ó chút thống khổ, nói: "Còn có sinh mạng của con tôi." Trong hốc mắt nước mắt liền không tiếng động rơi xuống, cũng không có thanh âm, khiến người thương tiếc.
An Nhiên giật mình sững sờ, trong nội tâm chấn động không nói ra lời, cô sắp làm mẹ, bây giờ còn đang mang thai, cô biết cảm giác mang đứa nhỏ trong bụng, cho dù lúc ban đầu đứa nhỏ chưa máy thai, giống như lúc chưa có, nhưng mà sau khi biết được cảm giác này, vô cùng kỳ diệu, cô hình dung không đến, nhưng mà có thể cảm thụ nhận được.
An Nhiên không biết có thể nói cái gì, chỉ là nhìn bộ dáng của cô ta, vẫn còn có chút không nhịn được hỏi: "Cô, cô có khỏe không?"
Đợi tâm tình của mình ổn định lại, đưa tay lau đi nước mắt trên mặt, lắc đầu, mạnh nở ra nụ cười nói: "Không có chuyện gì, mặc dù đau thật nhiều, nhưng cũng không phải là không có ý nghĩa, ít nhất cho tôi nhìn rõ ràng, người đàn ông này không đáng giá cho tôi yêu nữa, u mê sáu năm, cũng là lúc không thể tiếp tục ngu nữa."
An Nhiên không biết có thể nói cái gì, chỉ nhìn cô ta gật đầu. Nói cũng kỳ quái, giờ này khắc này, cô chợt bắt đầu có chút đáng thương, thương tiếc cô ta.
"Cô có biết hiện giờ anh ta đang ở với ai không?" Đồng Tiểu Tiệp có chút dễ dàng hỏi.
An Nhiên không nói chuyện, chỉ là lắc đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô ta.
"Tiếu Hiểu." Đồng Tiểu Tiệp nói: "Cái tên này hẳn không xa lạ với cô, là đồng nghiệp lúc trước của cô, một nữ nhân phong tình vạn chủng."
An Nhiên chỉ gật đầu, đúng, cô cũng nhớ ra rồi, một lần trước dắt tay đi dạo phố cùng Tô Dịch Thừa, ở đường dành riêng cho người đi bộ gặp được, Tiếu Hiểu cùng anh ta rất thân mật ở cùng nhau, bởi vì thật sự cho anh ta là người xa lạ, cho nên cũng không có để ý nhớ đến chuyện của anh ta, một phần cũng là không quan tâm.
Phản ứng của cô vô cùng bình thản, khiến cho Đồng Tiểu Tiệp có chút ngoài ý muốn, nhìn cô có chút nghi ngờ hỏi: "Cô một chút cũng không kinh ngạc?" Cho dù thật sự không còn tình cảm với Mạc Phi nữa, nhưng tổ hợp như vậy không phải rất quái dị sao?
"Tôi lúc trước ở trên đường có gặp qua bọn họ." An Nhiên nói.
"Thì ra là như vậy a." Đồng Tiểu Tiệp hiểu rõ gật đầu, sau đó cười nói: "Cô biết không, tôi lúc trước rất hận cô, thật đặc biệt hận cô, tôi vẫn cảm thấy là bởi vì cô, cho nên Mạc Phi mới không thể tiếp nhận tôi, không thể yêu tôi, nếu như không có cô, nếu như Mạc Phi sớm một chút gặp tôi, có lẽ chúng tôi kết cục cũng sẽ không phải như vậy."
"Từ sáu năm trước lúc Mạc Phi nói lời chia tay với tôi đi về phía cô, tôi cùng anh ta cũng đã không còn có khả năng." An Nhiên lần nữa làm sáng tỏ nói, có lẽ trước khi gặp được Tô Dịch Thừa cô vẫn không có chân chính để xuống Mạc Phi, hoặc là nói cũng không thể đi ra từ đoạn tình cảm đó, nhưng mà cô vô cùng rõ ràng, cho dù Mạc Phi lần nữa quay đầu lại, bọn họ cũng không thể nào.
"Tôi trước kia không tin, có câu ngạn ngữ là trong mắt tình nhân đều là Tây Thi, ha ha, mọi thứ không tốt của anh ta trong mắt tôi vẫn là tốt, ban đầu anh ta ở trong mắt tôi là ưu tú nhất, thậm chí có thể nói hoàn mỹ, bởi vì đối với anh ta tình cảm của tôi vô cùng mảnh liệt, tôi vẫn cho là cô nói những lời đó là gạt tôi, tôi thậm chí cảm thấy được nam nhân ưu tú như là ước mơ của bao nhiêu người, bây giờ nghĩ lại mới cảm thấy thật buồn cười, anh ta cũng không ưu tú, lại càng không hoàn mỹ, ngay cả đối với tình cảm cũng không phải nam nhân trung tình, nơi nào có thể được ca tụng là người đàn ông tốt."
An Nhiên không nói chuyện, chỉ là gật đầu tỏ vẻ đồng ý, đúng vậy bất kể có bao nhiêu ưu tú bao nhiêu khả năng bản lãnh, nếu như đối với tình cảm lại không chuyên nhất, làm không được trung thành, thì sao có thể gọi là người đàn ông tốt.
Khẽ thở dài một tiếng, Đồng Tiểu Tiệp tiếp tục nói: "Khi anh ta mang theo người đàn bà kia tới trước mặt của tôi đem tờ ly hôn đưa tới cho tôi, tôi mới hoàn toàn hiểu, người đàn ông này thích nhất căn bản chính là anh ta. Khi đó tôi mới hoàn toàn hiểu chính mình đã sai bao nhiêu, tôi vẫn cho là bởi vì cô, nhưng mà ngày đó tôi mới hiểu được, cho dù không có cô, cũng sẽ có Lâm An Nhiên, Trương An Nhiên, Lý An Nhiên, mà thật lòng của anh ta cũng chỉ là một cái cớ anh ta đưa ra, lý do không phải anh ta không yêu tôi, còn nguyên nhân chân chính cũng không phải là trong lòng anh ta không bỏ xuống được người nào, không quên được người nào, mà là anh ta căn bản thích nhất chính là anh ta, cho tới bây giờ đều chỉ có một mình anh ta."
"Nếu như anh ta chân chính yêu cô, ban đầu anh ta sẽ không bởi vì kỳ ngộ gặp được gia thế bối cảnh của tôi mà rời đi cô, anh ta so sánh với cái gì thì bản thân anh ta cũng nặng hơn, nghĩ đến nhiều nhất cho tới bây giờ chỉ có mình anh ta." Đồng Tiểu Tiệp có chút giễu cợt nói, "Người đàn ông đó căn bản là vô tâm, cho nên cho dù có bao nhiêu thời gian hơn nữa, anh ta sẽ không yêu người nào, yêu chỉ có chính anh ta."
Trên bãi cỏ mấy đứa nhỏ cười đùa không biết lúc nào đã bị mẹ của bọn chúng mang đi, vốn là mặt cỏ náo nhiệt giờ lại an tĩnh lại, chỉ có gió buổi đem thổi vù vù bên tai, phía chân trời khác ánh nắng chiều cũng chầm chậm trầm xuống, đêm tối lờ mờ từng chút từng chút một thay thế.
An Nhiên nhìn mặt cỏ giờ phút này không có một bóng người, chỉ gật đầu, khóe miệng cười nhạt nói: "Có lẽ đúng như cô nói như vậy."
Đồng Tiểu Tiệp cũng quay đầu, nhìn mặt cỏ kia, nói: "Thật ra thì hôm nay kiên trì muốn cùng cô nói chuyện một chút, chỉ là muốn đem những lời cất chứa trong tim nói rõ ràng với cô mà thôi, mặt khác tôi biết tôi vẫn còn thiếu nợ cô một câu nói xin lỗi."
Nghe vậy, An Nhiên quay đầu nhìn cô ta, trên mặt có chút ít nói không ra lời.
"Thật xin lỗi." Đồng Tiểu Tiệp không có quay đầu, ánh mắt như cũ nhìn chằm chằm vào phía trước, sắc mặt bình tĩnh nói: "Năm đó là tôi đã tham dự vào tình cảm của các người, đối với chuyện này, tôi thiếu cô một câu thật xin lỗi." Nói xong, lúc này mới quay đầu nhìn cô, ánh mắt nhìn thẳng ánh mắt của cô.
An Nhiên thực tại bị cô ta nói xin lỗi có chút sững sờ, cô thậm chí bắt đầu hoài nghi Đồng Tiểu Tiệp hôm nay cùng Đồng Tiểu Tiệp lúc trước cô gặp là cùng một người sao?
Hình như là nhìn thấu nghi ngờ trong nội tâm của cô, Đồng Tiểu Tiệp cười nói: "Cô có phải là muốn hỏi tôi có phải là Đồng Tiểu Tiệp trước kia hay không?"
An Nhiên lúc này mới định thần lại, nhưng mà vẫn khó nén trên mặt khiếp sợ cùng ngoài ý muốn.
"Tôi hận cô, vẫn là bởi vì cảm thấy là cô làm trở ngại giữa tôi cùng Mạc Phi, là bởi vì cô tồn tại cho nên Mạc Phi sẽ không thử đi yêu tôi đi phát hiện điểm tốt của tôi, nhưng bây giờ đã hiểu rõ, tôi cùng Mạc Phi từ lúc trước cho tới bây giờ cũng là tôi yêu anh ta còn anh ta lại không hề yêu tôi, cùng bất luận kẻ nào cũng không liên quan. Đã như vậy, tôi còn có lý do gì để hận cô." Đồng Tiểu Tiệp tự giễu cợt mình nói.
An Nhiên sững sờ, chỉ nhìn cô ta, một hồi vẫn không có phản ứng, không gật đầu, cũng không nói chuyện.
Đồng Tiểu Tiệp cũng không đi nhìn cô, quay đầu, trực tiếp đứng dậy, chỉ nhìn nơi xa phía chân trời ánh nắng chiều ảm đạm buông xuống nói: "Nói xin lỗi là chuyện của tôi, không chịu tiếp nhận là chuyện của cô, tôi chỉ là cảm thấy phải xin lỗi thôi, đối với cô nguyện ý hay không nguyện ý tiếp nhận tôi cũng không thèm để ý, bởi vì tôi cũng không muốn làm bạn bè với cô, lần sau gặp mặt lại tôi cũng vậy coi như không biết cô, bởi vì tôi muốn bắt đầu cuộc sống mới của tôi." Vừa nói, Đồng Tiểu Tiệp khóe miệng nhàn nhạt cong lên nụ cười.
Xoay người chuẩn bị rời đi, cũng đang lúcchuẩn bị rời đi đột nhiên nhớ tới chuyện gì, nhìn An Nhiên sắc mặt có chút ngưng trọng nói: "Đúng rồi, hôm nay trừ muốn nói rõ ràng chuyện Mạc Phi với cô còn có một chuyện khác, xin mời đừng quấy rầy đến cuộc sống của nhà chúng tôi, giống như cô mới vừa nói, cô với Đồng gia chúng tôi, không có một chút quan hệ."
An Nhiên một hồi lâu mới nghe rõ ý tứ trong lời nói của cô ta, trong lòng thầm nghĩ xem ra Đồng gia bên kia là đã biết rồi, bất quá có biết hay không cũng chẳng có gì, bất kể là Đồng Văn Hải hay là Đồng gia, đối với cô mà nói cũng là không có chút ý nghĩa nào, nhìn Đồng Tiểu Tiệp kiên định nói: "Tôi và Đồng gia các người vốn là không có quan hệ, cha của tôi cho tới bây giờ chỉ có Cố Hằng Văn, trước kia như vậy, bây giờ cũng vậy, sau này vẫn như vậy."
Đồng Tiểu Tiệp không nói gì thêm nữa, chỉ gật đầu, xoay người chuẩn bị bước xuống thềm gạch xây thành đường nhỏ, đi thẳng tới con đường bên ngoài hoa viên.
An Nhiên thu hồi ánh mắt, cũng không có đi nhìn cô ta, lần nữa quay đầu nhìn lại ánh nắng chiều đang tắt dần nơi cuối chân trời, nâng tay lên nhìn thời gian trên chiếc đồng hồ nơi cổ tay, thời gian có chút không còn sớm, mới vừa rồi Tô Dịch Thừa nói cô ở trong phòng bệnh chờ anh, đứng dậy chuẩn bị trở về phòng bệnh của Lâm Tiểu Phân, mặc dù cũng không biết anh bận rộn hay không, hay là quyết định trở về trước, tránh cho một lát nữa anh xong việc trở về bệnh viện lại không thấy mình mà lo lắng.
Nhưng lúc này mới nhớ tới, trong bụng hai tiểu bảo bối đột nhiên động, cũng không biết là quả đấm nhỏ hay là chân nhỏ dùng sức đạp trong bụng của mình, hơi có chút đau, nhưng khiến cho cô không khỏi cảm động.
Cười khẽ đưa thay sờ sờ bụng nhô lên của mình, khóe miệng nâng lên, cúi đầu nói nhỏ nhẹ bảo bối với trong bụng: "Bảo bối, các con cũng muốn gặp cha sao?"
Không biết là trùng hợp hay là thật thần kỳ như vậy, đợi sau khi cô hỏi xong, trong bụng hai tiểu bảo bối kia lại ngươi một quyền ta một cước giật giật, nhắm trúng An Nhiên cười ra tiếng: "Ha ha, được, chúng ta cùng đi tìm ba." Vừa nói vừa chậm rãi đứng lên chuẩn bị đi về phía tòa nhà bệnh viện.
Nhưng mà An Nhiên mới đứng dậy, quay đầu còn không có chuẩn bị đi, lại thấy Lăng Nhiễm không biết từ lúc nào đã đi tới bên cạnh cô, giờ phút này khuôn mặt âm trầm nhìn cô, khóe miệng tự tiếu phi tiếu cười, vẻ mặt kia nhìn có chút âm trầm, có chút kinh khủng.