ân tiểu muội đi theo phía sau. Nhưng mà đợi một hồi, lại vẫn không nghe thanh âm của nàng,hắn nghi hoặc quay lại,chỉ thấy cái đầu nhỏ bé kia sớm rũ xuống, ánh mắt nhắm lại, thở chìm ổn, tay nhỏ bé giữ chặt lấy hắn không buông.
“A? Thế nào? Tìm được đường sao?” _Đột ngột bị gõ tỉnh,Vân tiểu muội bưng lấy trán, mơ hồ mở hé mắt, nhìn chung quanh một chút.”Tại sao lại là ở trong huyệt mộ…”
Nàng theo miệng, cái bụng lại đúng lúc phát ra tiếng kêu càu nhàu, nàng sờ mó cái bụng, thật đáng thương nhìn lấy hắn.”Chử Nhật Dương, ta đói.”
Chử Nhật Dương thở sâu, cố gắng khắc chế tay của mình không muốn lại bóp cái cổ nhỏ dễ thương kia, thực nhẫn nại lên tiếng.”Vân tiểu muội, nàng tiếp tục không có cống hiến, ta sẽ làm cho nàng hiểu được mùi vị người chết”
Hắn đối diện nàng cười, cười đến thực hãi người, “Đến khi đó, bụng nàng cũng sẽ không đói.”
Hung ác tươi cười kia làm Vân tiểu muội đánh cái run run, vội vã lộ ra nịnh hót tươi cười.”Ha ha! Ta không đói.” Ô… Thật đáng sợ.
Chử Nhật Dương hừ lạnh, “Chọn đường.” Hắn chỉ lấy tám đường thông đạo phía trước.
“A?” Vân tiểu muội nhìn tám đường thông đạo, ánh mắt chớp chớp, sợ hãi nhìn hắn.”Nhưng ta lại không biết phải đi đường nào…”
“Ta cũng không trông cậy vào nàng sẽ biết.” Chử Nhật dương hoàn toàn khinh thường nàng.
Biết mình bị khinh thường, Vân tiểu muội cong lên cái miệng nhỏ nhắn.”Vậy ngươi muốn cái gì bảo ta chọn đường sao?” Hừ! Vậy có nghĩa không tự mình đi được à? Nàng trong lòng lải nhải
Chử Nhật Dương nhíu mày, dễ dàng từ mặt nhỏ đơn thuần của nàng nhìn ra nàng trong tâm suy nghĩ gì.”Tiểu bất điểm,nàng phải biết, ta hoàn toàn không ngại đem nàng vứt ở đây…”
“Đại nhân, không nên!” Vân tiểu muội vội vã ôm lấy hắn, hơi thở thực không khí phách cầu xin tha thứ.”Tiểu nhân biết lỗi, đại nhân, nếu ngài nói đều là đúng, tiểu nhân toàn bộ nghe ngài.” Lúc nói chuyện , nàng không quên dùng mắt to ngập nước vô tội ngó nhìn hắn.
Trừng mắt nàng, Chử Nhật Dương bị nàng chọc cho tức vừa buồn cười, nhịn không được khẽ gõ trán của nàng “Nàng nha, thực làm người ta chịu không nổi.”
“Đau!” Xoa lấy trán, Vân tiểu muội ánh mắt phiếm lệ.”Đừng nên gõ trán ta như vậy! Đều bị ngươi gõ sưng.”Đáng ghét, bại hoại này, cùng các tỷ tỷ nàng giống nhau thích bắt nạt nàng.
“Vậy mau chút có cống hiến, chọn đường.” Chử Nhật Dương liếc theo nàng,thấy trán của nàng phiếm hồng, nhịn không được đưa tay xoa nhẹ.
Vân tiểu muội ngẩng đầu, giống con mèo nhỏ meo khiến hắn nắn trán, đôi mắt thậm chí hơi hơi nheo lại,hình dạng vậy cũng dễ thương làm Chử Nhật Dương nhoẻn môi khẽ cười.
Tiểu bất điểm này chân tướng vẫn như chỉ miêu, cái miệng nhỏ nhắn kia hơi hơi cong lên,làm hắn muốn lại thân thiết tiếp nữa… Thực không xong, hắn giống như thật sự đối với nàng thượng ẩn rồi (giống bị mắc nghiện)
Nghĩ đến điều này, Chử Nhật Dương nhịn không được nhíu mày, muốn biết mình rốt cuộc hỗn loạng như thế sao lại đối với tiểu đồ đần này chuyển động tâm, sao lại đối với tiểu đồ đần này chuyển động tâm?
Không phát hiện đến tâm tư của hắn, Vân tiểu muội lải nhải.”Nhưng ta lại không biết đường,nếu chọn sai đường lại lạc đường thì làm sao bây giờ?”
“Vậy chịu.” Chết mã đương sống mã y, từ cơ quan rớt xuống đến cũng có thể tìm tới mộ thất tiềm ẩn, hắn liền đặt vận may vào nàng
“A, vậy đến lúc đó lạc đường ngươi không thể trách ta nha!” Nàng trước đó thanh minh, đường chính là hắn bảo nàng chọn, người có lỗi cũng không phải là nàng.
“Được không trách nàng.” Chử Nhật Dương hơi thở không tốt nhìn nàng.
“Ân… Vậy lối này đi!” Vân tiểu muội chỉ lấy bên phải đếm đến lối đi thứ ba đếm.”Ngươi đi lên trước đi.” Nói xong, nàng tiếp tục trốn ở phía sau hắn. Chử Nhật Dương trừng nàng, Vân tiểu muội vội vã đối với trán hắn hiện ra một chút nụ cười ngọt ngào, vô tội đối với hắn trong nháy mắt, thực tâng bốc lên tiếng.”Đại nhân,mời ngài đi trước.”
Chử Nhật Dương nhịn không được bật cười, hắn thật sự bị tiểu bất điểm này làm khó dễ không triệt, chỉ có thể lắc đầu,ngoan ngoãn đi tới phía trước. Cái này thông đạo thực dài, trên tay cây đuốc đã chậm rãi yếu ớt,ít ra có thể chiếu sáng phạm vi đường đi của bọn họ, sợ có cơ quan,Chử Nhật Dương càng cẩn thận đi
“Chử Nhật Dương, làm sao bây giờ?Lửa hình như sắp tắt…” Vân tiểu muội sợ hãi lên tiếng, bọn hắn đi khoảng chừng một nửa thời gian rồi,nhưng mà thông đạo này giống như đi không hết.
“Tắt thì sờ soạng đi.” Chử Nhật Dương không hảo khí trả lời, biết rõ nàng sợ tối, nhưng hoại tâm nhãn hắn chính là muốn dọa nạt nàng.
“Ô… Ta không muốn vậy!” Quả nhiên,Vân tiểu muội lập tức đánh cái lạnh run, đem hắn nắm chặt hơn. Nàng trộm dò xét theo bốn phía, đột nhiên thấy đến trên tường có ngọn lửa, lập tức tâm hỉ kêu to: “A! Có ngọn lửa,quá tốt tốt trên đầu còn có đèn dầu dư có thể mồi lửa.”
Nàng hưng phấn cướp lấy cây đuốc trên tay hắn,vọt hơ lửa bó đuốc.Không dự đoán được nàng sẽ như thế làm,Chử Nhật Dương cả kinh, vội vã muốn ngăn cản.”Tiểu bất điểm, không nên…” Nhưng mà không kịp, ngọn lửa đã đốt lên
Trong nháy mắt, trên tường vài lần ngọn lửa lập tức sáng lên, trong lúc nhất thời, hai bên ngọn lửa chiếu sáng thông đạo. Rồi, bọn hắn nghe rắc một tiếng ──
Vân tiểu muội cứng nguyên tại chỗ, Chử Nhật Dương ngay cả mắng người cũng không lực rồi.
Đột nhiên, bên cạnh vách tường mở một đạo ám môn(cánh cửa tối), chỉ thấy một ngọc quan để ở trung gian,bốn phía thì bố trí theo nhiều kim ngân châu báu.
Ánh lửa ánh chiếu theo phát quang kim ngân châu báu lấp lánh, làm người gần như lườm không mở mắt.
“Da? Chử Nhật Dương, ngươi xem, tìm được cữu quan rồi! Còn có thiệt nhiều của báu nha!” Vân tiểu muội lườm mắt to, hưng phấn lên tiếng.Chử Nhật Dương tắc là hoàn toàn há hốc mồm, thật sự gặp quỷ! Như vậy cũng có thể tìm tới…
Hắn không thể tin được nhìn vân tiểu muội, cái gì bảo kẻ ngốc làm kẻ ngốc có phúc hắn thật sự nhận biết rồi rồi .
“Hắc hắc! Chử Nhật Dương, thế nào? Ta có cống hiến chứ?” Vân tiểu muội cười đến rất đắc ý, kiêu ngạo nhìn hắn. Chử Nhật Dương không có cách khác, sờ sờ cái mũi đi vào mộ thất, lập tức chứng kiến chính giữa của báu bố trí theo một thanh kiếm.
Thanh kiếm kia tuyệt không thu hút, thực giản dị, thân kiếm đen tuyền, chợt nhìn phía dưới, giống như là thanh kiếm bình thường.
“Da?kiếm này…” Vân tiểu muội cũng nhìn thấy thanh kiếm kia, kinh ngạc xanh mắt to.”Kiếm này không phải. là Thái A sao?”
Ông trời!Các Tỷ tỷ muốn nàng đạo lấy kiếm tướng quân,dĩ nhiên là thần tượng Liên can đến việc nơi đúc ra Thái A thần kiếm?
Không nghĩ đến nàng thế mà nhận được ra thanh kiếm này,Chử Nhật Dương hơi nhíu lên mi, du côn du côn nở nụ cười, “Đúng vậy! Bất quá,kiếm này là của ta, không vú phân.”
“Da? Không được vậy!” Vân tiểu muội kêu gào: “Thái A này! Ta không lấy về, ta nhất định sẽ bị lột da…”
Nghĩ đến tình cảnh kia, nàng không khỏi phát run.Cứ tưởng chính là bảo kiếm bình thường, không đạo được coi như xong, nhưng màkhông ngờ là Thái A thần kiếm, nếu nàng một cọng tóc không thương tích trở về, lại không mang kiếm quay về , nhất định sẽ bị kia tứ chỉ quỷ giết!
“Hả?” Chử Nhật Dương nhíu mày,một chút tinh quang lướt qua con ngươi đen, hắn tủng nhún vai, thực không thông cảm nỗi lòng liếc nàng một cái.”Đó là chuyện của nàng.”_Nói xong, hắn tự tay muốn lấy kiếm.
“Không được! Ta không thể đem Thái A kiếm nhường cho ngươi!”
Trong nhà kia tứ chỉ quỷ so với bất kì yêu ma quỷ quái đều đáng sợ, nghĩ đến kết cục không mang gươm trở về,Vân tiểu muội nhịn không được đánh cái lạnh run, vội vã vọt lên, so với hắn mau từng bước chạy cướp lấy kiếm, rồi mới khẩn ôm chặt lấy.
“Ta bắt được trước, kiếm là của ta ── “
Lời còn không nói xong, lại nghe đến tiếng vang oanh oanh, mộ thất lại bắt đầu nứt toác,cát đá nện xuống. Hai người sắc mặt biến đổi, lúc đang muốn xông ra rời đi, trận hồng thủy lớn lại trong nháy mắt xông ra tiến đến.
“Oa!” Vân tiểu muội không kịp phản ứng, lập tức bị hồng thủy cuốn đi, nàng ục ục vài tiếng, liều mình vùng vẫy,nhưng mà nước quá nhiều quá lớn, nàng trong nháy mắt đã bị nhấn chìm.
“Tiểu bất điểm!” Chử Nhật Dương kinh rống, lập tức bơi hướng nàng, bắt lấy tay nàng, đưa nàng từ trong nước kéo, nhưng mà hồng thủy lại lớn hơn lại vọt đến đây.
“Khụ… Chử Nhật Dương…” Vân tiểu muội khụ theo, chứng kiến tảng đá lớn bị nứt toác hướng bọn họ nện xuống, nàng lườm mắt to, chứng kiến Chử Nhật Dương che chở cho nàng, tảng đá lớn đánh tới hướng lưng của hắn.
“Đừng!” Chử Nhật Dương buồn bực hừ một tiếng, tơ máu từ khóe miệng tràn ra.
“Chử Nhật Dương ──” Vân tiểu muội kinh kêu,nhưng hồng thủy lớn lại rất nhanh nhấn chìm hai người, nàng khẩn ôm chặt lấy hắn, không dám rời khỏi, lại bắt đầu cảm thấy thở gấp không thể thở . Uống vài nước miếng, nàng rốt cuộc chống đỡ không được, bị nước xông đến