ơ chứ? Lại vẫn như trước hướng về phía anh, vừa ôm eo anh vừa tức giận nói, “Đi thôi, nam nhân…” Chính mình cũng không biết tại sao khoé miệng lại cong lên mỉm cười.
Cuối tuần, người đến siêu thị rất đông, ra ra vào vào náo nhiệt vô cùng, vừa đi vào cửa nàng đã có thể cảm giác được ánh mắt mọi người nhìn vào bọn họ, lại thoáng liếc qua Lý Tịch bên cạnh, bật cười. Kỳ thật là thực sự khâm phục, tên này mặc cái gì cũng rất có dáng, hôm nay chỉ mặc áo sơ mi màu lam đơn giản, khoác áo gió màu lông chuột không cài khoá, quần bò dáng suông, chân đi giày lười, không có chút chính trang nghiêm túc nhưng lại tạo cảm giác vô cùng gần gũi.
“Em cười gì vậy?”
“Thấy vui vẻ thôi, vừa nghĩ đến chuyện ăn ngon, adrenalin sẽ tăng cấp, sau đó đặc biệt hưng phấn…” Nàng cẩn thận lựa chọn trong đám rau dưa sắp xếp chỉnh tề trước mặt, vừa chọn vừa nói, “Cái này già quá… Cái này không tươi…” Bên này đông người, nàng sợ có người đụng vào anh liền gắt gao kéo tay anh, giống như ngàn vạn người sau khi tan tầm cùng chồng đến mua đồ ăn về nhà nấu cơm, bình thường, an ổn.
“Ừ, chúng ta trở về sẽ tiếp tục giải quyết vấn đề no ấm.” Anh cúi đầu kề sát tai nàng, thấp giọng nói có vẻ mờ ám.
Nàng thẹn quá hoá giận, khẽ đẩy anh một cái, “Anh có thể đứng đắn một lúc được không vậy?” Trừng mắt nhìn anh xong lại đem cà chua giơ đến trước mặt, “Có ăn cái này không?”
Anh chớp chớp mắt lắc đầu, môi mím nhẹ, khuôn mặt tỏ vẻ buồn cười.
“Sao anh kiêng lắm thứ vậy? Cà chua không ăn, bí không ăn, rau cần không ăn…” Không thể tìm được người nào giống như anh, đi dạo hơn nửa khu bán rau rồi vẫn không tìm được thứ hợp khẩu vị của thiếu gia kia, cái này không ăn, cái kia không ăn, khó trách cứ gầy gò như vậy. “Không được, từ hôm nay phải thực hiện kế hoạch cải tạo, phải tăng cường anbumin cùng chất xơ, đồng thời bổ sung vitamin B và khoáng chất, như vậy mới là ăn uống khoẻ mạnh….”
“Nhanh như vậy đã bắt đầu quản này quản kia?” Bỏ bớt nửa câu, anh rất thích bị nàng quản.
“Em cứ mua, kệ anh có thích ăn hay không!” Dung Ý giơ giơ quả cà chua trong tay, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi về phía trước, đỡ phải nghe tiếng anh huyên náo.
Cách đó không xa trước quầy hàng hoá, Tống Thiệu Vũ mặc đồ thể thao nhìn hai người công nhiên liếc mắt đưa tình, kinh ngạc đến mức đánh rơi chai nước trong tay, cảm thấy mình như nhận sai người. Người đàn ông ôm lấy cô gái giữa siêu thị hỗn độn một cách lưu luyến này là Lý Tịch mà cô từng quen thuộc sao? Không hiểu nổi ánh mắt ôn nhu cùng theo đuổi của anh, đơn giản là cô chưa từng hưởng thụ đãi ngộ như vậy.
Trong đầu đột ngột hoàn toàn trống rỗng, cô thầm nghĩ đến những tháng ngày có thể ôm anh ngủ say sưa, lúc tỉnh lại thấy không còn anh bên mình, cho nên chỉ có thể tìm mọi cách để có được anh. Không phải không thể gắn bó với nhau chứ, cô đã trải qua bao nhiêu khó khăn, thật vất vả để thuyết phục ba ba cùng đổng sự mới có thể trở về, không ngờ lại nhìn thấy tình cảnh như vậy, ánh sáng không thể chiếu rọi đến chỗ nàng, chỉ còn lại một bức tái nhợt.
Xếp hàng thanh toán xong nàng mới bỗng nhiên nhớ tới cái gì, bảo anh ra xe trước chờ nàng, chình mình quay lại bên trong. Thật vất vả mới đến được chỗ cần đến, cầm cái túi màu đen hỏi thật kỹ nhân viên bán hàng rồi mới đi ra. Nói ra thật buồn cười, nàng vốn không có kinh nghiệm, cũng không chuẩn bị trước, vừa rồi ở chỗ thu ngân nhìn thấy hộp Durex mới cảnh tỉnh. Định đi qua đám đông để nhanh chóng trở về, lại nghe tiếng nói chuyện của một cô bé đang đẩy xe hàng cùng một phụ nữ trung niên.
“Mẹ, vừa rồi mẹ có nhìn thấy anh chàng kia không, thật là đẹp trai a!”
“Người nào?”
“Chính là người lúc nãy đi qua đi lại đằng kia chọn táo ấy…”
“Cao ráo đẹp trai có ích lợi gì? Nam nhân quan trọng nhất là có thể dựa vào, thực tế đi, con đã trưởng thành rồi còn ảo tưởng giống như tiểu nữ sinh nữa sao?”
“Có khi là bị thương đi lại không tốt thôi mà.”
“Làm sào mà như vậy được? Vừa rồi mẹ thấy lúc bánh xe mua sắm nghiền qua chân phải của cậu ta mà cậu ta không có phản ứng gì cả, theo mẹ nghĩ, có lẽ là cắt…”
“Ai da, mẹ đừng nói nữa, thật là đáng ghét a! Đừng phá hỏng ảo tưởng của con chứ?”
Dung Ý nghe thấy trong lòng khó chịu, nghẹn khuất tràn đầy, bụng đầy lửa nóng, lạnh lùng trừng mắt nhìn hai mẹ con kia một cái rồi mới đi đến quầy thu ngân. Lúc trả tiền cũng không để ý đế xung quanh, phía sau có người vỗ vỗ một hồi nàng mới phản ứng lại. Quay đầu thấy người trước mắt có vẻ quen quen, suy nghĩ một lát mới nhận ra Tống tiểu thư.
“Tống tiểu thư, không ngờ lại gặp chị ở đây!” Nàng thu hồi tâm tình, khách khí chào hỏi.
“Xin chào!” Tống Thiệu Vũ không thật nhiệt tình, chỉ khẽ cười một cái xem như chào hỏi. Đợi Dung Ý cáo từ đi ra cửa, cô mới nhẹ giọng nói một câu, “Martin không thích hợp với cô, đừng lãng phí khí lực nữa. Ai có thể đảm bảo sau thời gian mới mẻ, anh ấy còn có thể tò mò chốn nhân gian khói lửa nữa chứ?” Ngữ khí sâu xa giống như vị trưởng giả, không giống như kiểu trào phúng lại tràn ngập khuyên bảo của Đan Hiểu Uyển.
Dung Ý cầm hộp thuốc kia, sửng sốt qua đi mới quay đầu lại nói, “Tôi đến tột cùng có thích hợp với anh ấy hay không, hoặc là anh ấy có thích hợp với tôi hay không, tôi không nghĩ phải phiền đến Tống tiểu thư kết luận.”
“Anyway, thời gian sẽ chứng minh hết thảy.” Tống Thiệu Vũ không có ngữ khí bức nhân, chỉ thật nhẹ nhàng nói một câu.
“Tôi cũng tin tưởng, thời gian sẽ chứng minh tất cả.” Nàng cười nói tạm biệt, sự lo sợ không yên trong mắt cũng dần dần tan biến, đi nhanh ra khỏi cửa chính.
Vừa ra khỏi chỗ đông đúc ấm áp bên trong, bên ngoài gió khô thổi tới lướt qua mặt, lại thấy đau đau. Nhìn thấy bóng dáng người đứng dưới bậc thềm chờ đợi, lại muốn giống như trong những bộ phim thần tượng có thể chạy vội qua ôm lấy anh xúc động. Áo khoác anh bị gió thổi tốc lên, ngay cả tóc cũng loà xoà hỗn độn, vẫn mỉm cười nhìn nàng đi tới.
Nàng đi đến bên cạnh đón lấy túi đồ trong tay anh, anh không thuận theo, đưa tay ra cản lại, mu bàn tay lạnh lẽo chạm vào ngón tay nàng, “Không phải bảo anh về xe chờ em sao?” Gió mạnh quá, khoé mắt lại ướt ướt mất rồi.
“Em ngốc như vậy, không đứng ở chỗ để em chỉ cần ngẩng đầu lên là nhìn thấy, chắc chắn là sẽ lạc đường.” Anh vẫn cười, chóp mũi ửng đỏ vì lạnh.
Nàng cắn cắn môi, thay anh giữ chặt áo khoác bị gió thổi tốc lên, thuận thế ôm ngang thắt lưng của anh, không cho anh nhìn thấy chính mình lúc này, cảm giác ấm áp trong lòng đến trào nước mắt. Nàng đã từng sợ hãi, do dự, miên man suy nghĩ, mặc kệ trong hoàn cảnh nào, chỉ cần nhớ tới những lời này của anh, nàng sẽ nhớ rõ những gì anh vừa nói, tiếng vọng vẫn như quanh quẩn bên tai.
Trên đường trở về, nghê hồng mãn lộ, ấm áp như nguyện.