p núc một chút, không nói đến có thể làm đủ sắc hương vị, nhưng ít ra cũng phải làm được bữa cơm ăn tạm được đi.
Nói sao liền quyết định làm như vậy, cầm ví tiền và chìa khóa liền ra khỏi cửa chuẩn bị đi mua đồ ăn cho hôm nay.
Đẩy xe mua đồ đi trong khu tươi sống của siêu thị, An Nhiên cố gắng chọn những nguyên liệu vừa đơn giản vừa dễ làm mà hay ăn, mục đích lần này của An Nhiên rất rõ ràng, cô không mong có thể làm nhiều món ăn ngon đẹp mắt khiến người ta thèm ăn, cô chỉ mong có thể làm món không cháy không nhão không chín quá, đơn giản như thế thôi.
Cầm một bó cải trắng tươi cho vào xe, gần tới buổi trưa, lúc này có rất ít người trong siêu thị, lác đác mấy người có vẻ trống trải, cho nên chỉ vài tiếng đối thoại cũng bị nghe rất rõ ràng.
Vì vậy khi phía sau truyền đến giọng nói của một người con gái cười duyên làm nũng cùng người đàn ông đi bên cạnh, An Nhiên cũng có thể biết rõ những gì họ nói.
"Anh Tường, em muốn ăn cái này, lát nữa anh nấu cho em có được không." Cô gái cười duyên nói, thanh âm rất ngọt ngào êm tai.
Người đàn ông trả lời có chút chậm chạp, qua quýt: "ừ."
Như là thấy được cái gì hợp khẩu vị của cô ta, cô gái chạy về phía trước, chỉ vào thức ăn bày trên quầy hàng, nói với người đàn ông phía sau: "ai nha, đúng rồi đúng rồi, em còn muốn cái này."
An Nhiên cũng không nghe thấy người đàn ông trả lời, thật ra thì chỉ là vô tình nghe thấy, cô không có ý nghe lén, mặc dù có chút hâm mộ đôi nam nữ phía sau.
Tiếp tục đẩy xe đi về phía trước, chọn lựa nguyên liệu nấu ăn thích hợp cho mình. Đột nhiên bả vai bị va vào đau nhói, thấy bên cạnh có một thân ảnh nhanh chóng chạy qua, chạy đến khu hải sản cách đó không xa, chỉ vào một con cá được đóng gói đặt trong ngăn tủ, nói: "anh Tường, lát nữa chúng ta làm cá kho đi, em thích nhất món cá kho anh làm."
Lúc này An Nhiên mới thấy rõ hình dáng người phụ nữ trước mắt, bỗng dưng trừng lớn mắt, sau đó xoay người, quả nhiên người đẩy xe đồ phía sau không phải Trình Tường thì là ai!
Trình Tường cũng nhìn thấy cô, đầu tiên là sửng sốt, sau đó mừng rỡ đi về phía cô: "An Nhiên."
An Nhiên cười lạnh, mệt cho cô lúc trước còn cảm thấy anh ta thật đã hiểu người mình yêu là Lâm lệ, thậm chí còn định nói chuyện với Lâm Lệ một chút, thăm dò thái độ của Lâm Lệ, nếu là Lâm Lệ còn chưa quên được anh ta, như vậy thì cô có thể giúp bọn họ một lần, lại không ngờ anh ta chỉ là diễn trò, xem đi, đây không phải là ở một chỗ với người phụ nữ kia sao, tự mình đi cùng đến siêu thị, tự mình nấu cơm cho cô ta ăn, ha ha, nếu còn nói anh ta căn bản không có gì với người phụ nữ này, thật sự là đánh chết cô cũng không tin!
Trình Tường đẩy xe đến chỗ cô "An Nhiên, trùng hợp thế."
An Nhiên cười lạnh, nhìn anh ta một chút, lại quay đầu nhìn Tiêu Tiêu bên kia một chút: "đúng vậy a, trùng hợp thật."
Trình Tường cũng không nhìn ra thái độ lãnh đạm của cô, anh ta một lòng chỉ muốn hỏi tình hình Lâm Lệ: "Lâm Lệ, gần đây có liên lạc với em không, cô ấy, có khỏe không?" Anh ta đợi ở quê Lâm Lệ hơn một tháng, nhưng không có chút tin tức nào của cô, anh biết mình đã làm tổn thương cô quá sâu, hiện tại né tránh mình cũng là dễ hiểu. Trong khoảng thời gian này anh ta đã suy nghĩ, nếu đây là điều cô muốn, nếu đây là tốt cho cô, vậy thì anh sẽ rời xa, chỉ cần anh biết cô ổn là tốt rồi.
An Nhiên nhìn anh ta hơi giễu cợt nói: "cô ấy có khỏe hay không có liên quan gì đến anh sao?" Anh ta còn có thể dối trá hơn nữa sao, một mặt nói mình yêu Lâm Lệ bao nhiêu, nhưng một mặt lại vẫn ở một chỗ với người phụ nữ này, anh ta thật sự là Trình Tường mà các cô quen biết hồi đó sao, tại sao một người có thể thay đổi như thế, thay đổi đến mức mà cô không thể nhận ra!
"Anh, anh chỉ là muốn biết cô ấy có khỏe hay không." Lâm Lệ không cho anh cơ hội hay tin tức nào, có lẽ chỉ liên lạc với An Nhiên.
"Anh Tường." Tiêu Tiêu trở lại lôi kéo tay Trình Tường, ánh mắt đề phòng nhìn An Nhiên, cô ta nhận ra An Nhiên, người phụ nữ trước đây la lối giội rượu đỏ trong nhà hàng.
Lạnh lùng nhìn bọn họ một cái, thật sự không muốn nói chuyện với những người như vậy, cô xoay người đi thẳng về phía trước.
"An Nhiên!" Trình Tường còn muốn tiến lên gọi lại cô, tay lại bị Tiêu Tiêu bên cạnh lôi kéo, nhìn Tiêu Tiêu một chút, lúc này mới hiểu rõ ánh mắt vừa rồi của An Nhiên, khóe miệng nổi lên nụ cười khổ sở, đưa tay kéo tay Tiêu Tiêu xuống.
An Nhiên chỉ lo đi về phía trước, không hề chú ý đàng trước có người hay không, khi cô đâm sầm vào xe mua hàng phía trước, An Nhiên mới ngẩng đầu thấy có một người đàn ông đang đẩy xe hàng trước mặt cô, bên cạnh còn có đứa bé, đứa bé đang mở mắt to đen nhánh nhìn cô chằm chằm.
An Nhiên không nghĩ tới đi siêu thị còn có thể gặp phải nhiều người quen như vậy, nhìn Chu Hàn, vì sự thất lễ vừa rồi của mình, hơi lúng túng cười nói: "thật trùng hợp a."
Chu Hàn nhìn cô một chút, trên mặt vẫn không có nhiều biểu cảm, nhàn nhạt nói: "đúng vậy a, thật trùng hợp." Thật ra thì vừa rồi anh ta cũng không chú ý đến cô, là Tiểu Bân bên cạnh chú ý tới, lôi kéo góc áo của anh ta, chỉ chỉ người đang nói chuyện phía trước, anh ta mới để ý tới nét mặt của cô không bình thường, nên mới dừng bước.
An Nhiên chào hỏi đứa bé cạnh anh ta: "chào Tiểu Bân, gần đây khỏe không?"
Tiểu Bân có chút ngại ngùng khẽ cong môi cười với cô, cũng coi như là không xa lạ gì với cô rồi, lần trước ở bệnh viện, là cô cùng nó xuất viện, những điều này nó đều nhớ rõ.
An Nhiên cũng cười cười lại với nó, đưa thay sờ sờ đầu nó, lúc này mới ngẩng đầu, liếc nhìn đồ trong xe của bọn họ, thuận miệng hỏi: "anh cũng tới mua thức ăn a." Trong lòng chỉ cảm thấy đôi cha con này kỳ lạ, đôi khi cô cảm thấy Chu Hàn đối xử quá lạnh nhạt với đứa bé này, giống như lần trước vậy, lại để nó ngồi một mình trên ghế sô pha trong tiệc rượu, hơn nữa được cô và Tô Dịch Thừa đưa tới bệnh viện lâu như vậy thế nhưng cũng không phát hiện ra đứa bé biến mất, còn ở bệnh viện lần trước, anh ta lại có thể vô trách nhiệm nhét con vào bệnh viện, mà mình thì mấy ngày không ngó ngàng tới, ngay cả khi bệnh tình đứa bé đã hồi phục cũng không đến đón nó về. Khiến cô cảm thấy trên thế giới này không tìm ra được người cha nào vô trách nhiệm hơn rồi. Nhưng mà bây giờ nhìn lại bọn họ, cảm thấy như là anh ta cũng không quá lạnh nhạt với đứa bé như cô nghĩ, dẫn theo nó đi siêu thị, mua món ăn mà nó thích ăn, người cha thế này thấy thế nào cũng không phải là một người không thương con.
Chu Hàn gật đầu, đẩy xe tiếp tục đi về phía trước, thuận miệng nói, "bây giờ hình như là giờ làm việc." Ngụ ý nói là cô đã quá rảnh rỗi rồi, giờ làm việc còn ra mua đồ ăn.
"À, tôi từ chức rồi." An Nhiên cũng không thèm để ý nói. Đưa tay lấy hộp trứng gà trên giá thả vào trong xe mua đồ.
Chu Hàn có chút kinh ngạc nhìn cô một cái, cũng không hỏi nhiều.
Hai người đi quanh một vòng, sau khi lấy xong đồ muốn mua, khi đẩy xe đồ, người đứng phía trước vừa vặn là đôi Trình Tường và Tiêu Tiêu. Thấy cô tới đây, Trình Tường nhìn cô với vẻ mặt cực kỳ khổ sở, há mồm muốn nói gì, nhưng mấy lần không nói nên lời, cuối cùng cười khổ nói: "không phải như em nghĩ."
"Tôi không cần nghĩ, bởi vì tôi có mắt, tôi sẽ nhìn, chẳng qua là sau này, xin đừng hỏi tôi chuyện liên quan đến Lâm Lệ, bởi vì anh như thế này khiến tôi cảm thấy anh rất dối trá." An Nhiên lạnh lùng nói, không lưu tình.
Tiêu Tiêu ở bên cạnh tức giận, bất bình cho Trình Tường, nói với An Nhiên: "này, người phụ nữ này là sao vậy, nói chuyện có cần phải thế không, cô có biết anh Tường như thế nào trong thời gian qua không, sao cô lại nói anh ấy như vậy!"
An Nhiên lạnh lùng nhìn cô ta, không muốn để cô ta nói thêm cái gì.
Tiêu Tiêu còn muốn nói điều gì, lại bị Trình Tường bên cạnh quát: "Tiêu Tiêu, đủ rồi!"
Vẻ mặt Tiêu Tiêu uất ức nhìn anh ta, bĩu miệng.
Cuối cùng ra đến ngoài siêu thị, trong lòng An Nhiên còn âm ỉ lửa giận, cô thật sự thật sự cảm thấy không đáng giá thay cho Lâm Lệ!
"Không nhìn ra cô còn có một mặt hung dữ như thế." Chu Hàn xách theo túi đồ bên cạnh cười như không cười nói.
An Nhiên nhìn anh ta, lửa giận trong lòng từ từ biến mất, thật ra thì người nào mà chả từng cáu kỉnh, nhưng mỗi người luôn có một điểm mấu chốt, chỉ cần không đụng chạm đến điểm mấu chốt của cô thì tất cả đều ổn.
Quay đầu nhìn phía trước, An Nhiên nhàn nhạt mở miệng: "anh còn nhớ sợi dây chuyên mà hồi trước anh nhượng lại cho tôi chứ."
Chu Hàn có chút khó hiểu nhìn cô một cái, không nói lời nào.
Như là không để ý đến đáp án của anh ta, An Nhiên tiếp tục nói: "Hồi đó tôi mua sợi dây chuyền kia là để làm quà tặng kết hôn cho bạn thân nhất của tôi, mà chú rể là người đàn ông vừa rồi, ba người chúng tôi từng là bạn học, cũng gần mười năm rồi, nhưng mà anh biết không, anh ta và bạn tôi có mười năm tình cảm, thế mà trong lễ cưới, vì người phụ nữ vừa rồi mà anh ta xoay người chạy đi."
Chu Hàn có chút tức cười, trong đầu nhớ lại bộ dạng người đàn ông vừa rồi, như là có hơi bất ngờ vì anh ta làm như thế.
An Nhiên nhìn anh ta, cười nhàn nhạt, lần này cũng không nói thêm gì nữa, giơ túi đồ trong tay, nói: "hình như mấy lần gặp anh đều chiếm tiện nghi của anh, vậy lần này lại cảm ơn nhiều."
Chu Hàn khẽ gật đầu: "lần sau nếu còn có chuyện này, tôi không ngại để cô trả tiền."