liền quay đầu nhìn chiếc xe kia một chút, là một chiếc xe Audi, cô không hiểu xe lắm, nhìn không hiểu là loại này có vấn đề gì, hỏi: “Sao thế, xe có cái gì bất thường sao?” Tô Dịch Thừa lắc đầu, quay đầu hỏi tiểu Trương: “Lăng thị trưởng đến à?” Xe không có gì bất thường, nhưng mà biển số xe kia là của thị ủy, mà xe này là xe của Lăng thị trưởng. “Vâng, đang nói chuyện với phu nhân ở trong nhà.” Tiểu Trương trả lời. Tô Dịch Thừa gật đầu một cái, rồi quay đầu nói với An Nhiên: “Vào đi thôi.” An Nhiên không nói gì nhiều, chỉ gật đầu, đi theo anh vào viện. Khi vào trong thì Lăng thị trưởng và Tần Vân đang ngồi nói chuyện ở phòng khách, chén trà đặt trên bàn con, còn bốc hơi nóng hầm hập. Hai người ở trong phòng khách thấy bọn họ về rồi, trên mặt liền mỉm cười. Tô Dịch Thừa cười nhạt đáp lại, đi thẳng vào phòng khách, nói: “bác Lăng đến tìm cha cháu đánh cờ à.” Lăng Xuyên Giang cười gật đầu, “Đúng vậy a, vốn muốn tìm đấu một trận, không ngờ gần đây ông ấy lại bận rộn diễn tập.” Nhìn về phía An Nhiên đứng cạnh Tô Dịch Thừa, trong mắt ông có loại cảm xúc và nỗi u sầu không nói nên lời. An Nhiên cười, gật đầu với ông, lễ phép chào: “bác Lăng.” Lăng Xuyên Giang gật đầu, sau đó đột nhiên nghĩ đến cái gì, lại hỏi Tô Dịch Thừa: “Đúng rồi, sức khỏe khá hơn chút nào không, không có gì đáng ngại chứ.” Tô Dịch Thừa đi đến ngồi xuống đối diện ông, cười gật đầu: “Không sao, cũng là bệnh cũ, không cần lo lắng.” “Tiểu tử cậu phải biết chăm sóc sức khỏe tốt cho ta, cậu là phụ tá đắc lực của ta, hai ngày này không có cậu, ta đúng là không có cách nào thích ứng được, xem ra thật sự là già rồi, già rồi.” Lăng Xuyên Giang có chút cảm khái nói. “Chúng ta cũng nên già rồi, bận bịu đã vài chục năm, con cái lớn thế này rồi, sao có thể không già chứ.” Tần Vân lên tiếng, rồi sau đó đứng dậy, cười nói với An Nhiên: “An Nhiên, đến phòng bếp giúp mẹ chuẩn bị cơm tối, nhân tiện hai mẹ con ta tâm sự một chút, đừng để cánh đàn ông này nghe được.” An Nhiên gật đầu, ngoan ngoãn nói: “Dạ.” Trong phòng khách chỉ còn lại Tô Dịch Thừa và Lăng Xuyên Giang, hai người yên lặng một lát, Lăng Xuyên Giang mở miệng trước: “Dịch Thừa, cháu đánh với bác một ván đi, chúng ta đã lâu chưa đấu rồi.” Tô Dịch Thừa gật đầu, “Dạ.” Đứng dậy vào thư phòng bưng bàn cờ tướng ra, bày cờ. Lăng Xuyên Giang điều khiển quân đỏ đi trước, Tô Dịch Thừa đi sau, lúc đầu rất bình thường, lực lượng hai bên ngang nhau, không nhìn ra ai tốt hơn. Điều xe ra, qua sông sang lãnh thổ đối phương, dồn ép con mã đen, Lăng Xuyên Giang có chút cảm thán nói: “Nếu không có chuyện hồi đó, cháu nói xem, có phải cháu đã sớm là con rể bác rồi không?” Tô Dịch Thừa nhìn ông, rồi đẩy pháo lên, nhàn nhạt đáp lại: “Sự đời khó đoán.” “Đúng vậy a, sự đời khó đoán a!” Lăng Xuyên Giang gật đầu đồng ý, hồi đó ông cũng không ngờ rằng lại có ngày hủy bỏ quan hệ với con gái. Mấy năm không gặp, hiện tại dù biết nó trở lại, cũng chưa hề gặp lại. Tô Dịch Thừa không nói gì, chỉ chuyên chú chơi đánh cờ cờ. “Nó … đi tìm cháu sao.” Lăng Xuyên Giang hỏi. Tô Dịch Thừa không ngẩng đầu, anh biết người ông hỏi là Lăng Nhiễm, nên nhàn nhạt gật đầu, “Vâng, đã gặp.” “Dịch Thừa, cháu còn chút tình cảm nào với nó không?” Lăng Xuyên Giang không nhịn được mà hỏi, những năm gần đây bên cạnh cậu ta không hề xuất hiện người nào khác, ông vẫn cho là cậu ta vẫn còn vương vấn tình cảm với Lăng Nhiễm, thậm chí còn vọng tưởng cậu ta có thể là con rể ông, mặc dù có muộn mấy năm. Nhưng mà ông thật không ngờ đột nhiên cậu ta lại kết hôn, mà không hề báo trước. Tô Dịch Thừa nhìn ông một cái, rồi kéo xe sang, chiếu xuống, sau đó nhàn nhạt mở miệng, “chiếu tướng.” Lăng Xuyên Giang sửng sốt, lấy lại tinh thần, cúi đầu nhìn bàn cờ, hơi ngẩn người, vừa rồi ông hoàn toàn không hề để tâm vào ván cờ, không bao lâu mà tướng bên mình đã bị bắt. Vào thời điểm Lăng Xuyên Giang hơi ngẩn người, Tô Dịch Thừa chỉ nhàn nhạt nói: “Hiện tại cháu chỉ coi cô ấy như con gái bác.” Lăng Xuyên Giang ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt bình tĩnh lãnh đạm kia, bỗng chốc không biết nên nói gì. Đúng vậy a, sau khi trải qua chuyện khắc nghiệt như vậy, cậu ta sao có thể còn chút tình cảm gì với nó được nữa đây. Lăng Xuyên Giang cười khổ lắc đầu, nói: “thôi, thôi, là bác suy nghĩ nhiều rồi.” Tô Dịch Thừa không tiếp lời ông, vẫn là vẻ mặt vừa rồi, nói: “Bác Lăng ở lại ăn cơm tối đi, vừa vặn đến tối đấu mấy ván với cha cháu.” Lăng Xuyên Giang mệt mỏi lắc đầu, tự giễu rồi trêu ghẹo nói: “Không được, không được, còn ở lại nữa sẽ bị cha con hai người giết không còn mảnh giáp mất, bác thấy bác vẫn là nên về nhanh khi còn một con tốt thôi, không thì sẽ chết rất nhục nhã.” Hôm nay chẳng qua là đến hỏi thăm tình hình một chút, đánh cờ chỉ là cái cớ, bây giờ cái gì cần hỏi cũng đã hỏi, cũng nên về rồi. Tô Dịch Thừa cười: “bác Lăng nói đùa, vừa rồi là cháu may mắn thôi.” Lăng Xuyên Giang đứng lên, trước khi đi còn vỗ vỗ bả vai Tô Dịch Thừa, nói: “Hai ngày này phải chăm sóc sức khỏe cho tốt, cố gắng sớm trở lại cương vị công tác, tuần tới hội nghị thị ủy tiến hành bỏ phiếu về xây dựng ban khoa học công nghệ rồi, đến lúc đó chuẩn bị lên phát biểu cho tốt.” Tô Dịch Thừa gật đầu, rồi đưa ông ra ngoài. Xong cơm tối, Tô Văn Thanh và Tô Hán Niên mới từ đơn vị trở về, An Nhiên nói chuyện với hai người một lát mới trở về phòng, mà Tô Dịch Thừa thì bị gọi vào thư phòng. An Nhiên ngồi trước bàn đọc sách trong phòng, tiện tay cầm quyển sách liếc nhìn, để giết thời gian. Lúc này Lâm Lệ gọi điện thoại đến, nói Trình Tường đã về, cô nói với anh chuyện của đồng nghiệp An Nhiên rồi, Trình Tường nói không thành vấn đề, cứ bảo đồng nghiệp của An Nhiên trực tiếp liên lạc với anh, anh sẽ hỗ trợ xem có cái gì vừa ít mạo hiểm vừa thích hợp bỏ vốn đầu tư. Tìm Trình Tường tham khảo chuyện đầu tư vốn chỉ là lấy cớ, lúc này An Nhiên cũng chỉ có thể trả lời qua loa, “Được, đến lúc đó ta sẽ cho cô ấy số điện thoại của Trình Tường, để cô ấy trực tiếp liên lạc với Trình Tường.” Lâm Lệ thẳng thắn đáp ứng, tiếp theo hai người lại nói mấy chuyện linh tinh, sau đó An Nhiên nghe thấy tiếng Trình Tường gọi Lâm Lệ ở bên kia điện thoại. “Ai nha, không thèm nghe mi nói nữa, tiểu Tường tử gọi ta.” Lâm Lệ nói xong liền muốn cúp điện thoại. “Chờ chút Lâm Lệ!” Trước khi cô cúp điện thoại, An Nhiên bỗng gọi. Lâm Lệ sửng sốt, hỏi: “Sao thế? Còn có chuyện gì?” “Hả, không, không có gì.” An Nhiên do dự, không biết tại sao, trong lòng có cảm giác kỳ lạ không nói nên lời. “Hử?” Lâm Lệ ngờ vực. “Mi, mi và Trình Tường vẫn tốt chứ?” An Nhiên thử hỏi. “Hử? Có cái gì không nên tốt sao?” Lâm Lệ bị hỏi như bị lọt vào trong sương mù, nghe không hiểu. An Nhiên cảm thấy mình hỏi thừa rồi, bọn họ quen biết hơn mười năm, không thể không tin vào nhân phẩm của Trình Tường, hẳn là mình đa nghi: “Không, không có gì, còn không phải là thấy lúc trước vì chuyện tin nhắn mà mi có khúc mắc a, cho nên hỏi bừa một chút.” “Ai u, là hiểu lầm chứ sao. Huống chi lần này Trình Tường quay về, còn mua cho ta một cái vòng tay thạch anh rất đẹp, hôm nào ta cho mi xem.” Lâm Lệ có chút phấn khích nói, trong thanh âm không giấu được sự vui sướng. An Nhiên cười khẽ, yên lòng, nói: “Mi chỉ biết bắt nạt ta, cả ngày khoe khoang Trình Tường nhà mi thương mi nhiều thế nào.” “Tô tiên sinh nhà mi không thương mi sao?” Lâm Lệ hỏi ngược lại, sau đó ra vẻ nói: “Thế này đi, hôm nào hẹn Tô tiên sinh nhà mi đi ra ngoài, chị đây thay mi dạy bảo anh ta, để anh ta biết, sau lưng mi cũng có người, đừng hòng bắt nạt người của ta.” “Ha ha.” An Nhiên phì cười ra tiếng, nói lia lịa: “được được được, hôm nào để mi dạy dỗ anh ta, cho anh ta biết ta còn có hậu thuẫn rất hùng hậu, xem anh ta còn dám bắt nạt người không.” “Ừ, nhất định phải thế.” Hai người lại tán dóc thêm một lát, rồi mới cúp cúp điện thoại. Tắt điện thoại di động, An Nhiên bật cười lắc đầu, một lần nữa cầm lấy tập văn xuôi liếc nhìn. Đột nhiên, có người ôm lấy cô từ phía sau, An Nhiên giật mình kêu lên, “A! ——” Người nọ cười nhẹ, hô hấp phả vào tai cô. An Nhiên quay đầu, thấy Tô Dịch Thừa đúng lúc đang cười nhìn cô, không khỏi hờn dỗi lườm anh, “làm em sợ chết khiếp, anh đi không có tiếng bước chân sao?” Anh tiến vào từ lúc nào, sao cô không nghe thấy chút tiếng động nào. “Sao, em đang nói xấu anh sao?” Tô Dịch Thừa ôm cô buồn cười hỏi. “Em không có.” An Nhiên phủ nhận, cô không phải loại người lắm mồm, cũng không có thói quen nói xấu sau lưng người khác. “Phải không?” Tô Dịch Thừa nhướng mi, hỏi ngược lại: “anh bắt nạt em khi nào? đối xử không tốt với em sao?” An Nhiên sửng sốt chợt hiểu là vừa rồi anh nghe thấy mình nói chuyện điện thoại với Lâm Lệ, sau đó cái đầu nhỏ vận động, đánh đòn phủ đầu nói: “anh nghe lén người ta nói chuyện điện thoại!” “Em cũng không khóa cửa, huống chi đây cũng là phòng của anh, coi như là khu vực công cộng của hai chúng ta, là em nói chuyện điện thoại ở nơi công cộng.” Hơn nữa còn nói vô cùng to, anh không muốn nghe cũng rất khó, như thế sao có thể coi là nghe lén. “Em…” An Nhiên cứng họng, quả thật như thế, “nhưng, em chỉ nói đùa với Lâm Lệ a, anh không cần coi là thật.” Tô Dịch Thừa cau mày, “Có đúng không, nhưng mà nghe giọng điệu của bạn em cũng không phải là nói đùa a, cô ấy nói lần sau gặp anh sẽ thay em dạy dỗ anh là sao?” An Nhiên hơi hơi lùi ra phía sau, cô có dự cảm xấu, đặc biệt là khi hai người ở gần nhau như vậy, nhất là trong phòng không có ai khác, chỉ có hai người họ, vào thời điểm đêm tối như thế này! Tô Dịch Thừa tự nhiên là nhìn ra ý đồ của cô, thản nhiên nhích lên phía trước, ôm cô càng chặt. Sắc mặt vẫn là biểu cảm hơi giận như thế, nhìn thẳng vào cô. An Nhiên vô thức trốn tránh ánh mắt anh, có chút chột dạ nói, “em, em muốn muốn đi tắm rửa.” Vừa nói, vừa giãy dụa muốn tránh thoát khỏi cái ôm của Tô Dịch Thừa. Tô Dịch Thừa không thả ra, bình tĩnh nhìn cô, bởi vì An Nhiên giãy dụa, nên chân tay hai người cọ xát, cô mềm mại anh cứng rắn, đối lập rõ với nhau. Trong lòng có luồng khí nóng nhanh chóng dâng lên, dục vọng cũng theo đó mà đến. Nụ cười như có như không trên khóe miệng kia bỗng chốc trở nên cứng đờ, mất tự nhiên, mà đôi mắt thâm thúy lúc này đã nhiễm ngọn lửa cực nóng, nhiệt độ này có thể đốt cháy cô. Sinh lý biến đổi rõ ràng, tất nhiên An Nhiên cảm giác được, dự cảm vừa rồi lại càng nổi lên mãnh liệt, cô biết, nếu bây giờ mình không đi, đoán chừng sẽ chết rất thê thảm! “Bỏ, bỏ em ra, em thật muốn đi tắm.” An Nhiên có chút nịnh nọt nói. Tô Dịch Thừa nhìn chằm chằm cô, tay dùng lực mạnh hơn, một lúc lâu mới phun ra hai chữ, nói: “không bỏ!” An Nhiên bất an nuốt một ngụm nước bọt, thân thể không ngừng lùi ra sau: “anh, anh, anh, anh muốn làm cái gì?” “Em không biết anh muốn làm cái gì sao?” Thanh âm đã có chút ám ách, nhưng giọng nói khàn khàn ở trong không gian mập mờ càng đặc biệt mê hoặc lòng người. Dứt lời, Tô Dịch Thừa kéo cô lại, vì ôm nhau mà thân thể hai người kề sát vào nhau, sinh lý càng biến đổi rõ ràng. An Nhiên càng đỏ mặt hơn, thân thể vặn vẹo không yên, giả vờ ngu ngốc nói: “không, không biết.” Tất nhiên là cô biết anh muốn làm gì, nhưng mà làm sao cô nói ra khỏi miệng được. Tô Dịch Thừa tà mị cười nhẹ, bất chợt dùng sức bế cô lên. “Nha! ——” An Nhiên thốt lên, tay vội vàng quàng l