"Ông dám!" Lần này mở miệng không phải là Lâm Tiểu Phân, mà là An Nhiên!
Mọi người quay đầu nhìn An Nhiên, chỉ thấy cô đẩy Tô Dịch Thừa ra, cắn chặt răng, nắm chặt quả đấm đi về phía Đồng Văn Hải. Nhìn chằm chằm ông ta, nói: "Ông câm miệng!"
Đồng Văn Hải nhìn cô, giờ phút này có chút bị An Nhiên hù dọa, giật mình sững sờ mở miệng: "An, An Nhiên. . . . . ."
"Đừng gọi tôi như vậy, ông gọi tôi như vậy chỉ làm cho tôi cảm thấy ghê tởm! Ông có tư cách gì mà gọi tên của tôi!" An Nhiên cắn răng từng chữ từng câu hỏi, hai tay nắm chặt tới khống chế được tâm tình của mình.
"Ta, ta là ….." Đồng Văn Hải mở miệng, muốn giải thích.
"Câm miệng!" An Nhiên quát lên với ông ta, có chút mùi vị nổi điên.
"An Nhiên. . . . . ." Lâm Tiểu Phân cùng Cố Hằng Văn có chút bận tâm nhìn cô.
Tô Dịch Thừa cũng có chút không yên lòng, tiến lên muốn ôm An Nhiên, lại bị cô đẩy ra.
An Nhiên hung hăng ngó chừng Đồng Văn Hải, có chút nghiến răng nghiến lợi nói: "Không cho ông nói ra !"
Tô Dịch Thừa nhìn cô, trong lòng suy nghĩ, đột nhiên ý thức được An Nhiên có phải đã sớm biết điều gì hay không.
An Nhiên nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật dài, rồi mở mắt nhìn ông ta, nói: "Ông đi ra ngoài cho tôi, nhà chúng tôi không hoan nghênh ông, ông chết hay sống, đều không liên quan gì tới chúng tôi, không nói trước có thể giúp hay không, cho dù Dịch Thừa có thể giúp ông tôi cũng sẽ không để cho anh ấy đi giúp ông! Nếu như không muốn bị điều tra, ban đầu ông cũng đừng làm nhiều chuyện thất đức như vậy!"
Nghe vậy, Đồng Văn Hải nhìn cô, lừa mình dối người cười lắc đầu, chỉ nói: "Sẽ không, đó là bởi vì con không biết ta là ai, nếu con biết quan hệ giữa ta với con, con cũng sẽ không làm như vậy!"
"Ông đối với tôi mà nói chính là một người xa lạ, cái gì cũng không phải!" An Nhiên bình tĩnh nói, quay đầu không nhìn tới ông ta.
Đồng Văn Hải lắc đầu, nói: "Không phải, An Nhiên, thật ra thì ta với mẹ của con năm đó gặp gỡ rồi yêu nhau, con chính là ——"
Đồng thời…..
"Câm mồm, Đồng Văn Hải ông câm mồm !" Lâm Tiểu Phân hét lên, xông qua muốn che cái miệng của ông ta.
"Câm miệng, không cho ông nói ra !" An Nhiên cũng rống giận quát lên với ông ta, cả người tâm tình có chút không chịu khống chế.
Nhưng mà…
"Ta với mẹ con trước đây yêu nhau, con chính là con gái của ta, con là con gái ruột của ta!" Đồng Văn Hải nói ra trong lúc hai mẹ con kêu lên, nói ra quan hệ giữa ông ta và cô, đồng thời cũng nói ra bí mật mà Lâm Tiểu Phân cùng Cố Hằng Văn tử thủ hai mươi chín năm không dám nói ra ngoài.
Sau đó hết thảy tất cả đều yên tĩnh lại, mấy người cũng không có nói chuyện, An Nhiên cả người chỉ ngây ngốc nhìn Đồng Văn Hải, hàm răng cắn chặt môi, cắn mạnh tới môi chảy cả máu.
Lâm Tiểu Phân cả người một chút nhũng xuống, một chút khí lực cũng không có, chỉ ngây ngốc ngồi liệt trên mặt đất, phía sau Cố Hằng Văn vội vàng đỡ lấy bà, ôm chặt trong ngực.
Tô Dịch Thừa có chút ác độc nảy sinh trừng mắt nhìn Đồng Văn Hải, trong mắt là ngọn lửa tức giận đạng thiêu đốt!
Mà Thím Trương thì có chút há hốc mồm, lẳng lặng nhìn hết thảy, có chút khó có thể tin.
Người phản ứng trước là Đồng Văn Hải, hoàn toàn không có ý thức được cái gì, có chút áy náy cười nhìn An Nhiên đi qua, đưa tay kéo lấy tay của cô, sám hối với cô nói: "An Nhiên, thật xin lỗi, ba vẫn không biết sự tồn tại của con, ban đầu là ba không tốt, một chút cũng không biết mẹ của con mang thai, lúc chúng ta chia tay, ba hoàn toàn không biết ba còn có một cô con gái xinh đẹp thông minh như vậy, cho đến lúc trước, cho đến mấy tháng trước chúng ta gặp nhau, ba mới hậu tri hậu giác biết ba vẫn còn có cô con gái ưu tú như vậy!"
Đồng Văn Hải tự quyết định, vẻ mặt rất cảm động. Nhìn cô tiếp tục nói: "Ta biết con hận ba, oán ba, ba cũng biết hết thảy đây cũng là lỗi của ba, không trách con hận ba. Nhưng mà An Nhiên, dù sao chúng ta là quan hệ huyết thống, máu mủ tình thâm a, không phải sao. Thật ra thì ngay từ mấy tháng trước khi ba biết ba đã muốn nhận lại con, nhưng lại sợ con không chịu được, sợ con có oán hận, cho nên cũng vẫn không có mở miệng nói với con, không dám nói cho con biết thật ra thì ta mới là cha ruột của con!"
Một lúc lâu, An Nhiên rốt cục có phản ứng, không có nhìn ông, ánh mắt thẳng tắp nhìn chỗ khác, cũng không có tiêu cự, có chút trống rỗng, chỉ lặng lặng không có một chút tình cảm nào nói: "Vậy tại sao ông bây giờ lại muốn nói ra!"
Đồng Văn Hải thở dài, nói: "Có người cha nào không muốn nghe con của chính mình gọi mình một tiếng ba, có người cha nào có thể chịu đựng được thời gian dài biết rõ ràng đó là con gái của mình, nhưng lại cùng mình lãnh đạm khách sáo giống như một người xa lạ, loại tư vị này thật sự không dễ chịu."
"Ha ha. . . . . ." An Nhiên chỉ cười lạnh, "Ha ha. . . . . ."
Đồng Văn Hải cẩn thận nhìn cô, châm chước nói: "An Nhiên, con sẽ giúp ba đúng không? Con sẽ không nhìn ba ngồi tù có đúng không?" Hiện tại ông ta chỉ có thể dựa vào cô, ông ta đã điều tra ra, quan hệ giữa Nghiêm Lực cùng Tô gia rất tốt, nếu như Tô gia mở miệng để cho Nghiêm Lực đừng điều tra, như vậy nhất định sẽ hữu dụng. Trực tiếp gọi cho Tô Dịch Thừa nhất định là chuyện không thể nào, nhưng mà nếu xuyên qua An Nhiên, vậy thì sẽ không giống rồi.
An Nhiên lạnh lùng giật giật bả vai, mím môi, một chữ đều nói không ra.
Thấy cô không nói, Đồng Văn Hải dụ dụ dỗ nói: "An Nhiên, gọi ta một tiếng ba, có được hay không? Ta nằm mơ cũng muốn nghe con gọi ta một tiếng ba!"
Nghe vậy, một bên Lâm Tiểu Phân có chút nổi điên nói: "Đồng Văn Hải, ông không xứng, ông căn bản là không xứng!"
Mà một bên ánh mắt Cố Hằng Văn chăm chú nhìn chằm chằm An Nhiên, xiết chặt nắm tay Lâm Tiểu Phân, khẩn trương đến mức ngay cả không khí cũng không dám thở gấp xuống.
Tô Dịch Thừa tiến lên, ôm lấy An Nhiên, chỉ cảm thấy cả người của cô cứng ngắc căng thẳng .
Tức giận nhìn Đồng Văn Hải, lạnh giọng nói: "Đồng cục trưởng, mời đi ra ngoài, nếu không, đừng trách tôi sẽ gọi bảo an."
Đồng Văn Hải quay đầu nhìn anh, trừng mắt to, có chút không dám tin, kéo cao giọng nói: "Anh mới vừa rồi không có nghe thấy sao? Tôi là cha của An Nhiên, cũng chính là cha vợ của anh!"
Tô Dịch Thừa mắt lạnh nhìn ông ta một cái, kiên định nói: "Cha vợ của tôi chỉ có một, đó chính là Cố Hằng Văn, vĩnh viễn đều chỉ có thể là ông ấy!" Ông ta là một người đàn ông không tốt, ông ta sao có thể có mặt mũi đi nói những điều này chứ!
Nghe vậy, An Nhiên rốt cục có chút lấy lại tinh thần, nhìn chằm chằm Tô Dịch Thừa, kéo nắm chặt tay của anh.
Đồng Văn Hải quay đầu không nhìn đến anh, chỉ nhìn An Nhiên nói: "An Nhiên, con…"
An Nhiên ngẩng đầu nhìn ông ta, cắt đứt lời của ông ta, chỉ nói: "Tôi chỉ có một người cha, đó chính là Cố Hằng Văn!" Từng chữ từng câu, nói xong rõ ràng.
"Hắn không phải là cha của con, ta mới phải, ta với con mới có mối quan hệ máu mủ ruột thịt!" Đồng Văn Hải nói, vội vã giải thích, "Như vậy, chúng ta đi bệnh viện, chúng ta đi bệnh viện làm giám định DNA, như vậy con sẽ biết, ta với con mới là cha con, Cố Hằng Văn căn bản là một người ngoài!" Đồng Văn Hải biết nếu như ông ta không nắm chặt gốc cây cỏ cứu mạng cuối cùng là An Nhiên, vậy 30 năm cố gắng của ông ta, ban đầu buông tha cho nhiều chuyện như vậy cũng sẽ không lấy được địa vị cùng tài phú hiện tại, vậy thì thật không còn cái gì nữa, vậy nỗ lực của ông ta ba mươi năm qua cuối cùng chỉ còn là công cốc!
"Không cần!" An Nhiên cự tuyệt, giọng nói như chém đinh chặt sắt, chất vấn ông ta, nói: "Cho dù ông với tôi có quan hệ máu mủ thì như thế nào? Ông đã làm gì cho tôi, lúc ba tôi ôm tôi sốt 39 độ đi suốt đêm đến bệnh viện vậy lúc đó ông ở đâu? Lúc ông ấy ở bên cạnh tôi dạy tôi từng chữ cái lúc đó ông đang ở nơi mào? Lúc tôi bị ngã, ông ấy ôm tôi an ủi tôi thì lúc đó ông ở chỗ nào? Lúc ông ấy vài đêm không ngủ rồi hết bận chuẩn bị cho cuộc thi của học sinh, nhưng mà bởi vì biết công việc của tôi không thuận lợi mà buông tha cho nghỉ ngơi tâm sự với tôi một đêm lúc đó ông đang ở nơi nào? Ông ấy vì tôi làm hết thảy những lúc đó ông đang ở đâu làm gì, tại sao nói ông với tôi có quan hệ máu mủ thì tôi lại phải nhận thức ông, cái người đối với tôi mà nói xa lạ tới không thể xa lạ hơn đến làm cha của tôi?"
"Ta, khi đó ta không biết, ta không biết sự tồn tại của con!" Đồng Văn Hải giải thích, "Ta nếu như sớm biết những chuyện này, ta nhất định sẽ …"
"Ông sẽ làm cái gì?" An Nhiên cười lạnh, "Ông biết tôi là con gái của ông, ông chỉ biết tới chỉ trích tôi không nên phá hư hôn nhân của Đồng Tiểu Tiệp cùng Mạc Phi, bởi vì Đồng Tiểu Tiệp cùng Mạc Phi gây lộn ông lại đến chỉ trích tôi không có gia giáo, trừ chỉ trích, ông đã làm gì?"
"Ta. . . . . ." Đối với chất vấn của cô, Đồng Văn Hải bị hỏi đến không nói được một câu nào!
An Nhiên nhìn ông ta, ánh mắt kiên nghị nói."Ông ấy thương tôi, yêu tôi, từ nhỏ đến lớn bao dung cho tôi hết thảy, tôi làm không tốt, có phê bình tôi để cho tôi sửa lại, từ trong sai lầm để trưởng thành , tôi làm tốt ông ấy khích lệ tôi, để cho tôi không ngừng cố gắng để có thể làm được tốt hơn, từ nhỏ đến bây giờ, ông ấy chưa từng có để cho tôi thiếu thốn tình thương của người cha, chưa từng bởi vì tôi cùng ông ấy không có quan hệ máu mủ mà xa cách tôi, bài xích tôi, không thương tôi, người cha như vậy mới xứng đáng làm cha, ông căn bản cái gì cũng không làm! Ông không xứng!"
Một bên, Lâm Tiểu Phân bởi vì lời này của An Nhiên có chút không nhịn được khóc ra thành tiếng, mà Cố Hằng Văn ôm lấy bà hốc mắt cũng là hồng hồng. Đây là bí mật hai người bọn họ che giấu gần ba mươi năm, vẫn đều sợ hãi bị An Nhiên biết, vẫn lo lắng An Nhiên nếu biết rồi sẽ như thế nào, có đôi khi thậm chí gặp cơn ác mộng tỉnh lại, nói là An Nhiên biết rồi, sau đó liền không nhận bọn họ nữa, có vô số ngày gánh nỗi sợ như vậy trong lòng. Nhưng mà thì ra, thì ra nói ra cũng sẽ không có gì thay đổi, đúng vậy a, An Nhiên vẫn rất tốt, con bé làm sao có thể bởi vì chuyện này mà không nhận thức bọn họ, là bọn họ không tự tin, là bọn họ vô cùng khẩn trương cho nên mới phải lo lắng sợ hãi!
"An Nhiên, con nhìn ta, ta mới là người có cốt nhục tương liên với con, mặc dù ta không có vì con làm điều gì, nhưng mà chúng ta là cha con ruột thịt, ai cũng không thể cải biến được chuyện này!" Đồng Văn Hải làm giãy dụa cuối cùng!
An Nhiên lắc đầu, vẻ mặt lạnh như băng nói với ông ta: "Ông đối với tôi mà nói, cái gì cũng không phải! Người nếu chỉ nhận thức quan hệ huyết thống, chỉ nhận thức giám định báo cáo, mà không nhận thức được thân tình, mà không hiểu được cảm ơn, vậy thì quá bi ai rồi!"