ việc đem tình cảnh gặp gỡ ngày Vu Đức Thăng xảy ra nói lại một lần thì La Duyệt Kỳ không thèm nói thêm gì nữa.
Dường như đã nhận ra sự thay đổi thái độ của La Duyệt Kỳ, Mạc Duy Khiêm hỏi: “Có phải là có tâm sự gì không?”
“Không có gì, sao đột nhiên anh lại hỏi vậy?”
Mạc Duy Khiêm mỉm cười nói: “ Chỉ là tôi cảm thấy hôm nay cô yên lặng hơn rất nhiều, không giống với hôm qua muốn nói ra suy nghĩ của bản thân. Nghe nói hôm nay Chu Bình một mình tìm cô đến nói chuyện, nếu có chuyện gì khó nói hay khó giải quyết thì cứ nói với tôi, tôi sẽ dùng hết sức giải quyết giúp cô.”
La Duyệt Kỳ nhìn đôi mắt hiền lành của Mạc Duy Khiêm, trong nháy mắt cô thật sự muốn nói ra yêu cầu vô sỉ của Chu Bình, nhưng lời vừa đến bên miệng vẫn nuốt trở về, khéo mà mấy người này đều là cá mè một lứa ấy chứ, bây giờ đang thăm dò mình cũng nên.
Cúi đầu im lặng một lát, La Duyệt Kỳ mới nói: “ Không phải chuyện gì to tát, chỉ là không nghĩ sẽ nói chuyện một mình, tôi thấy không phù hợp lắm.”
“Cũng đúng, bình thường đều phải có hơn hai người, vấn đề cô vừa phản ánh tôi sẽ nhắc họ chú ý một chút. Nhưng mà chuyện của Vu Đức Thăng như thế chắc là cũng làm cho người nhà cô gặp không ít phiền phức đúng không? Dư luận xã hội tôi không can thiệp được nhưng trên phương diện công việc tôi sẽ nói với lãnh đạo đài chú ý hơn một chút, để trước khi sự việc sáng tỏ những người khác sẽ không gây áp lực cho cô, cố gắng giảm tối đa gánh nặng cho cô để cô có thể chuyên tâm phối hợp điều tra. Bản thân cô cũng cần kiên cường một chút, dù sao cô không xảy ra chuyện thì cha mẹ cô mới có thể yên tâm, quan tâm tới người nhà một chút đừng để họ lo lắng, tuổi cha mẹ cô cũng lớn rồi, thân thể mới là thứ quan trọng nhất.
Một tràng lời lẽ tỉ mỉ săn sóc này của Mạc Duy Khiên thật sự là đã nói đến tận sâu đáy lòng La Duyệt Kỳ, cô cắn môi không để bản thân biểu hiện ra sự kích động quá độ.
“Tôi biết rồi, cảm ơn anh, tôi cũng rất lo lắng cho cha mẹ tôi, tin tức báo chí đều cố không cho họ xem tránh làm họ tức giận, nhưng mà bọn họ đều phải ra ngoài, mấy ngày nay chỉ sợ áp lực mà họ nhận còn lớn hơn cả tôi nữa.
“Thanh giả tự thanh, quan hệ của cô và phó đài Trương Bội Ninh thế nào?” Mạc Duy Khiêm thuận miệng hỏi.
“Trước kia thì cơ bản là không có qua lại, chỉ thông qua thầy Vu mà gặp nhau đôi ba lần thôi, sau khi thầy Vu gặp chuyện không may thì mới liên hệ nhiều hơn, con người sư mẫu tốt lắm, việc thầy Vu gặp chuyện không may đã làm bà vô cùng đau khổ rồi, giờ lại còn phải đối mặt với nhiều chuyện khó chịu như thế. Nhưng rất may là bà tin tưởng nhân cách của tôi, tình cảm của sư mẫu và thầy Vu rất sâu đậm, nên tôi nghĩ chẳng qua là bà tin thầy nên cũng tin cả tôi luôn.”
Mạc Duy Khiêm nghe xong lại nói: “Tình cảm vợ chồng tốt như vậy, hai người còn cùng làm ở đài truyền hình, bản thân Trương Bội Ninh có địa vị cao trong việc quản lý tài vụ, nếu thật sự Vu Đức Thăng tham ô công quỹ thì chắc chắn không qua được mắt bà ấy. Cô khoan hãy phản đối lời tôi nói đã, chúng ta hãy cùng phân tích sự việc nhé, nếu bức di thư kia là giả, mà Vu Đức Thăng thật sự cũng có tham ô, Trương Bội Ninh cũng có thể là biết, vậy có thể nghĩ đến trường hợp hai vợ chồng họ cùng nhau hợp tác làm chuyện này, cô cũng không thể loại trừ khả năng này đúng không?”
Đối với hiểu biết của bản thân với Vu Đức Thăng khi còn sống, cộng với những biểu hiện của Trương Bội Ninh sau này thì La Duyệt Kỳ thật sự muốn phản đối phân tích của Mạc Duy Khiêm, nhưng hắn đứng ở góc độ rất công bằng mà phân tích cũng không phải không có đạo lý. Nhưng mà nhớ đến lời mà Trương Bội Ninh nói với mình trong điện thoại, hơn nữa còn xả bộ dạng xấu xa của Chu Bình hôm nay, La Duyệt Kỳ cảm thấy người ở tổ điều tra thật sự vì muốn lập nên công trạng mà muốn chỉnh chết người.
“Giả thiết của anh cũng có thể tồn tại, nhưng cũng chỉ là giả thiết mà thôi, cách anh có thể đừng nghĩ đến ai cũng xấu như vậy được không, còn có khi các anh hoài nghi nhân phẩm người khác thì cũng nên xem lại cách làm người của mình hay không? Bất kể thế nào thì tôi cũng tin thầy Vu và sư mẫu, các anh cứ chụp mũ chủ quan như thế tôi cảm thấy rất võ đoán!”
Mạc Duy Khiêm nghe La Duyệt Kỳ oán giận, nhìn cô đầy thâm ý rồi mới nói: “Suy nghĩ của cô tôi hiểu, thế này đi, cô nói về chuyện sau khi bức di thư kia xuất hiện đi, tôi có thể phân tích giúp cô một chút.”
“Tôi có thể mạo muội hỏi một câu chứ? Anh làm công việc này bao lâu rồi?” La Duyệt Kỳ cũng chưa vội kể chuyện di thư mà ngược lại hỏi về Mạc Duy Khiêm.
Cô cảm thấy khi Mạc Duy Khiêm nói chuyện với mình luôn tỏ ra rất từng trải, dường như cô là người cái gì cũng không hiểu vậy, nhìn bề ngoài hắn cũng chẳng phải nhiều tuổi, cô không cần đối với hắn như với cấp trên hay người lớn trong nhà làm gì cả.
“À, tôi đi làm một thời gian không ngắn, cũng hơn 10 năm rồi.”
“Không thể nào, anh bao nhiêu tuổi rồi chứ?” La Duyệt Kỳ cảm thấy đối phương đang giỡn chơi với mình.
“Lớn hơn cô 11 tuổi, tôi 36 rồi.” Mạc Duy Khiêm vẫn cười đến hiền lành.
Thì ra đã gần 40 rồi, có thể thấy hắn giữ gìn rất tốt cho nên không nhìn ra được tuổi thật hắn lại lớn vậy, cuối cùng La Duyệt Kỳ cũng hiểu ra, không mâu thuẫn gì với Mạc Duy Khiêm nữa, liền nói ra chuyện thẩm vấn mình đã trải qua.
Mạc Duy Khiêm thật sự chăm chú lắng nghe, chờ La Duyệt Kỳ nói xong mới hỏi lại: “Cô nói vị phó đồn trưởng họ Phạm kia hỏi Vu Đức Thăng có giao gì cho cô hay không ư?”
“Đúng vậy, hơn nữa không chỉ hỏi một lần, hắn còn hỏi cả sư mẫu nữa, quan trọng là ngoại trừ bản thảo tin tức thì thầy Vu thật sự không giao cho tôi gì cả mà.”
Ánh mắt Mạc Duy Khiêm nhìn xa xa như đang tự hỏi về lời mà La Duyệt Kỳ vừa nói, một lát sau mới trả lời: “Tôi hiểu rồi, cô cũng lên nhà đi.”
La Duyệt Kỳ không hiểu Mạc Duy Khiêm hiểu cái gì, cũng không hỏi nhiều mà trở về nhà.
Lại qua hai ba ngày, người của tổ điều tra cũng không có hành động gì, chỉ tìm lại mấy người kia để nói chuyện rồi thôi, cũng không chú ý nhiều đến La Duyệt Kỳ.
Cuối cùng La Duyệt Kỳ cũng có thể thở ra một hơi, nhưng mà nếu có người của tổ điều tra đến tìm cô, cô đều sẽ cẩn thận mở chức năng ghi âm của di động ra phòng ngừa vạn nhất.
Sau đó lại vì không tiện nên mua một cái bút ghi âm mang theo người, nhưng mà Chu Bình sau lần đó cũng không tìm cô nữa.
Thời gian không lâu, lời đồn mới lại nổi nên, tâm trạng mới hơi phục hồi của La Duyệt Kỳ lại chìm xuống tận đáy vực, cô vốn nghĩ chuyện Vu Đức Thăng đã làm cô không xong rồi, nào ngờ còn gặp chuyện tệ hại hơn.
“La Duyệt Kỳ, cô cũng tài thật, chuyện của chủ nhiệm còn chưa chấm dứt cô đã dính lấy người của tổ điều tra, bây giờ cô đúng là không có suy nghĩ riêng nhỉ, thủ đoạn không tồi đấy.”
La Duyệt Kỳ nhìn Phan Minh Minh nói: “Tôi chỉ nói với cô một lần cuối cùng, có chứng cứ hãy nói, nếu không đừng có vu oan cho người khác!”
“Hừ, tôi vu oan? Cô đi hỏi xem, bây giờ trong đài ai mà không biết cô lòng thòng với người họ Chu trong tổ điều tra, người ta liên tục nói tốt cho cô, nghe nói vì bảo vệ cô còn chèn ép phó đài Trương nữa. Phó đài Trương cũng thật đáng thương, đã mất chồng còn phải đối mặt với thẩm tra bên trên, người gây chuyện như cô thì toàn thân nhẹ nhàng, chẳng bị sao cả, đây còn không phải là có bản lĩnh sao hả?” Phan Minh Minh nhìn La Duyệt Kỳ đầy chán ghét, cảm thấy người phụ nữ này dựa vào bề ngoài chẳng xuất sắc gì mà chèn ép mình, hơn nữa bây giờ khi xảy ra chuyện lại có thể dựa vào thủ đoạn bẩn thỉu thông đồng với người trong tổ điều tra, đúng là làm người ta ghê tởm không thôi mà!
La Duyệt Kỳ vì có chút cố kỵ nên không dám cùng bất kỳ ai nói chuyện liên quan đến Vu Đức Thăng, cho nên khi nghe Phan Minh Minh nói thì không khỏi giật mình: “Cô nói gì cơ? Phó đài Trương bị làm sao?”
“Cô còn giả bộ hồ đồ sao? Nghe nói người họ Chu đó toàn lực muốn xâm nhập điều tra phó đài Trương, còn muốn tra xét hết người trong đài, chỉ xếp cô bên ngoài thôi, cô nói vì sao ông ta lại giúp cô như vậy nha, không nói được thì cũng đừng trách người ta nghĩ xiên xẹo.”
La Duyệt Kỳ không hề để ý đến Phan Minh Ming mà lao ra khỏi văn phòng, đi thang máy lên thẳng phòng họp nhỏ, đấy là nơi mà tổ điều tra làm việc trong thời gian ở lại đài.
Đến cửa, La Duyệt Kỳ cũng không thèm gõ cửa mà trực tiếp đẩy cửa đi vào, năm người tổ điều tra đều ở đó, mà ngồi đối diện họ chính là Trương Bội Ninh.
“Cô có hiểu phép lịch sự không vậy? Chưa gõ cửa mà đã xông vào là sao?” Lý Minh Hân cau mày nói.
La Duyệt Kỳ chỉ nhìn chằm chằm vào Chu Bình, cũng không để ý đến những người khác.
Chu Bình tỏ vẻ chột dạ quét mắt nhìn La Duyệt Kỳ, sau đó hơi xấu hổ đứng lên, gượng cười nói: “Duyệt Kỳ tới rồi à, có việc gì phải không? Chúng ta vào văn phòng bên kia nói nhé.”
“Tôi và ông có chuyện gì cần nói riêng à? Có chuyện gì tốt nhất cứ nói rõ trước mặt mọi người đi, không cần né tránh!” Giọng điệu La Duyệt Kỳ ngân cao lên.
Theo bản năng Chu Bình quay lại nhìn Mạc Duy Khiêm, La Duyệt Kỳ cũng nhìn theo tầm mắt ông ta, chỉ thấy Mạc Duy Khiêm vẫn bình tĩnh mỉm cười, cảm giác được ánh mắt hai người liền nói với Chu Bình: “Có hiểu lầm gì thì cứ giải thích cho rõ là tốt rồi.”
Chu Bình lập tức nói: “Đúng, đúng, tôi nhất định sẽ xử lý tốt.”
Sau đó đứng lên, đến trước mặt La Duyệt Kỳ nói nhỏ: “Duyệt Kỳ, tôi biết là tôi hơi vội vàng, cũng chỉ là một lòng nghĩ