ở nên gián đoạn, xa xa có ánh đèn lướt tới, ánh mắt anh có chút giãy dụa kiệt sức. Làn môi nàng mềm mại ấm áp, lúc chạm vào môi anh giống như chạm vào tảng băng, khẩn cấp muốn mang hơi ấm truyền qua.
Anh ẩn nhẫn đẩy vai nàng ra xa, giọng nàng run run, “Anh có thể cho em 1 lần được dũng cảm không vậy?” Tay nàng nắm chặt ống tay áo anh, dường như chưa bao giờ giữ chặt như vậy, sợ nhất là buông tay không thể tìm về. “Em vốn nghĩ chỉ cần không nhìn thấy là có thể quên hết nhớ nhung, cũng giống như trước kia có thể quên đi Dương Miễn, chỉ cần thời gian đủ lâu, chỉ cần có thể gặp được người đàn ông khác, em cũng có thể động tâm, có thể coi như không có chuyện gì. Cuộc sống của anh, tất cả những gì thuộc về anh đều quá xa xôi đối với em, em không dám đi vào, cho nên thoát được ra xa. Nhưng em phát hiện thật sự em không làm được, em không có cách nào để quên anh. Nếu lúc trước em dễ dàng nói lời chia xa làm tổn thương anh, đó là vì em không đủ dũng khí để đối mặt với những sóng gió ập tới…. Nhưng bây giờ em muốn chứng minh cho anh thấy, em thật sự đã chuẩn bị tốt.”
“Vậy em có nghĩ tới việc giải phẫu có thể không khả quan như bọn họ nói, sau khi phẫu thuật, có thể em phải đối diện với một người đàn ông cả đời phải ngồi trên xe lăn. Lúc đó em có thể nói là em đã chuẩn bị tốt hay chưa không? Chúng ta cần phải cho nhau thêm thời gian, đừng ép anh, đợi phẫu thuật xong anh sẽ sang Mỹ tìm em, được không?” Giọng của anh nặng nề hơn cả bóng đêm, mang theo nỗi khổ không thể nói thành lời.
Nàng dõi theo ánh mắt anh, sắc hổ phách thâm trầm kia đầy vẻ phòng vệ, giống như rào chắn kiên cố không thể phá vỡ.
Nàng đột nhiên cảm thấy người này tính tình còn bướng bỉnh hơn cả con trâu, nặng nề bước ra khỏi xe, mở cửa xe bên ghế phụ, hung hăng nói, “Xuống xe!”
Anh đi phía sau nàng, cho dù nàng đi nhanh hay chậm, anh vẫn cố ý đi sau nửa bước, “Vì sao em lại muốn đi xem mặt trời mọc?”
“Không phải anh vừa mới nói, không chừng về sau sẽ phải ngồi xe lăn hay sao? Nếu sau này ngồi xe lăn rồi thì làm sao có thể đến Trường thành ngắm mặt trời mọc được chứ?” Nàng buông ra những lời ác độc, khẩu khí hung hăng đầy ai oán.
Anh nhếch miệng cười cười, “Chỉ có điều hiện tại cũng không chắc chắn có thể xem được…” Hàng mi thật dài buông xuống che giấu ánh mắt cô đơn.
Nàng quay đầu, kéo tay anh nói, “Nếu như em nói, cho dù anh chống nạng hay ngồi xe lăn, em đều nguyện ý cùng anh đi thì sao?” Ngón tay anh lạnh lẽo, vẫn im lặng không lên tiếng.
Tuy rằng chỉ đi một đoạn ngắn vô cùng bằng phẳng nhưng nàng đã cảm giác được người bên cạnh đã tim đập dồn dập, hơi thở hổn hển, hai chân mệt mỏi. Đi lên Trường thành vô cùng mệt vì bậc thang rất cao, mỗi bậc cao gấp đôi bình thường, mỗi lần nhấc chân phải cao hơn bình thường đến 20cm. Nhưng anh không nói rằng muốn dừng lại, nàng cơ hồ có thể nghe được tiếng anh thở khẽ run run.
Quả thực trời không phụ lòng người, rốt cục giữa đám mây sáng cũng có một khối màu trong sáng xuất hiện. Chờ vầng dương xuất hiện từ phía đông, tường thành dần dần nhiễm ánh hồng, vô cùng kích động lòng người. Cách đó không xa có một đoàn du lịch đang la hét om sòm, nàng quay đầu nhìn vầng trán ướt đẫm mồ hôi của anh, cười nói, “Nếu bây giờ anh cầu hôn em, em chắc chắn sẽ nhận lời.” Lại bắt đầu động tay động chân sờ soạng khắp người anh, “Nhẫn đâu? Mau lấy ra đi, chắc chắn là anh vẫn giấu trong người, đúng không?”
“Ném đi rồi…” Giọng của anh bình tĩnh, “Đi rất xa…” Động tác của nàng tạm dừng lại, nước mắt muốn trào ra, lại gắt gao nhịn xuống, giống như đang lầm bầm lầu bầu nói, “Em sẽ tìm lại…” Mặt trời mọc lên rất nhanh, cơ hồ có thể nhìn thấy cả đường đi của nó.
“Đã ngắm bình minh xong rồi, nhớ rằng em đã đồng ý với anh, trước khi anh phẫu thuật, em phải rời khỏi nơi này.” Anh xoay người tốc độ rất chậm, ánh mặt trời chiếu trên áo anh trắng xoá khiến nàng hoa mắt đến mức không thể mở to, nhưng lại không dám nhắm mắt lại, sợ rằng chỉ cần chớp mắt, nước mắt sẽ trào ra.
Trước hôm phẫu thuật một ngày, Bắc Kinh có một trận tuyết lớn. Y tá và bác sĩ liên tục ra ra vào vào, kiểm tra lượng đường trong máu, huyết áp, sáng sớm đã lấy mẫu mấu đi thử, còn muốn luyện tập tư thế nằm sấp trước. Tới gần giữa trưa, Hà Vĩnh Tình đem một xấp thư đồng ý phẫu thuật cho anh ký.
“Trong quá trình phẫu thuật có thể gặp nhiều rủi ro: Gây tê, xuất huyết não ngoài ý muốn, những tình huống trên có thể khiến bệnh nhân tử vong, sau khi phẫu thuật miệng vết thương có thể bị viêm, mép da hoại tử, vị trí gãy xương khó lòng liền lại như cũ, xương không khép lại, tuỷ có thể viêm, những tình huống đó, người bệnh cần phải tiến hành phẫu thuật trị liệu nhiều lần…”
Anh nhìn thoáng qua những dòng chữ, giống như là ký tên vào tài liệu bình thường, “Cô ấy đi rồi chứ?” Đưa thư cam kết giao cho Hà Vĩnh Tình, rốt cuộc anh vẫn lên tiếng hỏi.
“Ừ, hôm qua đưa cô ấy đến sân bay về Thượng Hải. Có lẽ đêm nay sẽ bay sang Mỹ, kỳ thi của cô ấy đã tới gần, nghe nói bên kia công ty còn sắp xếp một hạng mục mới do cô ấy đóng vai trò chủ chốt, quả là cơ hội khó lòng có được.”
“Vậy là tốt rồi.” Anh cười cười, ánh mắt trong sáng không chút lo lắng, “Sau khi giải phẫu phải nằm lại bao lâu??
“Giải phẫu kiểu này nếu thành công thì…” Cô đột nhiên trầm mặc, ngược lại còn nói, “Thật ra cậu không nên ép cô ấy đi như thế. Dù gì cô ấy cũng chỉ muốn ở bên cạnh cậu, cùng cậu đi tới mà thôi.”
Anh vẫn cười cười, chờ cô xoay người rời đi mới nỉ non một câu, “May mắn là cô ấy không ở lại…” Như vậy, cho dù kết quả như thế nào, nàng vẫn có cơ hội lựa chọn. Trong phòng phẫu thuật, thời gian như ngưng đọng lại, người bận rộn không phải là anh mà là nhóm chuyên gia đầy quyền uy. Anh chỉ cần bình tĩnh nằm yên không nhúc nhích trên giường bệnh, nhưng không phải hoàn toàn không biết không thấy. Tuy rằng khi gây mê thì phải ngủ say, nhưng đối với thế giới xung quanh vẫn có chút cảm giác mơ hồ. Hoặc là đủ thứ mộng mị kỳ quái làm cho anh không thể yên ổn, cảm thấy đau đớn thấm tận tâm can.
Sau khi phẫu thuật, cơ thể kiệt sức đến cực điểm, không thể động đậy, anh chỉ có thể ngủ suốt đêm ngày. Trong mơ ngẫu nhiên thấy rất nhiều người vây quanh anh, môi mấp máy ong ong lại không nghe rõ tiếng gì.
Miệng vết thương vẫn bị viêm một chút, anh liên tục sốt nhẹ, ngoài miệng vết thương đau còn có xương cốt khắp người đều đau đớn. Những lúc đột nhiên có ý thức, anh cũng hiểu được mình đang nóng như thiêu, nhưng dường như lại sinh ảo giác, trong tầm nhìn thường xuyên hiện lên hình ảnh ai đó liên tục bận rộn. Đợi đến khi anh hoàn toàn tỉnh táo thì không ngờ đã hai tuần lễ trôi qua. Vừa mở mắt liền thấy Cảnh Thế Bình ngồi trên ghế bên giường, đang vuốt ve trán anh, “Con xem mình đi này, gầy gò thành cái dạng gì rồi đây?” Đau lòng vạn phần.
“Mẹ, sao mẹ lại tới đây… Không kinh động tới ba chứ?” Giọng vẫn nghèn nghẹn, giống như cái máy bơm khô cạn, thật khó nghe, khuôn mặt cố gắng nặn ra vẻ tươi cười.
Vỗ vỗ tay ý bảo anh an tâm, “Ba con đi công tác nước ngoài rồi, không biết đâu.” Nhưng lại giận dữ ngược lại hỏi, “Sao nào, mẹ đến thăm làm con mất hứng sao?”
“Con vui muốn chết còn không được.” Bởi vì suy yếu nên trên mặt chỉ có ý cười thản nhiên.
“Tiểu tử nói những lời vô vị…” Mặc dù tỏ vẻ nghiêm khắc nhưng giọng nói vẫn nhẹ nhàng, không lỡ buông lời nói nặng. Một tay nắm bàn tay gầy trơ xương của anh, một tay cầm khăn lau giọt lệ nơi khoé mắt.
Cảnh Thế Bình ngồi nói chuyện vài câu rồi rời đi, Chuyện Tịch Tử sinh bệnh bà đã phải nói dối ông nhà, bây giờ còn phải bay sang bên đó nữa. Mẹ đi rồi, anh lại chìm vào giấc ngủ, y tá ra ra vào vào, thay nước truyền hết túi này đến túi khác, đến tận nửa đêm mới tỉnh lại.
Lúc tỉnh dậy có cả Lý Triều và Hà Vĩnh Tình, vừa vặn có y tá đi vào thay thuốc, anh nhìn y tá trưởng không nói không rằng đi vào rồi đi ra, vừa cười cười nhìn hai người tay trong tay vừa nói, “Chị à, chị đúng là đem đá bỏ xuống giếng, có thể tìm cô y tá nào trẻ trung xinh đẹp một chút đến đây để lên tinh thần cho em không vậy?”
“Hừ, đã có vợ con rồi, sao có thể cho cậu cơ hội vụng trộm chứ!” Nói xong bĩu môi, chỉ chỉ vào tay anh.
Anh nhìn theo ánh mắt của Vĩnh Tình đến chỗ kim tiêm đang cắm vào tĩnh mạch, lại tiếp tục nhìn xuống bàn tay, trên ngón giữa gầy yếu có lồng một chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh đèn. Anh thất thần nhìn một hồi lâu, ánh mắt chậm rãi chuyển động, cuối cùng nụ cười chậm rãi hé ra, nở rộ.