viên phục vụ đưa hai tờ thực đơn lên cho họ, mãi sau đó cũng chưa thấy người phục vụ tới đây để bọn họ gọi món, may là ở đây điều kiện tốt, trong đại sảnh đặt chiếc Piano, như là không tính dùng loa, sự phối nhạc đều tùy ý đánh lên, nghe có loại ý cảnh và lý thú khác biệt.
"Xin hỏi hai vị có thể gọi món chứa?" Một nữ nhân viên phục vụ đi về phía họ, như là chạy đến, thở hổn hển còn hơi gấp rút.
An Nhiên vừa định mở miệng gọi món, ngẩng đầu thoáng cái ngẩn cả người, người nữ nhân viên không phải ai khác, chính là người vừa được Hoàng Đức Hưng giới thiệu tới lúc chiều, Trần Trừng.
Mà Thần Trừng cũng không khỏi sửng sốt, cũng hơi bất ngờ lại gặp phải An Nhiên ở đây. Nhưng mà cũng nhanh chóng phục hồi tinh thần, cười chuyên nghiệp với bọn họ: "hai vị cần gọi những gì?"
An Nhiên cũng lấy lại tinh thần, gật đầu, gọi cho mình salat rau riếp và mì Ý. Còn Tô Dịch Thừa gọi cơm rang hải sản và súp.
Đợi Trần Trừng bỏ đi, Tô Dịch Thừa nhìn cô mới nhàn nhạt hỏi: "hai người quen biết?" Nhìn vẻ mặt của hai người, hiển nhiên là quen biết.
"Thực tập sinh vừa đến công ty bọn em, hiện giờ theo em, chỉ là em không rõ lắm sao cô ấy lại ở đây, rõ ràng công ty có quy định, không được làm thêm ngoài giờ." An Nhiên hơi nghi hoặc nói.
Tô Dịch Thừa khẽ gật đầu, không có hỏi nhiều.
Đồ ăn được đưa lên nhanh chóng, nhưng mà Trần Trừng không hề lên chào hỏi bọn họ.
Đến khi hai người ra khỏi nhà hàng đã gần tám giờ, Tô Dịch Thừa nói đồ đạc có thể thu dọn anh đã dọn dẹp xong rồi, tối nay bọn họ chỉ cần xách túi đồ là có thể sang bên kia ở.
An Nhiên không có ý kiến, gật đầu cùng anh trở về nhà.
Thật rất thuận tiện, quần áo và đồ đạc của cả hai người chưa có hai túi, có điều sách và giấy tờ không phải là ít, nhưng mà Tô Dịch Thừa nói những thứ này không cần vội vàng, chỉ cần mang đi những phần thiết yếu trước, còn lại sách và tạp chí có thể đợi đến lúc có thời gian sẽ quay về thu dọn, dù sao căn nhà này cũng để trống, không có bán đi!
Thật ra thì căn nhà mới cũng không quá xa nhà cũ, cách khoảng 15 phút lái xe, tất nhiên đây chỉ tính đường lái xe, nếu đổi lại là đi bộ, thật ra cũng hơi xa. Nhưng mà nhà mới lại ở cùng khu với ‘Chân Thành’, cách công ty An Nhiên không quá 5 phút đi bộ.
An Nhiên xách quần áo hai người, còn Tô Dịch Thừa ôm cái hòm lớn, bên trong là giấy tờ và tài liệu cần thiết của anh và An Nhiên.
Vẫn là tầng mười, nhưng mà bên kia là loại hai hộ gia đình, còn ở đây là loại mỗi tầng một hộ.
An Nhiên mở cửa đi vào, còn chưa bật đèn, bên trong nhà là một mảnh đen kịt. Khác với tưởng tượng, mặc dù đây là phòng mới, nhưng An Nhiên lại không hề ngửi thấy chút mùi sơn gì, mà ngược lại còn thấy thoang thoảng mùi thơm ngát. Từ bậc thềm đi vào, chỗ cửa ra vào treo một cái đèn cảm ứng, hai người vừa bước vào thì đèn sáng lên, lờ mờ, chan chứa cảm giác ấm cúng, lại không chói mắt. Trong ánh sáng lờ mờ, An Nhiên có thể mang máng nhìn thấy kết cấu của gian nhà, từ cửa đi vào là phòng khách, so với lần trước tới đây, lần này ghế sô pha, tivi cùng các vật dụng trong nhà khác đều đã được lắp đặt đầy đủ. Tô Dịch Thừa đặt cái hòm trong tay xuống, đưa tay nhấn cái công tắc trên tường, nơi đây như là công tắc tổng, nhấn một cái, đèn phòng khách, phòng bếp đều được bật lên, chiếu sáng cả gian nhà.
Thật ra thì vẫn là bố cục như lần trước, nhưng mà lúc này bên trong có đầy đủ trang thiết bị rồi, ghế sô pha màu trắng gạo, mành cửa chỗ ban công cũng có màu trắng, nhưng mà còn kết hợp với màu vàng nhạt của rèm cửa có hoa văn được thêu thủ công ở trên bề mặt rất tinh tế được tua rèm xinh xắn ôm lấy, xuyên thấu qua rèm cửa, An Nhiên có thể thấy trên ban công đặt chiếc ghế tựa và chiếc bàn trà nhỏ, để đồ trong tay xuống, An Nhiên bị cái ban công kia hấp dẫn, đi tới, đẩy cái cửa sổ sát đất ra ngoài, ban công còn rộng hơn rất nhiều so với cô nghĩ, không chỉ có ghế tựa và bàn trà, đáng ngạc nhiên là bên kia bị rèm cửa sổ che khuất còn treo một chiếc xích đu, trước hàng lan can bao quanh ban công có một vòng rãnh đất để trồng cây, bên trong có rất nhiều cây hoa cảnh mà An Nhiên không biết tên.
"Trời, thật đẹp." An Nhiên hô lên xuất phát từ nội tâm, cô thích thiết kế như vậy, rất đẹp rất dân dã.
Phía sau Tô Dịch Thừa ôm lấy cô từ sau, hai tay vòng ngang hông cô, cằm đặt lên bả vai cô, nhẹ nhàng hỏi bên tai cô: "thích không?"
An Nhiên không ngừng gật đầu, "ừ." Hiện tại cô có thể tưởng tượng, sau này cứ chiều chiều ngày nghỉ, cô cầm sách cùng một chén macchiato ngọt, ngồi đây vừa đọc sách vừa thưởng thức gió và nắng chiều, đó là chuyện lý tưởng đến cỡ nào.
"Sau này khi chúng ta rảnh rỗi, có thể cùng nhau ngồi đây uống trà nói chuyện phiếm." Tô Dịch Thừa ôm cô, nhẹ nhàng đung đưa thân thể hai người, thanh âm nhàn nhạt mà xa xăm.
Tay chậm rãi đặt lên bàn tay vòng trước bụng mình, khẽ gật đầu: "vâng." An Nhiên nở nụ cười, là thỏa mãn, cũng là hạnh phúc
Hai người đứng trên ban công một lúc lâu, rồi mới xoay người vào nhà, phòng khách thông với phòng bếp được thiết kế theo mô hình quán bar, so với lần trước còn có thêm một đường viền lớn ghế cao, trên quầy bar treo một chiếc đèn trần, tính cả phòng bếp có đủ tủ rượu, vừa nhìn, thật đúng là có chút hương vị của quán bar.
Tô Dịch Thừa buông cô ra, hỏi: "muốn uống rượu không?"
An Nhiên nhíu mày, hỏi: "là ăn mừng chúng ta chuyển nhà?"
Tô Dịch Thừa không thể phủ định, gật đầu: "nhà mới có hài lòng không?"
"Vô cùng thích." An Nhiên cười trả lời. Tiến lên ngồi xuống ghế cao trước quầy bar, hai tay chống cằm trên bàn, cười hỏi anh: "xin hỏi có cốc tai nhìn vừa đẹp, uống vừa ngon chứ?"
Tô Dịch Thừa hơi hơi buồn rầu nhíu mày lại, buông tay tỏ vẻ bất đắc dĩ, "ở đây chỉ rượu đỏ ngon."
An Nhiên hơi ra vẻ suy tư: "vậy đi, thì mượn rượu đỏ. Nhưng mà nếu uống không ngon, em không trả tiền nha."
"Đảm bảo em hài lòng." Tô Dịch Thừa xoay người lấy ra chai rượu vang đỏ năm 86 từ trong tủ rượu, đặt chiếc ly đế cao trước mặt cô, mở nắp chai rượu đỏ ra, sau đó mới rót cho hai người, bưng rượu lên cụm ly, khẽ đưa lên mũi ngửi thấy mùi rượu thơm mát. Một lúc lâu mới khẽ nhấp một hớp, từ từ nhắm mắt thưởng thức vị rượu trong miệng.
An Nhiên không hiểu biết về rượu cho lắm, cho dù làm theo động tác của anh, cũng hoàn toàn không bình luận được chất rượu thơm ngon.
Hơi buồn rầu nhìn anh, nói: "uống không ngon."
Tô Dịch Thừa cười, từ trong quầy bar đi ra ngoài, đứng lại trước mặt cô, ngửa đầu nhấp một hớp rượu, sau đó mỉm cười nhìn cô chăm chú.
An Nhiên khó hiểu nhìn anh: "làm, làm gì?"
Tô Dịch Thừa vẫn cười, sau đó cúi người đặt môi lên môi cô, chuyển phần rượu trong miệng sang miệng cô, cùng với cái hôn.
An Nhiên trừng to mắt, thoáng chốc không kịp phản ứng, khi kịp phản ứng, cả người đột nhiên đỏ rực lên, muốn đẩy anh ra, lại bị anh ôm chặt lấy, chốc lát cũng không còn hơi sức nữa, rượu trong miệng chảy xuống theo cổ họng cô, cách thức uống rượu như thế, cô chưa bao giờ thử qua, cũng không thể diễn tả đó là cảm giác gì.
Tô Dịch Thừa hôn cô một lúc lâu, mới buông cô ra. Rượu đỏ kia dường như không được An Nhiên uống hết, Tô Dịch Thừa buông cô ra đồng thời, rượu trong miệng theo khóe miệng cô chảy xuống, cảnh tượng đó, xinh đẹp đến mê hoặc con người.
Tô Dịch Thừa không kìm lòng được nghiêng người lên trước, hôn vết rượu chảy xuống từ khóe miệng cô, sau đó dán lên môi cô, hỏi: "như thế này có phải uống ngon hơn không?" Thanh âm kia bị đè nén có chút khàn khàn, trong không khí mập mờ này, có chút trêu chọc lòng người.
An Nhiên như là bị anh dọa sợ rồi, một lúc lâu không kịp phản ứng, cuối cùng vội vàng nuốt một ngụm nước bọt, đẩy anh ra, nhìn hỏi anh: "anh, anh cũng dạy người khác uống rượu như thế sao?"
Tô Dịch Thừa cười, gật đầu, khẽ chạm lên khuôn mặt hơi hồng lên của cô, nói thật nhỏ: "chỉ với em." Thanh âm ám ách đặc biệt giàu từ tính, mê hoặc lòng người.
An Nhiên nhìn anh chằm chằm, không ngừng nuốt nước bọt, nuốt vào ngoài nước miếng, còn có hương vị rượu đỏ nhàn nhạt.
Ánh đèn đo đỏ trên bàn ăn chiếu lên khuôn mặt cô tạo thành vầng hào quang mờ ảo, không khí nóng lên, mập mờ bao quanh hai người.
Tô Dịch Thừa nâng khuôn mặt cô lên, hôn lên tất cả ngóc ngách trên khuôn mặt cô, mắt, mày, mũi, cuối cùng mới là môi. Nhiệt tình tới rất nhanh, thậm chí không đợi An Nhiên phản ứng gì, cô đã được anh dẫn dắt đến khát vọng sâu nhất trong lòng mình.
An Nhiên không biết mình được ôm vào trong phòng ngủ như thế nào, thậm chí tối qua cô còn chưa kịp nhìn căn phòng này. Khi tỉnh lại đã là buổi sáng, dường như tối hôm qua hai người có chút điên cuồng, thế cho nên tám giờ sáng, Tô Dịch Thừa cũng không đi tập thể dục buổi sáng, mà vẫn nằm trên giường lớn ôm An Nhiên ngủ .
Đột nhiên điện thoại đặt ở đầu giường vang lên, làm bừng tỉnh hai người đang ôm nhau trên giường kia.
Tiếng chuông đột ngột khiến An Nhiên giật bắn mình, phản xạ có điều kiện từ trên giường ngồi dậy. Bên cạnh cô, Tô Dịch Thừa cũng ngồi dậy, nhẹ tay ôm lấy cô, nói: "không sao, là điện thoại."
Đưa tay cầm lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường kia, liền nhấn nút nghe, còn chưa mở miệng, bên kia Tần Vân nói lớn tiếng: "a Thừa a, con và An Nhiên không ở nhà sao? Sao mẹ nhấn chuông cửa cả buổi cũng không thấy hai con ra ngoài a?"