xuống xe mở cửa xe, nhìn cô, khóe miệng nhếch lên ý cười. An Nhiên chạy chậm đi đến, nhìn anh áy náy, nói: “Chờ lâu rồi sao? ngại quá, vừa rồi xem tài liệu quên mất.” Tô Dịch Thừa cười cười, đưa tay vuốt lại mái tóc có chút rối bời vì chạy, sau đó mở cửa xe, nói: “Lên xe đi.” An Nhiên gật đầu, khẽ cười với anh, rồi nghiêng người ngồi vào trong xe. Tô than sĩ đóng cửa xe cho cô rồi mới vòng qua đầu xe lên bên kia xe. Đợi anh cũng ngồi vào trong xe, An Nhiên không nén được tò mò hỏi: “Chúng ta định đi đâu?” Hôm qua anh nói muốn dẫn cô đến một chỗ, nhưng thần thần bí bí, không nói cho cô biết. Tô Dịch Thừa khởi động xe, quay đầu nhìn cô cười cười, “Đi ăn cơm trước.” Xe chậm rãi dừng lại trước một nhà hàng chuyên món ăn Trung Quốc, có rất nhiều loại xe sang trọng tụ tập khiến người ta nhìn hoa hết cả mắt. An Nhiên ngẩng đầu, ‘Di Nhiên Viên’ nhà hàng này cô từng nghe nói, vừa khai trương hai tháng trước, nghe nói ngày khai trương có mời đại minh tinh trong nước tới cắt băng, nên đã lôi cuốn rất nhiều người, thậm chí có người không ngại đường xa vạn dặm, không sợ vất vả gian nan từ các vùng khác chạy đến, chỉ vì muốn nhìn thấy thần tượng của mình một lần. Nhờ ảnh hưởng của minh tinh kia, danh tiếng nhà hàng này cũng nhanh chóng được truyền ra ngoài. Hơn nữa ngày khai trương đó, ông chủ của ‘Di Nhiên Viên’ lại không tiếc thiệt thòi vốn để miễn phí một ngày hoạt động, cộng thêm tay nghề xuất sắc của đầu bếp kia, những người ăn xong khen không dứt miệng, sau đó một phần lại trở thành khách hàng trung thành của nhà hàng, cho dù chi phí ở đây không hề rẻ. Đồng thời giới thiệu bạn bè thân thích với mình đến nhà hàng kiểu Trung Quốc mới mở này. “Đi thôi, anh nghe nói món ăn Chiết Giang ở nhà hàng này không tệ.” Tô Dịch Thừa nói, dắt tay cô đi vào trong nhà hàng. “Anh đã từng tới đây ăn sao?” An Nhiên thuận miệng hỏi. Tô Dịch Thừa cười khẽ lắc đầu, nói: “Chưa, con bé Dịch Kiều kia nói cho anh biết.” “Dịch Kiều! Chính nó cũng mở nhà hàng a, sao lại tới chỗ người khác ăn?” “Ha ha. Anh chưa nói cho em biết là nhà hàng này cũng là của con bé Dịch Kiều sao?” Tô Dịch Thừa buồn cười nói. An Nhiên trợn to mắt, lắc đầu, cô hoàn toàn không ngờ tới Dịch Kiều thế mà lại là bà hoàng của ngành ẩm thực Giang Thành, rõ ràng nhìn qua thì như một đứa trẻ, lại không ngờ có thể mở một nhà hàng lớn như thế! Hai người đi vào, nhưng không muốn ăn ở phòng riêng, mà trực tiếp ngồi xuống một chỗ trong đại sảnh, Tô Dịch Thừa gọi vài món, như là trùng hợp, An Nhiên phát hiện khẩu vị của anh và cô không khác là mấy, những gì anh thích ăn vừa vặn đều là những món cô thích. “Thì ra anh cũng thích ăn mấy món ăn này a!” An Nhiên có chút mừng rỡ nói. “Đúng vậy a.” Tô Dịch Thừa nhàn nhạt đáp lại, khóe miệng trước sau vẫn hàm chứa nụ cười đẹp mắt. Đi vào mới phát hiện, hình thức quản lý ở đây và ‘Du Nhiên Cư’ rất giống nhau, khác cái là trang thiết bị và cách bố trí ở đây, không hề xa hoa phung phí, tất cả ở đây đều biểu hiện ra sự mộc mạc và giản dị, như tên nhà hàng, yên tĩnh khiến người ta cảm thấy thư thái. Món ăn rất nhanh được đưa lên, hơn nữa mùi vị thật sự không tệ, không hề thua ‘Du Nhiên Cư’. “Hôm nay là anh muốn dẫn em đến đây ăn cơm sao?” Gắp món ăn vào miệng, An Nhiên hỏi. Tô Dịch Thừa cười, nhấc tay nhanh chóng gắp miếng thịt cho cô, nói: “Không phải, ăn xong anh sẽ đưa em đến.” “Rốt cuộc là chỗ nào a?” An Nhiên có chút ngạc nhiên hỏi. Tô Dịch Thừa lại cười không nói, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu. Trong lòng An Nhiên nhỏ giọng mắng hẹp hòi, rồi cúi đầu tiếp tục ăn cơm của mình, mà đúng lúc này, thì phía sau có một giọng nói mềm mại ngọt ngào vang lên. “Tô trợ lý, An Nhiên học tỷ!” Trong giọng nói dường như có chút bất ngờ, có chút vui mừng. Tô Dịch Thừa ngẩng đầu, rồi nhàn nhạt gật đầu, trên mặt đang mỉm cười, chẳng qua là nụ cười kia, loáng thoáng hàm chứa cảm giác xa cách, không thân thiện. Nghe vậy An Nhiên cũng quay đầu, thấy Đồng Tiểu Tiệp cả người vận bộ váy công sở màu trắng, trên mặt mỉm cười nhìn bọn họ. “Học tỷ và Tô trợ lý cũng đến đây dùng cơm a!” Đồng Tiểu Tiệp cười đi về phía bọn họ, nói: “Món ăn ở đây quả thật không tệ, điều kiện cũng rất tốt.” An Nhiên nhàn nhạt nhìn cô ta, rồi quay đầu, không tiếp lời cô ta. Tô Dịch Thừa liếc nhìn An Nhiên, gật đầu mỉm cười với Đồng Tiểu Tiệp, hỏi: “Đồng tiểu thư đến một mình sao? Có muốn cùng nhau ăn không?” “Không phải, tôi theo chồng tôi đến đây.” Đồng Tiểu Tiệp nhẹ trả lời, nói xong thì xoay người nhìn An Nhiên một chút, thấy An Nhiên thờ ơ bình tĩnh đang ăn cơm. “À, phải không.” Tô Dịch Thừa gật đầu hiểu rõ, rồi cũng không nói nhiều, chỉ thu hồi ánh mắt, dịu dàng nhìn An Nhiên, lại gắp miếng thịt vào bát An Nhiên, nói: “Ăn thịt nữa đi, em gầy quá.” Đồng Tiểu Tiệp nhìn bọn họ, khóe miệng cười như có như không, nói, “Tô trợ lý và học tỷ có muốn cùng chúng tôi dùng cơm không, chúng tôi đã đặt phòng riêng ở bên trong, Trương tổng của ‘Viễn Sơn kiến trúc’ đã ở đó. Tôi nghĩ bọn họ trông thấy Tô trợ lý nhất định rất vui vẻ.” “Không được, chờ lát nữa tôi và An Nhiên còn có việc, lần sau chúng ta gặp lại.” Tô Dịch Thừa từ chối. Đồng Tiểu Tiệp gật đầu, có chút tiếc nuối nói, “Vậy chỉ có thể chờ lần tới rồi.” “Ừ, lần sau gặp lại đi.” Tô Dịch Thừa phối hợp gật đầu. Đồng Tiểu Tiệp nói với An Nhiên: “Học tỷ, tôi đi trước, chị và Tô trợ lý từ từ dùng.” Cũng không thèm để ý An Nhiên có trả lời hay không, nói xong, liền xoay người đi vào trong gian phòng. Không khí từ sau khi Đồng Tiểu Tiệp đến trở nên hơi kỳ lạ, An Nhiên im lặng ăn cơm, còn Tô Dịch Thừa thì khẽ cau mày nhìn cô. Không lâu sau, khi Tô Dịch Thừa chuẩn bị nói gì đó, thì thấy Trương Viễn Sơn ở phía sau An Nhiên cười cười đi về phía này, phía sau ông ta, còn có Mạc Phi. “Tô trợ lý Tô trợ lý, trùng hợp như thế a, các vị cũng đến đây dùng cơm!” Người vẫn chưa đến gần, tiếng của Trương Viễn Sơn đã truyền tới. Tô Dịch Thừa ngẩng đầu nhìn ông ta, nét mặt lộ ra nụ cười mẫu mực, dịch chuyển cái ghế đứng dậy, đi về phía ông ta. Thấy thế, An Nhiên cũng để bát đũa xuống, đứng dậy, quay đầu, đúng lúc đối diện với Mạc Phi ở phía sau Trương Viễn Sơn. Trương Viễn Sơn nhìn thấy vợ chồng Tô Dịch Thừa thì thật vui vẻ, sau chuyện ở tiệc rượu lần trước ông ta vẫn luôn muốn tìm thời gian mời Tô Dịch Thừa cùng ăn một bữa cơm, coi như là xin lỗi, nhưng gọi điện mấy lần, tất cả đều bị thư ký của anh cản lại, ngay cả mặt cũng không nhìn thấy. Lần này thật ngờ, hôm nay hẹn vợ chồng Mạc Phi đến đây nói chuyện hợp tác phát triển công ty sau này, thế mà lại gặp gỡ Tô Dịch Thừa, lại thêm Mạc Phi và Đồng Tiệp Tiệp đều là bạn học của Cố An Nhiên, bà xã của Tô Dịch Thừa, coi như là Tô Dịch Thừa không nể mặt mũi cho ông ta, cũng sẽ cho đám Mạc Phi thể diện, thật sự là tuyệt vời tuyệt vời! Trương Viễn Sơn nhiệt tình vươn hai tay bắt tay Tô Dịch Thừa, liên tục cảm thán nói: “Tô trợ lý cũng ở đây, thật sự là quá trùng hợp, mấy ngày hôm trước vẫn muốn hẹn cậu cùng ăn bữa cơm, nhưng cậu bận quá rồi, vẫn chưa cho tôi cơ hội nào.” Tô Dịch Thừa mặt không đổi sắc bắt tay với ông ta, trên mặt vẫn hiền hậu cười cười như cũ, gật đầu, nhàn nhạt mở miệng: “Nhờ Trương tổng cất nhắc rồi, thời gian này vẫn bận bịu chuyện nghiên cứu máy móc, đúng là có chút bận rộn.” “Vậy kính mời không bằng ngẫu ngộ, hôm nay có thể gặp gỡ ở đây, xem ra là chúng ta có duyên ăn bữa cơm này, không thì mời Tô trợ lý hạ mình di chuyển đến gian phòng của chúng tôi đi?” Trương Viễn Sơn mời mọc. Tô Dịch Thừa cười nhạt nói, “Trương tổng quá khách sáo.” Nói xong quay đầu nhìn về phía An Nhiên, thấy cô cũng đang lẳng lặng nhìn mình. Khóe miệng khẽ giơ lên, tâm tình thoáng cái vui vẻ rất nhiều. Trương Viễn Sơn này coi như là lão hồ ly, từ người không có gì cả sau một đêm đột ngột phất lên, sau đó ở trên thương trường vật lộn nhiều năm như vậy, bản lĩnh quan sát sắc mặt người khác nhất định có. Thấy thế, như là hiểu rõ cái gì, đã xoay người nói với An Nhiên: “Tô phu nhân, chuyện trong tiệc rượu lần trước thật sự là ngại quá, hôm nay có thể cho tôi vinh hạnh mượn cơ hội này mời Tô phu nhân cũng nhau dùng bữa cơm, coi như là nhận lỗi vì chuyện lần trước.” Nghe vậy, An Nhiên quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa một chút, thấy anh chỉ mỉm cười nhìn cô, không định mở miệng. An Nhiên cho là anh khó mở miệng từ chối, để cho mình từ chối nhã nhặn. Nghĩ đến đó, liền quay đầu nhìn Trương Viễn Sơn nhàn nhạt mở miệng: “Trương tổng nói đùa, chuyện lần trước không phải đã nói xong rồi sao, chỉ là hiểu lầm, Trương tổng cần phải nghĩ nhiều như vậy.” “Ha ha, là Tô phu nhân độ lượng, cho dù không vì chuyện lần trước, hôm nay vừa vặn Mạc Phi và Tiểu Tiệp đều có mặt, ba người trước đây đều là bạn học, mà đám Tiểu Tiệp mới từ nước ngoài về, mọi người đã nhiều năm không gặp, hôm nay coi như là ôn chuyện đi.” Trương Viễn Sơn nói, quay đầu nhìn về phía Mạc Phi đứng bên cạnh, nói: “Cậu nói có phải không, Mạc Phi.” Lúc này Mạc Phi mới hoảng hốt phục hồi tinh thần lại, sững sờ gật đầu, khóe miệng hàm chứa nụ cười cay đắng, gật đầu hùa theo, nhìn chằm chằm An Nhiên nói: “Đúng vậy a, lâu rồi không gặp, quả thật có rất nhiều điều muốn nói, An Nhiên cũng đến ngồi đi, cá quế hoa ở đây không tệ, anh nhớ trước kia em thích nhất là cá quế hoa hấp.” Sắc mặt An Nhiên cứng đờ, nụ cười trong nháy mắt đông cứng trên mặt. Tránh tầm mắt của anh ta, không nhìn tới anh ta. Tất nhiên là Tô Dịch Thừa đã nhận ra sự khác thường và thay đổi của cô, đưa tay nắm tay cô, thâm tình cười với cô, sau đó quay đầu nhìn Mạc Phi, bình tĩnh thong dong mở miệng: “Hiếm khi Mạc tổng còn nhớ rõ An Nhiên thích ăn gì, nhưng mà thói quen là chuyện rất lạ lùng, có vài người trước kia vô cùng thích món này, thậm chí là yêu, thế nhưng qua thời gian dài, khẩu vị lại thay đổi, nhất là món ăn mà anh đã loại bỏ sáu năm, còn có thể nhớ được hương vị hồi đó sao? “ Mạc Phi cứng đờ, thân thể rõ là hoảng hốt, nhìn Tô Dịch Thừa, cứng ngắc nói: “Có lẽ là vì sáu năm không ăn rồi, sợ là càng nhớ nhung mùi vị ngày trước đi.” Trương Viễn Sơn ở một bên nghe như lọt vào sương mù, như thế nào chỉ một lát đã nói đến phương diện đồ ăn? Nụ cười trên gương mặt Tô Dịch Thừa vẫn chưa đổi, vẫn vân đạm phong khinh như cũ nói: “Có lẽ lúc mới đầu thì sẽ nhớ nhung, dù sao lúc đầu thích như thế, giống như là người nghiện kiêng rượu, khó khăn nhất là thời điểm ban đầu, nhưng qua thời gian rồi, lại là thời gian sáu năm dài như vậy, cũng sẽ không muốn ăn nữa, đã chứng minh rằng cô ấy đã thành công loại bỏ món ăn này khỏi đồ ăn yêu thích của mình.” “Làm sao anh biết cô ấy không muốn ăn món kia, biết đâu cô ấy ngày đêm mong nhớ, chưa từng quên mất!” Thoáng cái cảm xúc của Mạc Phi bắt đầu trở nên kích động. “Có lẽ đúng như Mạc tổng nói, quả thực là có tình cảm nồng nàn với món ăn kia, cũng nhớ mãi không quên rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn không đi ăn, đơn giản là vì một nguyên nhân, chính là hồi đó món ăn này làm tổn thương cô ấy quá nặng, vết thương đó khiến cô ấy sợ hãi.” Tô Dịch Thừa nói. Nghe vậy, Mạc Phi sững sờ quay đầu nhìn về phía An Nhiên đứng bên cạnh anh ta, không kìm lòng được tự hỏi: “Là thế sao?” Trương Viễn Sơn dường như nghe ra cái gì, chẳng qua là màn này rất quái lạ, đành trêu ghẹo hỏi: “Hồi đó Tô phu nhân bị hóc xương cá quế hoa sao?” (TT: haha bác này vu