“Cạch”, cửa bị mở ra, Dung Nhược sắc mặt không đổi lướt qua anh, đi đến phía tủ quần áo.
“Di động hết pin sao?” Vân Trạm thay đổi phương hướng, hỏi. Sau cuộc gọi kia, anh đã gọi vài cuộc nữa cho cô, đáp lại chỉ là những câu nói máy móc của tổng đài.
Vân Trạm giương mắt nhìn bóng lưng lạnh lùng kia, chuyển động xe lăn lên phía trước: “Em giận?”
Tìm được quần áo mình muốn, Dung Nhược lấy chúng xuống khỏi giá áo, hỏi: “Giận cái gì?”
“Tối nay là anh không đúng, vì khó nói trong điện thoại, nên không cho em biết anh đã gặp chuyện gì”. Lúc ấy Vân Hân ngay tại bên cạnh, anh không muốn trước mặt Vân Hân nói thẳng vấn đề tình cảm giữa Cao Lỗi và con bé, vì thế, trong điện thoại anh không nói rõ ràng với Dung Nhược.
“Vậy thì, bây giờ anh có thể nói rõ cho em biết?” Dung Nhược cầm áo khoác dài xoay người, trên mặt vẫn không lộ vẻ gì.
“Tiểu Hân không nay đã cãi nhau rất lớn với Cao Lỗi”
“Ừm, vậy sao”. Mặc xong quần áo, Dung Nhược thản nhiên lên tiếng, ngồi trước bàn trang điểm, cứ thế chải tóc.
Vân Trạm nhìn vẻ lạnh lùng của cô, khẽ nhíu mày: “Em rốt cuộc làm sao vậy?”
“Cạch!”
Lược bị nặng nề vứt lên bàn, phát ra tiếng vang rất lớn.
“Em chẳng sao cả!” Giọng nói nâng cao một chút, Dung Nhược cảm thấy gió lạnh mà mình hít và khi đi trên đường vừa nãy, giờ đã chuyển thành cơn tức giận không có chỗ phát tiết.
Lạnh lùng hừ một tiếng, cô đứng lên, một lần nữa khôi phục lại bình tĩnh,”Em thật sự không sao cả. Nếu so sánh, chuyện Vân Hân vẫn quan trọng hơn nhiều lắm”. Nói xong câu đó, trong lòng không khỏi co thắt một chút.
——-quả thật, Vân Hân cho tới bây giờ vẫn quan trọng hơn cô. Trước kia là vậy, hiện tại cũng vậy.
Di động hỏng rồi, liên lạc người khác không được; ví tiền đánh mất, không thể trả tiền taxi; tìm được buồng điện thoại công cộng, lại phát hiện thẻ từ đã đặt trong ví tiền cũng mất theo rồi; giữa những cặp đôi trai gái bên nhau, cô đơn độc đứng ở ven đường mất mười mấy phút ngăn xe lại… Thế nhưng, những điều này đem so với chiến tranh giữa Cao Lỗi và Vân Hân, nào có giá trị gì?
Thật sự trong lòng Dung Nhược cảm thấy rất khó chịu. Không phải vì số tiền kia, không phải vì túi xách mà cô yêu thích, không phải là chiếc điện thoại, cũng không phải là mình đã hít lạnh bao lâu khi đón xe….Đơn giản là vì, hành động và trái tim của Vân Trạm, lúc nào cũng thiên vị về phía Vân Hân.
Cô đương nhiên hiểu rõ, cuộc hẹn ngày tình nhân, trước nguy cơ tình cảm của Cao Lỗi và Vân Hân, tất nhiên là phải gác lại một bên, thế nhưng, điều khiến cô khổ sở là, có lẽ do trời định chăng, cô, hoặc là tất cả mọi chuyện có liên quan tới cô, cho đến nay dường như chưa bao giờ quan trọng hơn Vân Hân.
Bất luận là do Vân Trạm tự chủ quyết định, hay là vì quá gấp mà phải đành lựa chọn, cô, vẫn chỉ có thể là thứ hai, vẫn luôn là vậy.
Lúc đi ra phòng ngủ, cô nặng nề thở dài trong lòng.
“Đã trễ thế này, em muốn đi đâu?” Vân Trạm theo ra ngoài, câu nói vừa rồi của Dung Nhược, giống như một cú đấm thẳng vào ngực anh, đau đến nỗi không thể hô hấp.
Dừng lại bước chân, Dung Nhược quay đầu, chỉ chỉ đồng hồ treo tường, bên môi là nụ cười vô ý: “Còn một tiếng cuối cùng, em phải tìm một người không bị chuyện khác trở ngại, có thể an tâm cùng em trải qua ngày này”
Âm cuối biến mất trong tiếng đóng cửa bình tĩnh, Vân Trạm che ngực, nhắm mắt tựa vào ghế dựa, trên gương mặt tái nhợt là một vầng u tối.
Vì sao phải tức giận?
Sau khi hoàn toàn yên tĩnh, Dung Nhược cảm thấy thật buồn cười vì cảm xúc mấy tiếng trước của mình.
“Chẳng lẽ cô đã quên mất mục đích ban đầu?” vỗ vỗ hai má, cô thì thào tự hỏi.
Vốn chỉ là một cuộc hôn nhân với động cơ xấu xa, chẳng qua là vì cô vẫn chưa thể quét sạch những tình cảm xưa kia nên mới trầm luân vào vở diễn này, thậm chí còn muốn chiếm lĩnh vị trí quan trọng trong tim Vân Trạm, mà gần như đã quên mất một điều, khi tất cả mọi thứ đến hồi kết thúc, Vân Trạm yêu ai nhiều hơn, cũng đã không còn ý nghĩa nữa, có khi, còn mang thêm phiền não vào mình.
“Dung tiểu thư! Đêm hôm khuya khoắt em ghé nhà anh, anh nghĩ là em muốn cùng anh trải qua những giây phút ngọt ngào, chứ không phải để anh ngồi trong này nghe em lầm bầm lầu bầu”
Dung Nhược nhìn Diệp Lăng Thu nằm nghiêng trên sô pha, đứng lên cười nói: “Chỉ là muốn thông suốt một chuyện mà thôi. Em mệt, đi ngủ trước…Đúng rồi, cám ơn anh đã cho em mượn phòng của khách. Còn nữa, xin hãy cho phép em một lần nữa bày tỏ sự kinh ngạc của mình với người mà cũng không có ai làm bạn đêm nay như em…..Anh, có phải đã gặp vấn đề nan giải gì hay không?”
“…Này! Em có ý gì hả? Em cho là…”
Dung Nhược tựa vào cửa phòng sau lưng, đem câu lải nhải nhốt lại ngoài phòng khách.
Chôn mình trên chiếc giường rộng thênh thang, cô lặng lẽ nhắm mắt lại, đồng thời tự nhủ thầm trong lòng: có một số việc, hẳn là nên sớm chấm dứt.
Khung cảnh sáng sớm dày đặc sương mù trắng xóa.
Dung Nhược ngồi trong xe Diệp Lăng Thu, trở lại nhà họ Vân. Lúc gần đến cổng, một chiếc xe thể thao màu đỏ đối diện lái tới, chạy lướt qua bọn họ. Dung Nhược thấy Vân Hân ngồi trong xe, người lái xe là Cao Lỗi.
Thoạt nhìn, có lẽ không có việc gì. Cô thầm nghĩ trong lòng, xe đã vững vàng dừng ngoài biệt thự.
Vừa xuống xe, Dung Nhược đã thấy ngoài cửa lớn phòng khách, Vân Trạm cùng với chiếc xe lăn của anh đang bị phủ bởi màn sương mù.
Nghiêng đầu sang chỗ khác, cô bắt lấy cánh tay Diệp Lăng Thu, suy nghĩ một chút, hỏi: “Anh có nhớ đã từng đáp ứng giúp em một chuyện không?”
“Ừm. Có việc gì?”
“…Tặng em một nụ hôn tạm biệt đi”
“Chỉ có thế?”
“Phải”
Diệp Lăng Thu khó hiểu nhíu mày, nhưng vẫn đột nhiên cúi đầu, ấn một nụ hôn lên gương mặt Dung Nhược.
“A”. Sau khi cảm nhận được ánh mắt lợi hại ở phía trước, anh buông Dung Nhược ra, cười hiểu rõ, khóe mặt quét đến bóng người cách đó không xa.
Dung Nhược thối lui khỏi ngực anh, ngẩng đầu, khóe miệng khẽ nhếch: “Có phải rất ngây thơ đúng không?” Cô đang cười, đáy mắt lại lướt qua đau thương cùng bất lực.
“Em có biết ưu điểm lớn nhất của em là gì không?” Diệp Lăng Thu khoanh hai tay lại cười hỏi.
“Là cái gì?”
“Em luôn có thể lý trí định nghĩa hành vi của mình một cách chuẩn xác nhất”
Dung Nhược cười khẽ: “Đây là khen hay chế giễu?”
“Cái này không quan trọng”. Diệp Lăng Thu lắc đầu: “Hiện tại anh càng muốn biết, mục đích em làm vậy là gì?”
“Nhất thời xúc động mà thôi”. Dung Nhược xoay người hít một hơi thật sâu, vẫy tay với người phía sau,”Lần khác gặp”
Cô chậm rãi đi đến người ở phía trước cách đó không xa, hoàn thành ý nghĩ lúc sáng, kết thúc mọi chuyện.
Nhìn bóng người màu trắng dần dần tới gần, Vân Trạm lùi xe lăn, quay lại phòng khách.
Dung Nhược đứng lại trước mặt anh, hơi cúi đầu nhìn anh,”Anh không định hỏi em tối qua đã đi đâu sao?”
“Em và Diệp Lăng Thu ở cùng nhau?” Vân Trạm đương nhiên nhớ rõ người đàn ông trong bữa tiệc rượu lần trước.
“Anh có lo lắng giữa chúng ta sẽ xảy ra vấn đề không?” Dung Nhược lại hỏi.
Bàn tay Vân Trạm dừng lại trên vòng quay, không nói.
Dung Nhược cười thản nhiên, đi lướt qua anh. Vấn đề này, kỳ thật cô cũng không muốn anh trả lời. Nếu muốn anh nói có, vậy thì không phù hợp với tính cách của anh; nhưng nếu như anh nói không, cũng sẽ chỉ khiến cô càng thêm khổ sở mà thôi.
“Dung Nhược!” Vân Trạm đưa tay giữ chặt tay cô, ngăn trở bước đi của cô.
Anh nâng mắt: “Chuyện Vân Hân tối hôm qua…” Anh đột nhiên nói không được.
Biết rõ là cô tức giận, nhưng anh lại không có cách khuyên cô đừng giận nữa. Đổi lại nếu là bất kỳ người nào khác, có lẽ anh vẫn theo tác phong cũ mà chỉ trích nặng nề, chỉ là, đối với Dung Nhược, anh hiểu được tối hôm qua chính là tình huống tái diễn của hai năm trước. Cho nên, tiếp theo, anh không thể nói nên lời.
Sững sờ một chút, Dung Nhược chậm rãi giãy khỏi tay anh, cô nhìn chằm chằm vào mặt sàn, bình tĩnh hỏi: “Vân Trạm, nếu có một ngày…”, cô hít một hơi thật sâu, dường như muốn dồn hết sức lực để mở lời tiếp theo,”Nếu có một ngày, em muốn rời khỏi anh, anh có để em ra đi hay không?”
….Ngày này, đã tới rồi sao? Vân Trạm sắc mặt không đổi giữ lấy tay vịn xe lăn, trầm giọng hỏi: “Em nói rời đi, là có ý gì?”
“Là rời khỏi nơi này, rời khỏi anh, ly hôn với anh”. Dung Nhược nói thật sự rất nhanh, nói xong, cô nhìn vào đôi mắt đen kia, như muốn tìm thấy thứ gì đó.
“Có”. Không hề nghe thấy cảm xúc gì, hoàn toàn không có kinh ngạc và hốt hoảng, đây rõ ràng là một câu trả lời sớm chuẩn bị tốt.
Chẳng qua, Dung Nhược không phát hiện
Cô đã bị lún sâu vào…sự mất mát mà câu trả lời đó mang đến, ngay cả cô cũng cảm thấy bất ngờ không phòng bị.
Một lúc lâu, cô mới lùi về phía sau hai bước, nhẹ nhàng nói: “Vậy thì, hôm nay chúng ta nói lời từ biệt đi”
Bóng lưng lạnh lùng tuyệt tình kia cuối cùng cũng biến mất ngoài cửa lớn.
“Cậu chủ, thuốc của cậu”. Người giúp việc có vẻ luống cuống tay chân, cô ta đứng giữ xe lăn lại, trong tay bưng ly nước ấm cùng lọ thuốc.
Vân Trạm ngồi không nhúc nhích, chỉ thản nhiên vẫy tay.
Khí lạnh của trời đông từ ngoài lùa vào phòng.
Anh che ngực, nhẹ nhàng ho hai tiếng. Nhắm mắt lại, cảm nhận thân thể thả lỏng, phát hiện đây là giờ phút mệt mỏi nhất từ trước đến nay.
——————————sỉ vả Vân Trạm phân cách tuyến———————————–
Hob: Vân Trạm, tôi nguyền rủa anh. Một người đàn ông mà không mang lại sự an tâm cho người mình yêu, không bảo bọc người mình yêu, không giữ được chân người mình yêu. Anh là đàn ông cái quái gì???
Vân Trạm:….
Hob: Vân Trạm tôi ném đá anh nữa nè, bộ anh an ủi người yêu một tiếng thì anh chết ngay sao? Anh nói một câu”anh yêu em” thì tim anh ngừng đập à? Sao mà anh keo kiệt lời nói thế? Mặt thì lúc nào cũng lầm lầm lì lì. Tôi tức quá ném đá cho chết anh!!!
Vân Trạm:…(tăng xông)
Ò oe ò oe ò oe…
———————————-sỉ vả Vân Trạm phân cách tuyến———————————–
Thành phố Phoenix(Mỹ) vào tháng năm là bầu trời bao la bát ngát, xanh ngắt không gợn chút mây.
Dung Nhược ngồi trước hiên, hưởng thụ khoảnh khắc nhàn hạ từ mùi hương thơm ngát của hoa nhài.
Jones tiên sinh cách vách vẫn thường lui tới như mọi ngày, cứ ba giờ chiều lại tiến vào nhà ấm trồng hoa, các loại hương hoa quyện lại trong gió, bay tới thoang thoảng.
“Hi!” Dung Nhược ngồi trong chiếc ghế tròn vẫy tay hai cái với Jones phu nhân đang giũ chăn gối trên lầu hai, nhẹ nhàng hỏi: “Bà Jones, xuống đây uống với cháu chén trà được không?”
Đẩy ra sợi tóc trên trán, ánh nắng lúc này có chút chói chang, cô hơi nheo mắt lại.
Ba tháng trước, khi cô rời khỏi nhà họ Vân, mới đột nhiên phát hiện, thì ra cái gọi là trả thù và tổn thương trước kia, đã sớm không còn có ý nghĩa. Giây phút cô tuyên bố chấm dứt với Vân Trạm, cô đã biết được mình không thể đạt được cái gọi là vui sướng và thắng lợi.
Lúc đăng ký vé máy bay, Dung Nhược hiểu được, con người, quả nhiên là một động vật tham la