đầu, “em, em không buồn ngủ.” “Đi lên.” Tô Dịch Thừa kiên trì. “Em thật sự không buồn ngủ.” An Nhiên nói thầm, nhưng cũng nghe lời bước lên, nhưng chỉ đứng ở bên cạnh giường, không hề ngồi xuống. Tô Dịch Thừa đưa tay ra kéo cô, dùng sức một cái khiến cô ngã ngồi trên giường. “A ——!” An Nhiên đột nhiên giật mình hô lên, giãy ra khỏi tay anh, lại nghĩ, bây giờ là ở bệnh viện, đây là phòng bệnh, mà anh lại là bệnh nhân, lúc này cô mà nằm trên giường ngủ thì còn ra cái thể thống gì, lát nữa y tá đến truyền nước mà nhìn thấy, thì cô không còn mặt mũi gặp ai rồi! Tô Dịch Thừa nhanh tay trực tiếp vòng qua thắt lưng cô, nói bên tai cô: “Đừng lộn xộn, sẽ đụng đến kim tiêm” Giọng nói kia nhẹ nhàng ôn nhu, còn hàm chứa một chút tủi thân và không tự nhiên. Nghe vậy, thoáng cái An Nhiên không dám động chút nào nữa, cô thực sự sợ đụng đến cái kim tiêm trên tay anh, nhưng mà bị ôm thế này cũng không phải chuyện hay a, cái cửa phòng kia, bất cứ lúc nào y tá cũng sẽ đi vào, nhìn thấy thế này, còn không cười chết a! “Anh, anh thả em ra có được không, em thật không buồn ngủ, anh có muốn ăn táo không, em đi gọt cho anh?” An Nhiên chưa từ bỏ ý định nói. Nghe vậy, Tô Dịch Thừa không những không thả tay, mà còn ôm chặt cô hơn nữa, nghe thấy anh nói bên tai cô: “Nằm ngủ cùng anh một lát, không ôm em, tối qua ngủ không ngon.” Thanh âm kia nhẹ nhàng ôn nhu, trong giọng nói lại khó nén tủi thân và không tự nhiên. Cái này thì An Nhiên quả thật không nói nên lời nữa, sững sờ cùng anh nằm xuống, sau đó quay đầu nhìn gương mặt tuấn tú gần ngay trước mắt kia, lông mi nhỏ bé rất dầy, nhìn rất đẹp. Tô Dịch Thừa nhìn bộ dạng ngây ngốc sững sờ của cô, vì một câu nói của anh mà từ bỏ ý muốn kiên quyết mà còn có phần cảm động, khom người hôn lên trán cô, nhìn cô từ từ nhắm hai mắt, lông mi run rẩy, khóe miệng nở nụ cười rạng rỡ. Nhưng mà anh cũng không bỏ qua quầng thâm dưới mắt cô, đưa tay đỡ dưới cổ cô, để cô gối lên cánh tay mình, sau đó nhẹ nhàng nói: “Ngủ đi.” Nói xong mình cũng nhắm mắt lại. An Nhiên nhắm hai mắt nằm một lúc lâu, thì nghe được bên cạnh truyền đến tiếng hô hấp nhẹ nhàng của anh, cô mở mắt ra, nhìn khuôn mặt đang bình thản ngủ kia, khóe miệng bất giác hơi nhếch lên, khẽ động nhẹ, dè dặt vén chăn lên, sau đó hết sức nhẹ nhàng chuẩn bị xuống giường, nhưng trong một giây này lại bị một người nào đó ôm lấy thắt lưng, cả người lại được đưa vào một cái ôm ấm áp. An Nhiên chợt xoay người lại nhìn anh, thấy Tô Dịch Thừa vẫn nhắm hai mắt, ngay cả vẻ mặt cũng giống vừa rồi, An Nhiên không khỏi hoài nghi vừa rồi anh thật sự tỉnh sao? Trẻ con đưa tay quơ quơ trước mắt anh, không có phản ứng, ngay cả lông mi cũng không động. Lại nằm trên giường thêm năm phút đồng hồ nữa, xác định đúng là Tô Dịch Thừa ngủ rồi, vừa rồi chẳng qua là cử động vô ý thức trong mơ của anh, nên một lần nữa An Nhiên lại dè dặt đưa tay ra, vén chăn lên, rón rén xuống giường, nhưng cũng vào trước thời điểm đó, thân thể lại rơi vào một cái ôm ấm áp, lần này còn chặt hơn trước, thân thể hai người kề sát vào nhau, bộ ngực đẫy đà của cô kề sát vào lồng ngực cứng rắn của anh, một cương một nhu, cảm giác thật kỳ diệu. “Anh, anh đã tỉnh?” Nhìn Tô Dịch Thừa, An Nhiên có phần không xác định được nhỏ giọng hỏi. Nghe vậy, Tô Dịch Thừa chậm rãi mở mắt ra, liếc nhìn An Nhiên, sau đó lại nhắm lại, nhàn nhạt trả lời: “Cùng anh ngủ một lát.” Lần này An Nhiên hoàn toàn chán chường rồi, trừng mắt to nhìn anh một lúc lâu, cuối cùng bỏ ý định muốn rời đi. Sau đó, cơn buồn ngủ ập tới, tối qua vì sợ nửa đêm anh tỉnh lại khát nước hay gì đó, nên cô không ngủ, chỉ nhắm mắt tựa vào mép giường một chút. Bây giờ đúng là có chút mệt mỏi, mí mắt nặng dần. Sau đó từ từ, từ từ nhắm mắt lại, không lâu sau thì truyền đến tiếng hô hấp nhẹ nhàng. Sau khi An Nhiên tiến vào mộng đẹp, Tô Dịch Thừa ở bên cạnh chậm rãi mở mắt ra, nhìn vẻ mặt đang ngủ ngon lành của cô, khóe anh miệng khẽ cong lên, sau đó điều chỉnh tư thế thoải mái cho cô, rồi mới nhắm mắt lại, trong tiếng hô hấp của cô, anh chậm rãi ngủ thiếp đi. Vào thời điểm An Nhiên tỉnh lại, bên cạnh giường đã trống không, giơ tay lên nhìn đồng hồ, thì ra đã bảy giờ tối rồi, vậy là cô ngủ đến hơn năm tiếng đồng hồ. Cuống quít ngồi dậy, nhìn toàn bộ gian phòng cũng không thấy bóng dáng Tô Dịch Thừa. An Nhiên khẽ cau mày xuống giường, không biết anh đi đâu rồi, trong phòng vệ sinh cũng không có. Cô nghi hoặc đi ra ngoài cửa, nhưng đến cửa, cô nghe được tiếng Tô Dịch Thừa, còn có giọng một người đàn ông khác, không phải là thư ký Trịnh, vì nghe thấy có phần xa lạ, cô nghĩ hẳn là bạn anh. “Căn nhà bên kia sửa sang thế nào rồi?” Ngồi trên ghế nhựa cạnh cửa phòng bệnh, Tô Dịch Thừa mở miệng hỏi. “Nhanh nhất cũng phải thứ sáu tuần sau.” Diệp Tử Ôn nói, cũng nhìn lại anh, đưa tay cho anh một nắm đấm, oán hận nói: “Tiểu tử cậu nợ mình một bữa, toàn bộ kỳ nghỉ của mình dành cho cậu rồi, còn phải giám sát tiến trình cho cậu nữa, cậu nói có phải kiếp trước mình nợ cậu gì không, thế mà lại làm anh em với cậu!” Tô Dịch Thừa cười, gật đầu, “Không thành vấn đề.” Diệp Tử Ôn cũng cười, thật ra thì anh cũng chỉ nói thế thôi, hai người cùng lớn lên trong đại viện, từ nhỏ có thể nói là có quan hệ mật thiết, tình cảm này còn thân hơn tình anh em. Sau khi cười xong Diệp Tử Ôn nhìn anh, thu lại nụ cười trên mặt, nghiêm mặt nói: “Lăng Nhiễm còn có ảnh hưởng lớn đến cậu thế sao?” Tô Dịch Thừa quay đầu, nhìn anh ta, rồi bình tĩnh thu lại ánh mắt, sau đó bình tĩnh trả lời: “Không có.” “Không có thì sao cậu lại biến bản thân mình trở nên như thế này?” Diệp Tử Ôn cười lạnh, hoàn toàn không tin lời của anh, nói: “Cậu nói xem trước đây sao cậu lại bị bệnh dạ dày này? Đã bao nhiêu năm chưa từng tái phát, bây giờ cô ta vừa trở về, cậu lại phát bệnh, đỏ, vàng, trắng lẫn lộn, cậu tưởng dạ dày cậu là tường đồng vách sắt hả?” “Cậu nghĩ nhiều rồi.” Tô Dịch Thừa hời hợt nói: “Hôm qua cùng mấy người bên cục kế hoạch uống nhiều quá, cậu cũng không phải không biết tiểu tử Dương Chính Đạo kia ngang ngược thế nào, nếu không uống, mình có thể về sao. Những bữa tiệc xã giao thế này cậu cũng không phải không biết, uống rượu tất nhiên khó tránh được.” “Bây giờ coi như là cậu đang giải thích sao? Thế mà mình lại nhớ cậu không có thói quen giải thích với người khác.” Diệp Tử Ôn lạnh lùng nói, rõ là không tin lời nói dối của anh. Tô Dịch Thừa nhìn anh ta, không lên tiếng nữa. Hai người im lặng, một lúc lâu sau Diệp Tử Ôn mới chậm rãi mở miệng: “Có muốn mình đi tìm Lăng Nhiễm nói chuyện một chút không.” “Không cần.” Tô Dịch Thừa từ chối. Thật ra thì nói hay không nói cũng không quan trọng, những gì nên nói tối hôm đó anh đã nói hết, sau này đối với anh, cô ta chỉ là một người quen biết mà thôi, không có gì khác. Diệp Tử Ôn khẽ thở dài, lại không tiếp tục đề tài này nữa. Hai người lại ngồi một lát, đột nhiên Diệp Tử Ôn như là nghĩ đến điều gì, hỏi: “này, trong phòng dấu cái gì vậy, tại sao không cho mình đi vào, nào có ai đến thăm bệnh mà ngay cả phòng bệnh cũng không được vào? “ Tô Dịch Thừa cười khẽ, quay đầu liếc nhìn cánh cửa phòng bệnh khép hờ, từ ánh đèn trong đó có thể nhìn thấy cái bóng của người nào đó, khéo miệng anh cong lên thành nụ cười, sau đó lại quay đầu, nói với Diệp Tử Ôn: “Cậu cần đi về rồi.” Diệp Tử Ôn khó hiểu nhìn anh một cái, con người là thế, anh càng không cho anh ta biết thì lòng hiếu kỳ của anh ta lại càng tăng, lúc này Diệp Tử Ôn chính là người như thế, “Hôm nay mình phải xem xem cậu giấu ai bên trong.” Nói xong định xoay người đi vào trong phòng bệnh, trong giây phút tay sắp đẩy được cửa phòng ra thì bị Tô Dịch Thừa bắt được. Tô Dịch Thừa cười cười nhìn anh ta, giọng nói không nhanh không chậm thờ ơ nói: “Dịch Kiều vẫn liên tục tìm mình hỏi số của cậu, có lẽ mình nên suy nghĩ cho nó số thôi, suy cho cùng thì nó cũng là em gái mình, mình và nó thân hơn.” Đột nhiên Diệp Tử Ôn cảm thấy lạnh cả sống lưng, vội vàng thu lại cánh tay còn chưa động đến cánh cửa kia, ho nhẹ, nói: “Bỗng nhiên mình nhớ ra lúc trước có một khách hàng muốn tăng thêm thiết kế trên ban công, vậy, mình về trước đây.” Nói xong, thì xoay người sửa sang lại quần áo chuẩn bị rời đi. Tô Dịch Thừa nhàn nhạt nói, nói: “Ừ, mình gần đây cũng tương đối bận rộn, có thể không có thời gian gặp Dịch Kiều.” Diệp Tử Ôn gật đầu, trong miệng nói thầm cái gì, sau đó nói, “Đi đây.” Khi Tô Dịch Thừa đẩy cửa phòng bệnh đi vào, An Nhiên đang ngồi trên ghế sô pha, trên tay cầm tạp chí, lật xem, nhưng lại không thấy mình cầm ngược tạp chí. Tô Dịch Thừa nhìn thấy, nhưng không vạch trần, chẳng qua là cười càng vui vẻ hơn, nhưng vẫn nghiêm trang hỏi: “Đã dậy?” An Nhiên gật đầu qua quýt, “Vâng.” Ánh mắt lại không dám nhìn anh, cô cũng không dám xác định anh có biết cô vừa nghe lén ở cửa không. Thật ra thì cô không cố ý, cửa phòng vốn không đóng kỹ, mà bọn họ nói chuyện cũng không tính là ‘nhỏ’, vả lại khi đó cô định ra cửa tìm anh, cho nên dưới nhiều cơ duyên, cô nghe được bọn họ nói chuyện. “Đói bụng không?” Tô Dịch Thừa hỏi. An Nhiên chợt đứng dậy, nói: “anh đói bụng không, em đi mua cơm.” Trong lòng không khỏi hối hận, chính mình vừa rồi ngủ như chết, ngủ một cái liền ngủ đến mấy tiếng đồng hồ, bây giờ đã hơn bảy giờ, sao có thể không đói. Nghĩ đến đó liền lấy áo khoác, chuẩn bị ra cửa. “An Nhiên.” Tô Dịch Thừa gọi cô lại, lắc đầu có chút bất đắc dĩ, chỉ chỉ vào hộp đựng thức ăn để trên tủ, nói: “Vừa rồi Tử Ôn đến, anh bảo cậu ấy mang đến rồi.” An Nhiên xấu hổ, một lần nữa để lại túi xách và áo khoác, nhỏ giọng hỏi: “Chính là người vừa nói chuyện với anh bên ngoài sao?” Nói xong mới giật mình là không đánh mà đã khai ra rồi. “Ừ.” Tô Dịch Thừa gật đầu, cũng không truy cứu hoặc là tức giận cô nghe lén, tự dọn cơm lên trên cái bàn nhỏ. Quay đầu lại nói với An Nhiên: “Nhanh đến đây, sắp nguội rồi.” An Nhiên lên tiếng đi đến, ngồi xuống cạnh anh, cơm chay, dễ tiêu là chính, gắp rau vào miệng ăn, mùi vị rất ngon. Tô Dịch Thừa bưng bát đũa ăn, tư thế ăn của anh rất đẹp, ăn nhanh nhưng rất nhã nhặn không hề tục tằn, vô văn hóa. Không khí hơi có chút an tĩnh, An Nhiên khuấy khuấy thức ăn trong bát, tìm đề tài hỏi: “người kia, người bạn của anh và Dịch Kiều bất hòa sao?” Vừa rồi nghe thấy muốn cho Dịch Kiều số của anh ta, thì dường như giọng nói anh ta cũng thay đổi. “Dịch Kiều thích cậu ta.” Tô Dịch Thừa cười khẽ, nhớ tới chuyện giữa Diệp Tử Ôn và Dịch Kiều anh cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, Dịch Kiều vẫn thích Tử Ôn, từ nhỏ đã bám đít cậu ta, nhưng thái độ của Tử Ôn không rõ ràng, không nói thích hay không thích, nhưng vẫn luôn trốn tránh cô. “Anh ta không thích Dịch Kiều?” An Nhiên có chút ngạc nhiên, mặc dù cô và Dịch Kiều gặp nhau không nhiều lắm, nhưng mà cô vẫn luôn có cảm tình tốt với Tô Dịch Kiều, vừa hào phóng vừa đáng yêu, cô gái như thế sao lại có người không thích. Tô Dịch Thừa cười cười, gắp miếng thịt vào bát An Nhiên, nói: “Sau này em sẽ biết.” An Nhiên nhìn anh có phần không hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều, cúi đầu ăn đồ ăn anh vừa gắp cho. Tô Dịch Thừa ở trong bệnh viện hai đêm, cuối cùng sau khi xác nhận các chỉ số đều bình thường, bác sĩ rốt cuộc cũng thả người. Trong thời gian này có người biết Tô Dịch Thừa nằm viện, không ít người gọi tới muốn đến thăm, nhưng đều bị Tô Dịch Thừa từ chối, nói bệnh nhẹ không c