Dung Nhược về nhà, nhận được tin nhắn của luật sư.
Ba ngày sau, Dung Nhược tại chỗ hẹn, gặp được luật sư riêng của Vân Trạm.
“Dung tiểu thư, ở đây là những văn kiện cùng điều kiện thỏa thuận của hai bên, cần có chữ ký của cô”
Văn kiện? Trái tim đập nhanh mấy nhịp, Dung Nhược đưa tay tiếp nhận những thứ luật sư đưa tới.
“Đầu tiên là cái này, Vân tiên sinh đã ký rồi, cô xem một chút, nếu đồng ý, xin hãy ký tên phía dưới”. Luật sư một bên trình bày.
Khi dòng chữ đậm rõ nét”Đơn ly hôn” đập vào mắt thì trong lòng đã mơ hồ đoán được, nhưng cô vẫn không khỏi giật mình.
Không thể tưởng tượng được, động tác Vân Trạm lại còn nhanh hơn cả cô! Khẽ hừ lạnh một tiếng trong lòng, Dung Nhược phát hiện mình không còn tâm trí để xem những điều khoản trong nội dung, tất cả lực chú ý, đã đặt trên chữ ký rạch ròi ở phía cuối.
“Không phải anh nói còn văn kiện khác sao?” Đưa tay đặt tờ đơn sang một bên, cô ngẩng đầu hỏi.
Luật sư gật đầu, nhìn xấp văn kiện trước mắt nói: “Tổng cộng có ba phần. Trong đó, Vân tiên sinh lấy danh nghĩa của ngài ấy dành tặng hai mươi phần trăm cổ phiếu công ty cho cô, đồng thời, còn có chiếc xe thể thao thuộc sở hữu của ngài ấy, cùng với ngôi biệt thự ở ngoại ô Anh, cũng là thuộc về Dung tiểu thư”. Nói xong, anh ta đưa văn kiện tới, giao cho Dung Nhược.
Cau mày nghe xong luật sư trình bày…, Dung Nhược đưa mắt nhìn một đống văn kiện trước mặt mình, không nhịn được nghi ngờ hỏi: “Đây là ý gì? Bồi thường ly hôn sao?” Cô chỉ có thể nghĩ đến lý do này.
Nâng tay cầm cái tách bên cạnh, cô cười khẽ: “Tôi không cần, cũng không nhận. Mặc dù trong đơn ly hôn đã có chữ ký của anh ta, nhưng tôi cũng không phản đối gì, nên không cần phải bồi thường”
“Tôi nghĩ cô đang hiểu lầm”. Luật sư đẩy kính mắt,”Đây vốn là di chúc của Vân tiên sinh, chẳng qua trước một ngày đã….”
“Choang!”
Chiếc tách rơi mạnh xuống dĩa sứ, chất lỏng màu nâu nhạt bắn tung tóe, cũng cắt đứt câu nói của luật sư.
Bàn tay đặt trên bàn của Dung Nhược nắm chặt, cô nhíu lông mày, trong giọng nói mang theo kinh hoảng vô cùng: “Anh mới nói cái gì? …Cái gì di chúc?” Dưới đáy lòng nổi lên lo sợ chưa từng có từ trước đến nay, cô nhìn luật sư ngỡ ngàng, đầu óc trống rỗng.
“Vân tiên sinh đã lập di chúc vào hai tháng trước. Nhưng theo ý của ngài ấy, nếu cô về nước, mà di chúc vẫn chưa có hiệu lực, ngài ấy đã yêu cầu sửa đổi một số nội dung trong đó, các phần tài sản cũng lấy danh nghĩa là người thân tặng lại, không chú thích ngày tháng hết hạn định. Cho nên, chỉ cần cô ký tên ngay bây giờ, hoàn thành các bước thủ tục, những văn kiện này lập tức có hiệu lực”
Dung Nhược mờ mịt nhìn khuôn miệng khép khép mở mở, cố gắng muốn nắm bắt trọng điểm trong đó, nhưng đầu óc lại bị choáng ngợp bởi hai từ mẫn cảm kia, khiến cô ngay cả tự hỏi cũng không thể.
Thật lâu sau, cô mới từ từ mở miệng, hỏi: “Anh ấy đã viết di chúc từ hai tháng trước?”
“Vâng”
Cô suy nghĩ một chút, vừa rồi hình như có nhắc đến di chúc chưa có hiệu lực, cô lại hỏi, mang theo sự cẩn trọng: “…còn chưa có hiệu lực, tức là, anh ấy…Chưa có việc gì, đúng không?”
“Đúng vậy”
“Vậy anh ấy…Hiện tại thế nào?”
“Vấn đề này, Dung tiểu thư nên hỏi người nhà Vân tiên sinh…”
Luật sư còn chưa nói hết, Dung Nhược đã đứng dậy,”Thật xin lỗi, tôi còn việc gấp, lần khác chúng ta bàn tiếp”. Không đợi trả lời, cô đã lao thẳng ra.
Bước chân vội vàng đi ra khỏi văn phòng luật sư, tuy đã xác định Vân Trạm không có việc gì, nhưng Dung Nhược vẫn cảm thấy đầu váng mắt hoa.
Tại sao phải lập di chúc?
Đi dưới ánh mặt trời, cô cảm thấy từng đợt rét lạnh, cảm giác sợ hãi chưa bao giờ mãnh liệt như vậy.
Dung Nhược không nghĩ tới vừa mới bước vào bệnh viện, đã gặp được Cao Lỗi
“Vân Trạm anh ấy, sao rồi?” Cô không chiếm được câu trả lời mong muốn từ phía người giúp việc.
“Cô quan tâm sao?”
Đối mặt với ánh mắt phức tạp mang theo lạnh lùng đó, cô ngẩng đầu, trái tim co thắt lại một chút.
Đi vào phòng bệnh, Dung Nhược theo bản năng bước nhẹ nhàng, sau khi thấy được người đang nằm trên giường bệnh, cô đứng yên tại chỗ, cách một khoảng nhất định, ngay cả hô hấp cũng giảm nhẹ xuống.
Đầu giường nâng lên một góc độ, Vân Trạm nửa nằm trên giường bệnh, cánh tay gầy yếu cắm đủ loại kim tiêm, nối từ trong chăn đến cây truyền nước bên cạnh, những đường màu xanh lục nhảy lên trong màn hình điện tâm đồ, toàn bộ phòng bệnh không có gì khác ngoại trừ tiếng tích tách, yên tĩnh đến nỗi Dung Nhược phải sợ hãi.
Cô từng bước đến gần, đi thẳng đến đầu giường, nhìn gương mặt trắng bệch không chút máu kia, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, cầm lấy tay anh.
Giờ phút này, cô cảm thấy thật may mắn vì gia cảnh hùng hậu của nhà họ Vân, trong bệnh viện thuộc sở hữu của Vân thị, cô có thể tự do đi vào nơi này, đến bên cạnh anh.
Bàn tay cô đang nắm, không có một chút động đậy. Cô tựa vào bên giường, lặng yên chờ đợi cơn thức tỉnh hiếm có mỗi ngày của anh.
Tại khoảnh khắc yên tĩnh lúc này, lời nói của Cao Lỗi trước đó lại một lần nữa quanh quẩn ở bên tai.
——“Cô còn quan tâm đến cậu ấy sao?”
——-“Đã từ rất lâu, cậu ấy biết chuyện cô mất trí nhớ đều là giả”
——-“Cô nghĩ vì sao bệnh cậu ấy luôn tái phát và phải nằm viện không chỉ một lần? Cái gọi là mục đích cùng kế hoạch của cô, cậu ấy đều biết rất rõ ràng”
——-“Biết rõ cô là muốn trả thù, lại vẫn kiên trì kết hôn cùng cô, chẳng lẽ cô còn không nhận ra nguyên nhân?”
——“Hai tháng trước cậu ấy hôn mê tại văn phòng, đưa tới bệnh viện, thiếu chút nữa đã cứu không được! Chuyện thứ nhất cậu ấy làm ngay sau khi tỉnh dậy, chính là tìm luật sư để làm đơn ly hôn và viết di chúc. Đương nhiên chúng tôi đã lo lắng muốn chết, còn cô thì biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi”
——“Sau đó cậu ấy lại hôn mê ba lần, tuy rằng nhiều lúc quả thực rất may mắn, nhưng bác sĩ nói tim cậu ấy đã suy kiệt đến giai đoạn nghiêm trọng nhất rồi, nay ngay cả nằm một chỗ cũng không ngừng đau! …Đúng rồi, cô nhất định còn không biết, lúc cậu ấy kết hôn với cô, cũng là lúc suy tim cấp hai, nhưng cậu ấy không cho phép tôi nói với cô”
——“Còn nữa, năm đó cậu ấy lựa chọn Vân Hân, là vì lúc ấy Vân Hân đã có thai”
. . . . . .
“Vì sao anh không nói cho em biết?” Dung Nhược ghé vào bên giường, thì thào nói nhỏ.
Vân Hân mang thai…Nếu cô sớm biết điều đó, có lẽ cũng không xảy ra cớ sự như hôm nay. Cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay Vân Trạm, Dung Nhược âm thầm thở dài.
“Vì sao anh có rất nhiều tâm sự, mà chưa khi nào nói ra?” Đối mặt với Vân Trạm như vậy, cô không biết nên tức giận hay bất lực.
Mơ hồ có âm thanh rất nhở mà quen thuộc gần kề bên tai, Vân Trạm chậm rãi mở mắt.
Nhìn thấy tay mình đang bị người khác nắm, anh cố hết sức động đậy ngón tay, khiến người bên giường chú ý.
Lập tức ngẩng mặt lên, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm kia, Dung Nhược nhẹ giọng nói: “…Anh tỉnh rồi?”
Vô lực nhắm mắt lại, coi như câu trả lời. Vân Trạm nhìn chằm chằm khuôn mặt gần ngay trước mắt, đáy mắt ẩn giấu một chút phức tạp.
Dung Nhược mở to hai mắt, thân thể nghiên về phía trước một chút, không hiểu giờ phút này Vân Trạm đang suy nghĩ điều gì, cô chỉ lặng yên chờ đợi.
Giật giật đôi môi không có chút huyết sắc, thật lâu sau, như là đã tích tụ đủ khí lực, Vân Trạm mới mở miệng, giọng nói khàn khàn suy yếu: “…Em đã trở lại”
“Ừm”. Gật gật đầu, nghe những lời anh nói lúc này, Dung Nhược cảm thấy đáy mắt cay nồng.
Không kìm được tiến đến gần, cô hỏi: “Anh…”
Cô muốn hỏi anh, cảm thấy thế nào; cô muốn nói, nếu không có sức, thì không cần phải nói nhiều, bởi vì cô thấy được sự mệt mỏi cùng suy yếu hiện lên giữa hai hàng lông mày của anh.
Chỉ là, lời của cô còn chưa nói hết, Vân Trạm đã nắm chặt mắt bắt đầu dồn dập thở dốc, sắc môi từ trắng chuyển sang tím tái, cùng lúc đó, dụng cụ bên giường đã reo lên.
Dung Nhược lập tức đứng dậy, lại phát hiện việc duy nhất bản thân có thể làm là ấn xuống nút chuông gọi.
Nhìn bác sĩ cùng y tá nối đuôi nhau chạy vào, cô vẫn đứng yên bên giường như cũ.
“Tiểu thư, xin cô tránh đi một lát, đừng trở ngại việc cấp cứu của chúng tôi”
Nghe được lời cô y ta nói…, Dung Nhược muốn rời đi, nhưng rồi mới phát hiện, tay mình đang bị Vân Trạm nắm chặt lại.
Bàn tay vô lực trước đó giờ đây lại dùng sức giữ chặt tay cô, sức lực lớn đến nỗi làm xương cốt cô phát đau. Chẳng qua, điều làm cho Dung Nhược cảm thấy giật mình, là trước lúc y tá kêu cô tránh đi, bản thân cô lại không phát hiện cơn đau này.
Vươn tay phủ lên bàn tay vì đang dùng sức mà các đốt xương trở nên trắng bệch, cô lặng im ngồi quỳ trên đất, trên đỉnh đầu cô, bác sĩ cùng y tá đang nhanh chóng thực hiện sơ cứu.
Từ cơn đau truyền đến trên tay, cô biết rõ Vân Trạm đang thống khổ cỡ nào. Chiếc giường đang rung động, bên tai nghe rõ ràng tiếng thở dốc, cùng với những âm thanh chói tai của dụng cụ, tầm mắt cô cố gắng xuyên qua khe hở của những nhân viên chăm sóc và chữa bệnh, nắm bắt hình ảnh gương mặt mất máu trắng bệch kia
Giờ phút này, cô rốt cuộc cũng hiểu, hai tháng trước, Cao Lỗi cùng Vân Hân đã gánh vác nỗi sợ hãi khủng khiếp cỡ nào.
Đợi cho tất cả khôi phục bình tĩnh lại, Dung Nhược vẫn quỳ trên đất như cũ, mở bàn tay ra, mồ hôi trong lòng bàn tay lấp lánh dưới ánh sáng.
Tay Vân Trạm lại lần nữa vô lực đặt trên giường bệnh, mà trên mu bàn tay cô, đã hằn sâu dấu tay.
Quay lại nhìn về phía gương mặt an bình kia, Dung Nhược không biết còn phải đợi bao lâu, mới có thể nhìn thấy anh tỉnh lại lần nữa. Mà trong khoảng thời gian này, cô bắt đầu lâm vào suy tư của riêng mình.
Việc quyết định từ nước Mỹ bay về đây, không hề liên quan đến tất cả những oán hận trước kia. Về phần có thể tha thứ lựa chọn của Vân Trạm năm đó hay không, cô cũng đã sớm không còn quan tâm nữa. Nay tuy rằng từ miệng Cao Lỗi đã biết được rất nhiều chuyện xảy ra trước kia mà bản thân không hay, cô vẫn cần Vân Trạm cho mình một lời giải thích.
Quay đầu nhìn thoáng người đang ngủ yên, Dung Nhược đi đến phía trước cửa sổ, nhìn mặt trời đang lặn xuống dần dần.
Đột nhiên phát hiện, trên thực tế, việc tha thứ hay không đâu còn quan trọng nữa? chuyện của hai năm trước, bất kể có nhiều lý do đến đâu, nhiều bất lực thế nào, nó cũng đã xảy ra, hơn nữa không còn cách nào thay đổi sự thật.
Cô thừa nhận, vẫn yêu một người đã đẩy mình lâm vào bờ vực sinh tử, chính là sự bi thương lớn nhất của đời cô. Thế nhưng, cho dù là bi thương, cô vẫn không thể ngăn cản việc cô yêu anh. Vì thế, dưới tình huống này, chuyện năm đó có tiêu tan hay không, bản thân trong lòng anh chiếm vị trí thứ mấy, những vấn đề này, đột nhiên trở nên vô nghĩa.
Bởi vì, cho dù đáp án ra sao, cô cũng không thể dứt bỏ tình cảm này.
Có lẽ, bản thân thực sự là vô dụng. Cô âm thầm cười giễu trong lòng.
Ngay vừa rồi, khi Vân Trạm còn đang cấp cứu, cô nhìn thấy sự thống khổ của anh, đầu lại chợt nhớ tới một câu nói từng nghe qua.
——– Con khẩn cầu ông trời, chỉ cần có thể để anh ấy sống, con nguyện từ nay về sau sẽ không yêu anh ấy nữa.