hể xiêu vẹo, cả người không đứng vững. An Nhiên đưa tay chuẩn bị mở cửa ra, cũng tại thời điểm tay cầm vào chốt cửa cô thoáng chốc do dự, trực giác mách bảo cô nên tránh xa Lăng Nhiễm một chút, thật ra thì cô ta đối xử với người khác không hề đơn thuần, cô ta chưa lần nào thẳng thắn nói chuyện với cô về mọi chuyện giữa cô ta và Tô Dịch Thừa. Chuông cửa vẫn kêu ting tong ting tong không ngừng như quyết tâm anh không mở thì không ngừng lại. An Nhiên do dự, cuối cùng vẫn đưa tay ra mở cửa. Vừa mở cửa, An Nhiên ngửi được mùi rượu nồng nặc hun người, khiến người ta cảm thấy khó chịu. Dường như Lăng Nhiễm có phần say, cả người mắt lờ đờ. “Cô Lăng?” An Nhiên khẽ gọi cô ta. Lăng Nhiễm đứng xiêu vẹo, nhìn cô, mí mắt dường như nặng trĩu, trong nháy mắt cả người lảo đảo, lắc lư, như là bất cứ lúc nào cũng có thể ngã nhào xuống. Thật sự chính là cô ta bất cẩn ngã nhào rồi, An Nhiên không thể làm gì khác hơn là đưa tay dìu cô ta: “Vào trong trước đi.” Lăng Nhiễm dựa cả vào người An Nhiên, vừa khóc vừa cười ôm An Nhiên nói: “An Nhiên, tôi thật khó chịu, thật sự khó chịu.” Mặc dù cô ta không nặng, thoạt nhìn cũng rất gầy, nhưng cả một người trưởng thành đổ lên người An Nhiên, thật sự An Nhiên có phần không chịu nổi, huống chi, cô ta còn không yên tĩnh, say đến độ lung la lung lay. “Hô ——” thật vất vả đỡ cô ta ngồi xuống ghế sô pha trong phòng khách, An Nhiên thở dài, xoay người chuẩn bị rót cho cô ta cốc nước, không ngờ, vừa mới xoay người muốn đi, thì tay lại bị cô ta kéo chặt lại. “Cô buông tay ra, tôi đi rót nước cho cô, cô bây giờ thế này, uống nước sẽ thoải mái một chút.” An Nhiên nói. Lăng Nhiễm lắc đầu, nắm chặt tay An Nhiên không thả ra, vẻ mặt uất ức nhìn cô, nói: “An Nhiên, tôi khó chịu, thật khó chịu.” “Cô khó chịu là vì cô uống rượu say, cô buông ra, tôi đi làm cho cô chút trà giải rượu, uống cho dễ chịu.” An Nhiên thật có cảm giác thất bại, theo lý thuyết, cô và cô ta mới gặp mặt hai lần, căn bản không tính là bạn bè, nhưng bây giờ cô ta uống rượu say lại chạy đến đây tìm cô, đây là có chuyện gì! An Nhiên trong lòng cân nhắc, có lẽ, cô nên gọi cho Lăng Lâm, để cô ta đến đón người. Lăng Nhiễm lắc đầu, dùng ngón tay chỉ vào ngực mình, nói, “tôi không say, là ở đây khó chịu, rất khó chịu!” An Nhiên nhìn cô, không biết nên nói gì, thì tay bị cô ta kéo, đi không được, đành phải ngồi xuống cạnh cô ta. “Tôi thật sự yêu anh ấy, thật thật yêu anh ấy, dù rời xa bảy năm, nhưng mà từng giờ từng phút tôi đều nhớ đến anh ấy, nhớ đến quãng thời gian mà chúng tôi đã cùng nhau trải qua. Tôi thật sự hối hận, thật hối hận sao năm đó lại uống rượu, tôi biết rõ là mình không uống được, nếu không sẽ không có chuyện như thế.” Nói xong, Lăng Nhiễm có chút bi thương khóc lên. An Nhiên không nói gì, bởi vì cô biết anh ấy trong miệng cô ta là chỉ Tô Dịch Thừa, cô ta là bạn gái cũ của Tô Dịch Thừa, mà mình là vợ hiện nay của Tô Dịch Thừa, bạn gái cũ tìm đến vợ hiện thời khóc lóc kể lể yêu chồng mình như thế nào, hối hận năm đó đã chia tay ra sao, đối với tình huống thế này, cô hoàn toàn không biết làm thế nào, vì không hề có kinh nghiệm. Đang khóc, đột nhiên Lăng Nhiễm ngẩng đầu, nhìn quanh cả căn nhà, sau đó bất thình lình cười ngốc nghếch, nói: “cô biết không, tất cả mọi thứ trong phòng này đều không hề thay đổi, vẫn được trang trí như hồi đó.” An Nhiên nhíu mày, nhìn cách bài trí xung quanh căn nhà. Lăng Nhiễm chợt đứng lên, thân thể lung la lung lay, chân không đứng vững, lảo đảo đi về phía bàn ăn, nhẹ tay vuốt mặt đá cẩm thạch, rồi cái ghế màu đỏ, sau đó cười ngốc nghếch, lẩm bẩm nói: “hồi đó, tôi ngồi trên cái ghế này, sau đó a Thừa sẽ bưng thức ăn đã xong xuôi dọn lên, tài nấu nướng của anh ấy lúc đầu không tốt, nhưng vì tôi, vì tôi kén ăn, anh ấy lén lút học nấu ăn rất lâu, cuối cùng, thậm chí còn nấu ngon hơn đầu bếp bên ngoài.” An Nhiên không nói gì, chỉ nhìn cô ta chằm chằm, tài nấu ăn của Tô Dịch Thừa quả thật rất tốt, lúc trước anh đã làm một lần, nên Lăng Nhiễm không hề khoa trương, quả thật là còn ngon hơn đầu bếp ở nhà hàng bên ngoài, chẳng qua là cô không ngờ, tài nấu ăn của anh là do hồi đó anh học vì cô ta. Lảo đảo, Lăng Nhiễm lại đi về phía thư phòng, đẩy cửa bước vào, nhìn cách bài biện vẫn quen thuộc như thế, liền tay che miệng, có phần mơ hồ nói: “còn, vẫn còn giống như trước kia, không thay đổi, thật không thay đổi!” An Nhiên nhìn cô ta, hai tay ở hai bên người bất giác nắm chặt, trong lòng không hiểu sao có sự khó chịu không rõ lý do, chỉ cảm thấy trong ngực cực kỳ buồn bực. Lăng Nhiễm liêu xiêu muốn đi vào phòng ngủ, trong lòng An Nhiên thắt lại, bước nhanh lên trước, cầm tay cô ta đang đặt trên cánh cửa, lạnh lùng nói: “Lăng tiểu thư, cô uống say rồi, tôi đưa lên.” Phòng ngủ đó là phòng của cô và Tô Dịch Thừa, cùng ôm nhau ngủ, cùng nhau dây dưa triền miên, cô không muốn nghe thấy bất kỳ lời đánh giá nào từ trong miệng người khác, càng không muốn biết trước kia như thế nào. Mượn rượu Lăng Nhiễm dùng sức hất tay cô ra, lại lảo đảo xoay người về phòng khách, nhìn ghế sô pha màu xám bạc kia, lại cười ngây ngốc, rồi xoay người, nhìn An Nhiên, nói: “Trước kia a Thừa đặc biệt thích ôm tôi ngồi trên ghế sô pha xem tivi, anh ấy thích xem thời sự, chính trị, nhưng mà tôi thích xem phim truyền hình, anh ấy cảm thấy buồn bực và nhàm chán, nhưng lần nào cũng cùng tôi xem hết, khi tôi khóc sẽ lấy khăn giấy cho tôi, khi tôi cười cũng cười cùng tôi, sau đó cưng chiều xoa xoa mũi tôi, hôn nhẹ lên trán tôi, khoảng thời gian đó, là cuộc sống hạnh phúc nhất của tôi.” Nói xong, lại bi thương khóc òa lên, sau đó xoay người đi đến trước mặt An Nhiên, nắm quần áo của cô, khóc nói: “cô trả a Thừa lại cho tôi, trả lại cho tôi có được không? Tôi rất yêu anh ấy, không thể không có anh ấy!” An Nhiên chỉ cau mày, trong lòng cực kỳ khó chịu, cô cảm thấy hô hấp cũng bắt đầu dồn dập, hít sâu vào một hơi, nhắm mắt lại, nói: “Lăng tiểu thư, tôi không hiểu cô đang nói cái gì, cô say rồi, để tôi đưa cô lên!” Lăng Nhiễm đột nhiên đẩy cô ra, có chút kích động nói, “anh ấy không yêu cô, a Thừa căn bản là không yêu cô. Tôi ra đi bảy năm, bên cạnh anh ấy chưa từng xuất hiện người con gái nào, cô cho là vì sao, anh ấy đang đợi tôi, đang đợi tôi quay về!” “Nhưng cuối cùng anh ấy vẫn là cưới tôi, mà bây giờ tôi mới là Tô phu nhân, là vợ của Tô Dịch Thừa!” An Nhiên nhìn chằm chằm cô ta nói, hai tay nắm chặt. Lăng Nhiễm nhìn cô, nhìn chằm chằm, sau đó đột nhiên ngồi co quắp xuống đất, cả người như quả bóng hết hơi, không hề có sức sống. Ánh mắt nhìn nơi nào đó, hai mắt hoàn toàn không có tiêu cự, nói, như là đang lẩm bẩm: “tôi để anh ấy chờ quá lâu, lâu đến mức trái tim đã nguội lạnh, tôi sai rồi, tôi nên quay về sớm một chút, tôi nên về sớm một chút…” Trong lòng An Nhiên khó chịu, bởi vì lời cô ta vừa nói, làm cô nhớ tới sự xúc động khi kết hôn hồi đó, bây giờ hồi tưởng lại cái câu thích hợp của anh khi đó, trái tim đột nhiên đau dữ dội. “Ha ha, ha ha…” Đang ngồi dưới đất, bất thình lình Lăng Nhiễm lại cười ra tiếng, nhìn An Nhiên, ngữ điệu vừa chua ngoa vừa cay nghiệt nói: “Cô cho là vì sao a Thừa lại cưới cô?” An Nhiên nhìn cô ta, đôi môi nhếch lên, móng tay được mài dũa vì dùng sức quá mà đâm sâu vào lòng bàn tay, âm ỉ thấy đau! “Đó là bởi vì tên của cô, An Nhiên! Lăng Nhiễm, không phải là Nhiên mà là Nhiễm, cô chẳng qua chỉ là thế thân của tôi! Là thế thân của tôi!” Lăng Nhiễm thét chói tai, sau đó lớn tiếng cười lên, điên điên khùng khùng la hét, “ha ha ha, cô là thế thân của tôi, người a Thừa yêu là tôi, yêu tôi.” Lăng Nhiễm… An Nhiên… Nhiên giống như Nhiễm? An Nhiên chỉ cảm thấy hoảng hốt, cả người choáng váng. Là thế này sao? Lý do anh cưới cô hồi đó là vì tên của cô, vì tên cô cùng âm với tên bạn gái cũ của anh? Đúng vậy a, tại sao điều kiện tốt như thế, vì lẽ gì mà băn khoăn không tìm được người người phụ nữ thích hợp để kết hôn! Hít sâu một cái, đau đớn nhắm mắt, rồi lại mở ra, đáy mắt lạnh như băng, ngữ điệu căng thẳng: “Lăng tiểu thư, mời đi ra ngoài.” Cô không muốn ở chung một không gian với cô ta, cô cảm thấy trong lòng vô cùng đau đớn. “Ta không muốn.” Lăng Nhiễm dường như uống rượu say rồi, giọng nói đặc tính trẻ con, sau đó lại ngây ngốc gãi gãi tóc đi về trên ghế sô pha, trong miệng lẩm nói, “tôi muốn ở đây chờ a Thừa quay về, chờ anh ấy về, giống như trước sẽ ôm tôi, hôn nhẹ tôi… ” Nói xong thì đi về phía ghế sô pha trong phòng khách, sau đó cầm lấy cái gối dựa đến ôm vào lòng, nhắm mắt lại, lẩm bẩm, rồi không bao lâu sau truyền đến tiếng hô hấp nhàn nhạt, hiển nhiên đã ngủ thiếp đi. An Nhiên sững sờ đứng đó, cả người như là đột nhiên bị rút hết hơi sức. Buổi tối, Tô Dịch Thừa vuốt vuốt chân mày có phần đau nhức, hội nghị mở từ trưa đến chiều, nhìn chằm chằm vào màn hình kia nhiều ánh mắt nhức nhối. Lấy chìa khóa từ trong túi ra, mở cửa, cả căn nhà đen ngòm, anh khẽ chau mày lại, An Nhiên không có ở nhà sao? Đưa tay bật đèn lên, “tách —” một tiếng, ánh sáng chiếu sáng cả gian phòng, một tay kéo kéo cái cà vạt trên cổ, đang nghĩ có nên gọi điện thoại cho An Nhiên không, thì đột nhiên nhìn thấy An Nhiên đang ngồi xổm ở góc tường, thấy cô trơ ra nhìn mình, trên mặt dường như còn có dấu vết của nước mắt. Không biết xảy ra chuyện gì, anh để cặp công văn xuống tủ bên cạnh, bước nhanh về phía cô, nửa ngồi trước mặt cô, nghi hoặc hỏi: “sao thế? Sao không bật đèn?” An Nhiên trơ ra lắc đầu, không nói gì. “Ừ…” Lăng Nhiễm ở trên ghế sô pha bị chói mắt vì ánh đèn, giơ tay lên che lại, rù rì chậm rãi tỉnh lại. Nghe tiếng, Tô Dịch Thừa chợt quay đầu, lúc này mới chú ý tới trong phòng này thế mà lại còn có người thứ ba, mà người nọ chính là Lăng Nhiễm! Lăng Nhiễm uể oải ngồi dậy, như là đã quên mọi chuyện trước đó, đưa tay lên vuốt vuốt cái đầu đau nhức vì say rượu, hai mắt mờ mịt nhìn hoàn cảnh lạ lẫm, cuối cùng đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Tô Dịch Thừa. “A Thừa?” Lăng Nhiễm thử gọi, cô nhớ vừa rồi cô mua rất nhiều rượu về nhà, sau đó ở nhà uống rượu, sao a Thừa lại ở đây? “anh, sao anh lại ở đây?” “Câu này phải là tôi hỏi cô chứ.” Tô Dịch Thừa lạnh lùng nói, ánh mắt tức giận nhìn cô ta. Lăng Nhiễm sửng sốt, nhưng liếc thấy An Nhiên ngồi xổm phía sau anh, lại quay đầu nhìn cách bài trí bốn phía xung quanh, mới ngộ ra đây không phải là nhà mình, mà cô hoàn toàn không có ấn tượng gì sao mình lại ở đây! “tôi, sao tôi lại ở chỗ này? Rõ ràng vừa rồi tôi uống rượu ở nhà a!” Hít sâu một hơi, Tô Dịch Thừa lạnh lùng nói: “Lăng Nhiễm, những gì nên nói tôi vẫn cho là đêm hôm đó tôi đã nói rõ ràng với cô, chuyện của chúng ta đã là quá khứ, bây giờ chúng ta đều có cuộc sống riêng của mình, hơn nữa tôi rất thỏa mãn với cuộc sống hiện tại, cũng không hi vọng cô tới quấy rầy tôi hoặc người nhà của tôi.” “Tôi, tôi không có…” Lăng Nhiễm nhìn anh, trong mắt có uất ức. “Mời đi ra ngoài đi.” Tô Dịch Thừa lạnh lùng nói, không hề nể tình chút nào. Nói xong cũng không nhìn tới cô ta, đỡ An Nhiên từ mặt đất lên. “A Thừa. . . . . .” Phía sau, Lăng Nhiễm khẽ gọi anh, nước mắt chảy xuống theo gương mặt, trong lòng đau thắt lại, uất ức lẩm bẩm, “đừng đối xử với em như vậy, đừng đối xử với em như vậy được không…” Giọng nói hàm chứa khẩn cầu và mong mỏi xa vời. Tô Dịch Thừa thờ ơ, nửa ôm An Nhiên đi về phía phòng ngủ, không quay đầu nhìn cô ta lần nào. Tô Dịch Thừa dìu An Nhiên ngồi xuống giường, nhìn nước mắt còn chưa khô