Trong đầu đột nhiên nảy lên ý nghĩ như vậy, Dung Nhược bất giác mấp máy môi, đánh trống lảng, nhanh chóng tiếp tục động tác mà mình đang làm dở, trở lại trong chăn nằm im.
Cô ho nhẹ một tiếng,”Ngủ ngon”
Thuận tay tắt đèn, cô mở to mắt nhìn trần nhà, tối đen một mảnh, cái gì cũng nhìn không ra.
“….Mẹ mình vậy mà bắt mình đi xem mắt!”
Giữa trưa đang lúc Dung Nhược cảm thấy nhàm chán nhất, Hà Dĩ Thuần gọi điện thoại tới, trong ống nghe vang đến tiếng nói căm giận ngút trời.
“Vậy chúc mừng cậu”. Đưa điện thoại di động ra xa tai một chút, Dung Nhược nhẹ nhàng đáp lại bâng quơ.
“Đúng là mắc mưu mà! Sớm biết thì đã không về! thật không biết mẹ mình đang nghĩ cái gì nữa!”
“Vậy đối tượng mà mẹ cậu tìm cho cậu, không vừa ý sao?”
“….Này! Câu biết rõ là mình phản cảm nhất mấy chuyện như thế, vậy mà còn hỏi nữa?! Muốn tức chết mình hả!”
Tiếng thở hổn hển truyền đến từ đầu dây bên kia, Dung Nhược nâng cằm lên, khẽ cười.
“Tối nay mình về đấy”
“….Ơ? Sao nhanh vậy?” Cô nhìn ngoài cửa sổ, có chút bất an. Bầu trời bên ngoài bao la, một mảnh trong suốt.
“Cái gã thư sinh ngốc nghếch kia còn định lăm le mời mình đón lễ tình nhân nữa kìa, mình đương nhiên không thể ở lại đây để mặc người khác chém giết”
“Vì sao không thử chứ? Lỡ đâu đó lại là một anh chàng ngốc thú vị?”. Nói xong câu này, Dung Nhược gần như có thể tưởng tượng được bộ dáng trợn trắng mắt của Hà Dĩ Thuần bên kia.
“Ít nhất thì khi nhìn vào cái vẻ bề ngoài của anh ta, mình không hề tìm được cái gọi là thú vị”. Giọng nói bất đắc dĩ lại truyền đến, uể oải vô lực.
Dung Nhược cười ngã vào lưng ghế dựa,”Vậy không cần phải nói thêm nhiều lời vô nghĩa nữa, chúc cậu thuận lợi thoát khỏi lòng bàn tay của mẹ cậu”.
“Lần sau đánh chết mình cũng sẽ không về”. Trước khi cúp máy, Hà Dĩ Thuần còn nghiến răng nghiến lợi nói.
Kết thúc cuộc nói chuyện, Dung Nhược vô thức xoay xoay cái ghế tròn đang ngồi. Lúc này mới nhớ tới, nếu không phải Hà Dĩ Thuần nhắc nhở, cô suýt chút nữa đã quên ngày mai là ngày mười bốn tháng hai.
“Lễ tình nhân…” Cô nhẹ giọng lẩm bẩm,”Người đã kết hôn, chắc không cần phải đón”
—————
“Phụ nữ đúng là khó hầu hạ!” Cao Lỗi đẩy ra cửa văn phòng tổng giám đốc, ngồi thật mạnh lên ghế sô pha, vẻ mặt u ám.
Vân Trạm giương mắt: “Sao vậy?”
Cao Lỗi nới caravat ra, ngửa mặt tựa vào thành sô pha, giọng nói trầm thấp: “Cãi nhau với tiểu Hân”
“Tính tình con bé cậu cũng không phải không biết, chịu khó nhường nó chút đi”. Vân Trạm chuyển động xe lăn lui khỏi bàn làm việc, đi vào giữa sô pha.
“Bắt đầu chẳng qua là chuyện nhỏ nhặt thôi, cứ tưởng tranh luận một tý là xong rồi. Không nghĩ tới cô ấy nghiêm trọng hóa lên, hiện tại ngay cả điện thoại của tôi cũng không thèm tiếp”. Cao Lỗi nhắm mắt lắc đầu, có chút lực bất tòng tâm.
Thực tế là, ngoài việc không tiếp điện thoại ra, hai ngày nay anh còn bị đuổi đến thư phòng ngủ. Lần này xem như là đợt gay go nhất kể từ khi hai người kết hôn, bây giờ cho dù anh chủ động nhận sai, Vân Hân cũng chưa chắc đã cho anh cơ hội này, huống chi, anh cũng không cho rằng lỗi hoàn toàn là do mình.
“Con bé từ nhỏ đã được cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay, khó tránh khỏi đôi lúc hành động vô lý”. Vân Trạm bình tĩnh nói. Đối với chuyện gia đình bọn họ, cho dù là anh, cũng không tiện can thiệp quá nhiều, chỉ có thể khuyên Cao Lỗi nhượng bộ hơn một chút.
Nhắm mắt lại gật gật đầu, Cao Lỗi trầm giọng nói: “Tôi biết rồi”. Hiện tại anh chỉ hy vọng Vân Hân có thể mau chóng nguôi giận, như vậy cho dù bắt anh xin lỗi, anh cũng chịu.
“Bản thân tôi không phải hối hận khi đã kết hôn” sau một lúc lâu, Cao Lỗi dường như quá xúc động,”Nhưng tôi cảm thấy, có rất nhiều người đàn ông không muốn kết hôn cũng không phải không có lý. Dù sao, đối với những mâu thuẫn trong hôn nhân, dường như sức thừa nhận của đàn ông kém hơn so với phụ nữ nhiều lắm, mà những mâu thuẫn này lại không thể tránh khỏi”
“…Cậu thấy có đúng không?” Cao Lỗi nghiêng đầu nhìn về phía Vân Trạm.
Người kia, chỉ cười nhẹ, từ chối cho ý kiến.
Hôn nhân, hay là tình yêu, phần lớn đều là tìm hạnh phúc trong bể khổ, vui buồn lẫn lộn. Phải thừa nhận áp lực như thế nào, có thể chịu đựng được tới cùng hay không, còn phải xem mức độ yêu của đối phương sâu nặng đến đâu, và có thể bất chấp tất cả với tình yêu này hay không.
Vân Trạm tin rằng, Cao Lỗi cũng chỉ là nói miệng mà thôi. Cuộc hôn nhân của cậu ta với Vân Hân, cho dù không thập phần hoàn mỹ, nhưng cũng sẽ không trở thành đứt gánh giữa đường.
Mà bản thân mình và Dung Nhược, khi bắt đầu đã biết trước sẽ không có kết cục, không có sự cố chấp, cũng không liên quan đến mức độ yêu.
————-
Ngày mười bốn tháng hai.
Dung Nhược nhìn bầu trời trắng xóa bao la, đáy lòng có một tia thất vọng nho nhỏ. Trong mắt cô, một ngày lễ như vậy nếu có thêm tuyết, hẳn là sẽ hoàn mỹ hơn.
Xe dừng lại trước quán cà phê, bước ra cửa xe, cô đi lên phía trước hai bước, lại nghe thấy thanh âm của Vân Trạm phía sau.
“Dung Nhược”. Vân Trạm hạ cửa kính xe xuống, gọi cô lại.
“Gì vậy?”
“Tối nay mấy giờ em có thể về nhà?”
“Cũng chưa biết… Có lẽ vẫn như ngày thường thôi”
“Ừm, không có gì”
“Bye bye”
Gẩy gẩy sợi tóc trên trán, Dung Nhược vẫy tay đi vào quán cà phê.
Cô không nói cho Vân Trạm biết, Hà Dĩ Thuần đã trở lại, do đó hôm nay cô không cần thiết phải đến quán; cô cũng không nói cho anh biết,”Lam dạ” hôm nay sẽ đóng cửa sớm hơn ngày thường.
“Cậu nói, hai phụ nữ hôm nay ăn tối trong này, có phải rất quái dị hay không?” Trong không khí ấm áp của nhà hàng Tây, Hà Dĩ Thuần nhìn những đôi tình nhân xung quanh ẩn trong mấy chỗ mờ tối, cảm giác bản thân như bị sự lãng mạn tình ý đó bao trùm.
“Ăn xong rồi cậu mới có suy nghĩ đó, có quá muộn không?” Dung Nhược nâng tay gọi phục vụ tính tiền, rồi chạy lấy người.
Sau khi nói lời tạm biệt trước cửa nhà hàng, cô mới theo ngã tư đường, chậm rãi bước về nhà.
Dọc đường đi, vô số đôi tình nhân ngang qua bên người, hoặc vui vẻ, hoặc dịu dàng, hoa hồng đỏ tươi trong tối nay có vẻ nổi bật lạ thường. Dung Nhược đón gió, đột nhiên nhớ đến Vân Trạm, hơn nữa phát hiện nỗi nhớ này, dường như không thể kiểm soát.
Cúi đầu cười, cô oán thầm trong lòng sự mâu thuẫn của mình. Rõ ràng là cô đang cố ý trì hoãn thời gian không muốn về với anh đón lễ, vậy mà lúc này lại không ngừng suy nghĩ đến gương mặt kia.
Lúc ngẩng đầu, Dung Nhược phát hiện mình đang đứng tại trung tâm quảng trường Hòa Bình, mà ở trong đó, giờ phút này đang tụ tập rất nhiều người, vô cùng náo nhiệt.
Ngọn đèn, hoa tươi, bong bóng, âm nhạc, còn có tiếng người huyên náo, những đứa trẻ lui tới bán hoa…Bắt đầu từ lúc nào, vốn nên là tình nhân hưởng hạnh phúc trong không gian chỉ có hai người, giờ lại phát triển thành niềm vui chung của đại chúng thế này?
Đứng trong đám người có đôi có cặp này, một cảm giác cô độc rét lạnh kéo tới mà ngay cả cô cũng cảm thấy nực cười, nhưng Dung Nhược phát hiện, cho dù nực cười cỡ nào, cô lúc này lại thật sự tưởng niệm độ ấm của vòng tay kia, tưởng niệm đến cái ôm cô vào lòng của ai kia, muốn có người đứng cùng cô ở đây trong giây phút này, ở bên cạnh cô, trải qua ngày lễ tình nhân.
“Dung Nhược?” Đến khi tiếng nói Vân Trạm chân chân thật thật truyền ra loa di động, Dung Nhược đột nhiên có chút hối hận bản thân đã nhất thời xúc động.
“Ăn cơm chưa?” Cô nghe thấy anh hỏi.
Cô cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày mình,”Ăn rồi…còn anh?”
“Vẫn chưa”
“….Em không có việc gì”. Ngẩng đầu nhìn người xung quanh, cô dừng một chút, mới nói tiếp: “Chỉ là tình cờ đi ngang qua quảng trường, thấy nơi này rất nào nhiệt, cho nên…” Cô đột ngột ngừng, không nói thêm gì nữa. Cho nên cái gì? Rõ ràng là vợ chồng, nhưng cô lại phát hiện muốn mở miệng để Vân Trạm bên cô đón lễ, thật không dễ dàng.
Điện thoại bên kia cũng trầm mặc một lát, Dung Nhược theo bản năng tránh khỏi đám người hai bước, lấy tay che một bên tai lại,”Alo” xác nhận một tiếng, cô nghĩ là tín hiệu không tốt, hoặc là Vân Trạm đang nói mà cô không nghe thấy.
“Em hãy ở đó chờ anh”. Thanh âm trầm lạnh truyền tới, vô cùng rõ ràng.
Giật mình một cái, Dung Nhược ngửa đầu nhìn chùm bong bóng không biết là ai đã thả, khẽ cười nói: “…Được”
Trên nền đen của bầu trời đêm, gần trăm bong bóng được cột vào nhau, mấy loại màu sắc không thể phân biệt, từ từ bay lên cao, cho đến khi biến mất không còn thấy gì nữa.
Vân Trạm mặc áo khoác chuẩn bị ra khỏi cửa, từ phòng ngủ bước ra đã thấy Vân Hân đứng trong phòng khách, sắc mặt u buồn, còn vương cả nước mắt, người giúp việc đứng một bên luống cuống tay chân.
“Sao vậy?” Anh chuyển động xe lăn tới gần, kéo cô ngồi xuống sô pha.
Vân Hân lắc đầu, không chịu nói.
“Là chuyện cãi nhau với Cao Lỗi đúng không?” Anh thử hỏi.
“…Ừm”. Vân Hân chôn mặt vào trong tay, giọng nói hơi khàn khàn, sụt sịt mũi.
Quay đầu dặn dò người giúp việc rót ly nước ấm, Vân Trạm nhìn người đang nức nở, khẽ thở dài một tiếng, lấy điện thoại di động ra.
Dung Nhược không nghĩ tới, chỉ cách vẻn vẹn mười phút, Vân Trạm đã báo cho cô rằng anh không đến được, cũng nói cô lúc về hãy gọi tài xế đến rước.
Khép lại di động, Dung Nhược nở nụ cười cay đắng, đồng thời nghĩ trong lòng: Có lẽ ngay từ đầu cú điện thoại kia đã là dư thừa; có lẽ, một cuộc tình không có tình yêu, thì không có tư cách để tham gia một ngày lễ tốt đẹp như vậy.
Trên ngọn tháp cao giữa quảng trường, những ánh đèn thắp lên, mọi người chậm rãi tụ lại dưới tháp. Đột nhiên cảm thấy không còn tâm trạng để thưởng thức, cô bất an đi về phía ngược lại, bất ngờ bả vai bị đụng thật mạnh một cái, điện thoại trên tay chưa kịp thả vào túi cứ thế rớt xuống, một giây sau, đã trở thành vật hy sinh dưới chân người khác.
….Trợn mắt há miệng ngẩn ngơ nhìn chiếc di động bị tán thành những mảnh nhỏ, lại ngẩng đầu nhìn lại bóng lưng đụng phải mình giờ đã lẩn vào đám người, cô theo bản năng xiết chặt túi xách…
——-vết rách dài bên trái mặt túi khiến Dung Nhược có xúc động muốn chửi thề một tiếng, thật khóc không ra nước mắt!
Bên trong vị trí vết rạch, tất cả mọi thứ còn nguyên, ngoại trừ ví tiền. Dung Nhược không biết cô nên vui mừng hay là nguyền rủa, bây giờ ngay cả tiền kêu xe về nhà cô cũng không có.
“Xin chú chờ một lát, tôi đi vào lấy tiền cho chú”
Cười ngượng ngùng với tài xế, Dung Nhược bước nhanh trở về phòng ở. Hiện tại, ngoại trừ muốn nhanh chóng lấy tiền trả cho tài xế, cô càng muốn tìm người giãi bày sự xui xẻo của cô hôm nay, mà người đầu tiên cô nghĩ đến, chính là Vân Trạm.
Lúc đi ngang qua phòng khách, cô đột nhiên dừng bước.
Cô nhìn cửa phòng ngủ đang mở, Vân Hân đang ghé lên đùi Vân Trạm mà khóc, mà Vân Trạm hiển nhiên đã nhìn thấy cô trước.
Cách hơn mười mét, chạm mắt với người bên trong một cái, Dung Nhược quay đầu hướng người giúp việc bên cạnh nói: “Làm ơn giúp tôi trả tiền taxi đang đợi ở ngoài”