iên nhìn lên khuôn mặt đã được tẩy bỏ lớp trang điểm mỏng của Kiều Thư. Lúc này Kiều Thư đang mặc bộ đồ ngủ thun trắng đơn giản, tóc đen dài tùy tiện buộc lại ở phía sau. Ánh mắt đen tròn đang nhìn anh rất bình thản, đôi môi mỏng tinh tế cũng kéo lên một nụ cười nhẹ nhàng, chiếc mũi nhỏ nhắn thẳng tắp tô điểm cho khuôn mặt vline tự nhiên. Nhìn Kiều Thư của hiện tại mỏng manh mà lại mạnh mẽ tự tại, khiến Minh Tùng càng luống cuống hơn… Nghĩa là từ lúc anh đứng ngoài cửa trầm ngâm, cô đã biết, đã thấy…. Minh Tùng lại càng giật mình khi nghe Kiều Thư nói:
- Để đề phòng có ai đó vào nhà mà em cũng không hay biết, nên lắp cho an toàn.
Minh Tùng cúi đầu thấp hơn chút nữa, anh biết…Kiều Thư ở đây là đang ám chỉ anh thường thoải mái ra vào nhà cô mà không cần cô cho phép đây mà.
Kiều Thư nhìn Minh Tùng vẫn nguyên bộ âu phục trắng vừa vặn với dáng người, cô cười cười nhìn vào ngũ quan ưu tú mà nói:
- Anh là từ bữa tiệc tới thẳng đây?
- Ừm….
- Thời gian gần 2 năm…có vẻ như anh thay đổi thật nhiều.
Minh Tùng nhìn lên Kiều Thư, nhàn nhạt cười, nhưng lại vô tình lộ rõ sự gấp gáp vội vàng. Khiến Kiều Thư bật cười vui vẻ nói:
- Trước đây anh luôn ngồi tựa lưng vào thành ghế, phong thái ung dung nhàn nhã, chưa khi nào có vẻ căng thẳng hay vôi vàng như hiện tại. Đối mặt với em khó khăn đến thế sao?
- Không phải, không phải…là tự anh…anh cũng không biết…chỉ là…
- Được rồi, được rồi, anh uống nước đi.
Kiều Thư ngắt lời Minh Tùng đang lắp bắp, cô cười cười nhìn Minh Tùng…quả thật, một Minh Tùng như thế này…rất đáng yêu, nhưng là cô chưa có quen.
- Tại sao lần đó lại giả làm Minh Hải?
- Chỉ là…anh muốn gặp em, nói chuyện cùng em thôi.
- Anh mặc âu phục rất hợp.
- Xin lỗi, đã nói dối em.
- Nói dối những gì? Có phải anh nên thành thật với em nhiều hơn hay không?
- Anh…
- Anh biết từ khi nào? Chuyện em không phải con gái của bố em?
- Hôm tết cùng em về nhà, nge Thái Khang nói, có điểm không hợp lý, anh liền điều tra một chút.
- Vì sao không nói với em?
- Xin lỗi…anh tự cho rằng như vậy là bảo vệ em…
- Dù sao anh cũng làm đến cùng công cuộc bảo vệ em mà anh cho rằng đó là hợp lý. Nhưng tại sao không tìm em? Anh không muốn em cùng anh chia sẻ lúc khó khăn hay sao?
- Không phải…anh…
- Nếu lúc đó anh cho em biết anh tai nạn, đang phải trải qua giai đoạn vất vả như vậy, anh không nghĩ chúng ta sẽ hiểu nhau hơn hay sao? Nếu anh có thể cho em thấy được suy nghĩ của anh, không phải chúng ta mới có thể cùng nhau vượt qua khó khăn hay sao?
- Là…anh không muốn trở thành gánh nặng cho em, anh không muốn em nhìn thấy anh trong tình trạng ấy, vì anh biết, em sẽ rất đau lòng, anh không muốn em đau lòng.
- Vậy anh nghĩ em cứ ra đi như vậy thì sẽ không đau lòng? Anh nghĩ khi gặp lại anh em sẽ không đau lòng? Khi biết mọi chuyện em sẽ không đau lòng?
- Anh…xin….lỗi…
- Tại sao cứ luôn miệng xin lỗi em? Anh có thể hỏi em…vì sao không quay lại tìm anh, vì sao thấy anh không xuất hiện liền bỏ đi, không nghĩ một chút đến lý do khiến anh không tới…. Không cần phải xin lỗi em như vậy….nhìn anh như thế này, em thật không tiếp nhận nổi.
- Anh rất yêu em. Anh không có khả năng trách em không quan tâm đến anh, bởi anh luôn cho rằng vì anh nên mới khiến em đau buồn như vậy. Thời gian không có em bên cạnh, anh chỉ có thể cố gắng, kìm chế bản thân từ xa nhìn lại em mà thôi. Động lực của anh cũng chỉ có em. Khi biết em quay về, anh lập tức tìm thời cơ đến nhìn em, nhưng em bị ốm, anh muốn bế em vào phòng mà không có khả năng. Anh tự thấy bản thân bất lực đến tệ hại…vậy làm sao có thể xuất hiện trước mặt em? Đứng trước em rồi, anh cũng không thể nói, Thanh Vân lấy thân thế của em ra để uy hiếp anh, nó lại càng khiến anh hận hơn nữa vì sự bất lực ấy…anh không bảo vệ nổi người con gái của mình, khiến cô ấy phải chịu tổn thương. Vậy em bảo anh phải làm sao? Khi nhìn em vừa ngủ vừa chảy nước mắt, anh tự hỏi mình anh đã khiến em tổn thương đến mức nào, vậy anh phải làm gì? Khi anh nghe Thanh Vân nói đang ở chỗ em, anh cũng không nghĩ thêm bất cứ điều gì mà điên cuồng chạy đến đây, cuối cùng, vẫn không thể ngăn cản nổi cô ta. Đành rằng sớm muộn gì em cũng phải biết, nhưng anh thật không muốn em biết trong hoàn cảnh như vậy. Kiều Thư…vậy em nói anh phải làm sao?