hỏi nàng, “Em còn chưa trả lời anh, còn quan tâm ai?” Ánh mắt cố chấp như đứa trẻ con, đã muốn là không thể bỏ qua.
“Còn có thể để tâm đến cái gì a? Chính mình nam nhân…” Nàng hàm hàm hồ hồ đáp lời anh, xoay người tuỳ tiện cầm lấy một ly sâm panh, không ngờ nhìn thấy biểu tình của anh, khoé miệng cong lên.
Anh giống như rất vừa lòng với đáp án của nàng, mỉm cười, tuỳ ý nâng ly rượu lên môi, chợt nghe một tiếng thở nhẹ vội vàng phía sau mà tạm dừng động tác.
Tống Thiệu Vũ thấy anh không uống mới lấy lại bình tĩnh thở ra, đi đến trước mặt anh khẽ mỉm cười, chỉ chỉ ly rượu trong tay anh, “Martin, đây là Bellini…” Nhìn nhìn cô gái bên cạnh anh ánh mắt nghi hoặc chợt giải thích, “Anh ấy dị ứng với đào…”
Dung Ý nhìn cô gái trước mặt cười đến dịu dàng, giống như hiểu về anh tường tận, sửng sốt một lúc mới phản ứng lại, ánh mắt thoáng run rẩy rồi lại cười cười ngượng ngịu.
Lý Tịch lại như không để ý đến đoạn trao đổi của hai người, vẻ mặt tự nhiên giới thiệu: “Đây là Dung Ý. Còn đây là tổng tài sắp nhậm chức của Wass China, Tống Thiệu Vũ.” Ngắn gọn mà không ướt át.
Ánh mắt Tống Thiệu Vũ đảo qua hai bàn tay đang nắm chặt của hai người, kinh ngạc lại có một chút đố kị, nhớ tới động tác vô cùng thân thiết hồi nãy, đáy lòng cười khổ, cho tới bây giờ anh cũng chưa từng nắm tay cô, thậm chí khi dự tiệc cũng không cho cô khoác tay anh, cô gái trước mặt này dựa vào cái gì lại có được đãi ngộ như vậy. Mỉm cười cùng Dung Ý nhiệt tình hàn huyên, nhìn về phía cô ánh mắt lại đạm mạc, cuối cùng vẫn là thức thời rời đi.
Anh nhìn người bên cạnh đang cầm ly rượu không nói gì, vòng tay ôm chặt eo nàng kéo hồi những suy nghĩ phiêu xa của nàng, “Thiệu Vũ là bạn đồng học của anh ở New York, đồng sự… và bạn gái cũ.” Thực rõ ràng, thẳng thắn, giống như không phải chuyện gì quan trọng lắm.
Nàng không nghĩ anh sẽ nói vậy, kinh ngạc nhìn ánh mắt màu hổ phách của anh, thấu triệt sáng ngời, “Cứ như vậy khai hết sao?” Sắc mặt vẫn có điểm trầm.
Vô tội nhún nhún vai, “Anh giống người không thành thật sao?” Ánh mắt chớp chớp nhìn nàng.
Anh giống như con chó nhỏ không được chủ nhân tin tưởng ánh mắt bị tổn thương đến tội nghiệp khiến miệng nàng tự nhiên nét cười càng ngày càng rõ, cuối cùng thở dài, “Anh nói làm thế nào anh có thể trêu chọc nữ nhân như vậy a?”
“Sau này anh chỉ trêu chọc mình em thôi!” Khuôn mặt tươi cười vẫn vô tâm không phế như trước.
Nàng bật cười, không cần đến khuôn mặt hoa đào, chỉ cần mồm miệng nhanh nhảu của anh dỗ dành thì nữ nhân không ai có thể chống cự. Nhìn ánh mắt bình tĩnh của anh, có thể cảm thấy chuyện cũ đã phủ bụi, trái tim cứ ngỡ đã chết đi, nhưng lúc hấp hối đã lặng lẽ phát sinh cảm giác mà chính nàng cũng không thể gọi tên.
“Không thể nào, nhìn anh ta một thời gian trước còn vì H&G làm bao nhiêu việc, tự mình còn bay đi châu Âu, gần đây tổng bộ MRG lại vì mất đi hạng mục này mà giận dữ, như thế nào cũng không giống như là anh ta không cần…” Một đám thiếu gia mặc comple đi giày da sáng bóng cầm chén rượu ngồi trên sô pha tán gẫu chuyện Đan Trữ dạo gần đây thuận lợi khác thường một cách hăng say.
“Bên Mỹ không phải sáng nay đã ra tin tức hay sao, đầu đề thật to trên tạp chí Tài chính và Kinh tế…”
“Martin lần này đi nước cờ thật là hiểm nha, chúng ta thật đúng là mặc cảm…” Cậu ta tung chiêu “Phản công đại lục” thật là tuyệt. Nhan Phồn Bách nâng ly rượu hồng, khẽ cười Hiểu Uyển tự cho mình đã thắng được một trận oanh liệt, con đường phía trước rộng mở, không biết rằng Lý nhị là câu được con cá lớn mới cố ý buông cho một ít tôm. “Người thông minh có lấy được hết cũng không tham lam, chỉ chuyên tâm với thứ mình yêu nhất!” Lại nghĩ tới hôm tiệc rượu của MRG hôm nào, Lý Tịch say chếnh choáng lúc rời đi còn nói câu kia, đến nay vẫn rõ ràng trong đầu như cũ.
“Ai, vậy anh em nói xem, lần này cậu ta thu vào bao nhiêu?” Người bên cạnh chém tay vào không khí cũng muốn noi theo một phen.
Nhan Phồn Bách vẫn tay phải cầm ly rượu, 5 ngón tay bên trái lại nhịp nhịp lên quầy bar, đuôi mắt không nhúc nhích, vẻ mặt như thường.
“Năm triệu?” Người kia chần chừ mở miệng, tròng mắt chuyển động, đã sớm nghe danh Lý nhị.
Nhan Phồn Bách bật cười thành tiếng, “Làm gì có chỗ nào thoát khỏi cặp mắt của lão Nhị chứ?” Lý Tịch lần này hành động vẫn là phong cách mê hoặc đồng nhất, nhanh chóng, chuẩn xác, dứt khoát. Cho dù có lỗ cũng bảo vệ được điểm mấu chốt, quan trọng nhất là sau lưng không thể ngăn cản tiền lời thực nhiều. Tuy rằng cậu ta thuân mua cổ phần vĩnh cửu ưu tiên của GS – không thể chuyển hoán cũng không cung cấp cổ quyền, nhưng nhận được 10% cổ tức, hơn nữa trong hiệp nghị tuỳ thời điểm cậu ta có quyền trong 5 năm tới tăng giá cổ phiếu của mình 115% để đầu tư tiếp cổ phiếu thường của GS, theo báo cáo mới nhất của GS cuối ngày giá đã giảm 20%… Chậc chậc, hiện tại Nhan Phồn Bách có chút hối hận mình đã tách ra làm một mình, trong khi Khải Thuỵ cùng Hứa Tuấn Hằng kia đi theo cậu ta thật sự vui vẻ, chính là vì cậu ta sáng chói như vậy, người phía dưới có ngốc nghếch cũng vĩnh viễn không có ngày thất bại.
Đang cùng trưởng phòng hàn huyên cách đó không xa, Dương Miễn sắc mặt ửng đỏ, hiển nhiên là đã uống không ít, lúc này nghe được tiếng nói chuyện toàn là “Tịch thiếu”, “Lý nhị”, “Lý Tịch” chợt có phần căng thẳng… Lại nhớ tới vừa rồi hai người bộ dáng thân mật, ra song nhập đối, từng động tác giơ tay nhấc chân đến ánh mắt trao đổi đã mười phần ăn ý. Anh không có cách nào khống chế chính mình, ghen ghét dữ dội, xấu hổ, day dứt, không cam lòng… Nàng đã từng hoàn toàn thuộc về anh…!
Nàng cười, nằm trên cỏ, gối đầu lên tay anh suy tính sau khi tốt nghiệp phải mất bao nhiêu năm mới mua được nhà ở, ngốc nghếch càng nói càng hưng phấn, càng cười càng không thể khống chế, phía sau là hồ nước của F đại, hàng liễu ven hồ dập dờn theo gió toả ánh sáng lấp lánh nơi đáy mắt, khuôn mặt ửng hồng là dấu ấn khắc sâu nhất trong đời anh…
Nàng khóc, làn mi dài cong vút mang theo những giọt nước mắt trong suốt, giống như bông hoa lan tái nhợt ướt át nhẹ nhàng, nói chỉ cần anh không đi cái gì cũng có thể cho anh, đầu ngón tay run run cởi bỏ từng chiếc từng chiếc cúc áo sơ mi kẻ ca rô lam nhạt ôm lấy anh, thân thể sáng lạn mà thuần khiết lộ ra trước mặt anh đang cắn răng nhắm mắt…
Trong đầu hiện lên từng đoạn ký ức chôn sâu trong trí nhớ không thể nào xoá nhoà, lúc nào cũng quanh quẩn trong lòng, giống như một lưỡi dao gỉ sét, không đủ sắc bén cho nên từng giây từng phút giày vò khiến anh đau đớn nhưng không thể bỏ qua. Hơi rượu từng đợt xông lên não, cảm giác hít thở không thông bành trướng, trên mặt mặc dù vẫn tỏ ra như không có việc gì, trái tim đã sớm luống cuống hỗn loạn, ngay cả mặt người đang nói chuyện bên cạnh cũng không nhìn rõ.
Tiếng đàn dương cầm cùng vĩ cầm trong đại sảnh vang lên mềm nhẹ mà du dương len cả vào phòng trong tầng 1, trước khi vào toilet, nàng liếc liếc mắt bóng dáng một người dưới ánh đèn thuỷ tinh loang loáng rạng rỡ, nhẹ nhàng hít sâu một hơi. Mấy người trong kia xinh đẹp song vô cùng giả tạo, vừa trêu đùa vừa cười cợt bằng tiếng Anh hỗn loạn, đám con gái kia đôi mắt lúng liếng đưa tình, giọng nói uyển chuyển quyến rũ, làm cho kẻ vốn quen đón ý nói hùa nịnh hót như Dung Ý cũng cảm thấy không bằng. Có thể vào đến nơi này, người cũng sớm biến thành yêu ma, tiểu yêu như nàng đọ với họ quả là lấy trứng chọi đá, nên mới bỏ bọn Lý Tịch cùng Hứa Tuấn Hằng ngồi tán gẫu mà đi ra ngoài.
Ngây người nhìn chằm chằm trong gương lại có một tia hỗn độn, nàng định đi ra ngoài, vừa rồi Lý Tịch kia đã uông không ít rượu, bên cạnh một câu tổng tài hai câu tổng giám, giống như đêm nay là để dành riêng cho anh vậy. Hơn nữa nhìn anh không ngừng âm thầm điều chỉnh tư thế ngồi, cuối cùng miễn cưỡng cả người dựa vào sô pha, lưng như dính sát vào ghế, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt hơi hơi mệt mỏi nhưng cũng đủ làm cho nàng bất an đứng lên.
Nhìn gương hồi lâu xua đi những sầu lo trong đầu, nàng mở cửa đi ra ngoài, hành lang cực tĩnh lặng, đèn tường màu da cam, bên ngoài là vườn hoa, mùa này lá cây thưa thớt, cành trơ trọi khẳng khiu, ánh đèn chiếu vào càng có vẻ thê lãnh. Nàng thu hồi ánh mắt trở về, lại thoáng nhìn thấy bóng người ở trung đình phía trước mà dừng lại một chút.
Anh đứng dựa vào cột, tay kẹp điếu thuốc đang cháy dở nhưng không hút, cứ để như vậy. Bóng đêm nhẹ nhàng mờ mịt bao phủ trên người anh, ngọn đèn nhấp nháy lúc sáng lúc tối, gió thổi mái tóc loà xoà che khuất trấn, thất thần nhìn làn khói nhẹ nhàng bay lượn, cả người lại có chút trống rỗng mất mát.
Nàng sửng sốt trong chốc lát, chỉ cảm thấy chính mình đang xen vào việc của người khác, dợm bước đang định bỏ chạy anh lại xoay người chuẩn bị đi vào, hai người bốn con mắt giao nhau, nàng lịch sự mỉm cười chào hỏi rồi tiếp tục hướng về phía đại sảnh.
“Anh khiến em hận tựa như loài rắn rết vậy sao?” Anh đi vào bên trong hành lanh, Dung Ý cách đó vài bước nghe được giọng anh mà dừng lại, lái đi không được ánh mắt tĩnh như nước vừa rồi.
“Tôi không hận anh…” Trong quá khứ đã từng cắn răng căm hận, bất quá chỉ chứng minh chính mình còn yêu một người không xứng đáng mà thôi.
“Đối với em, anh tình nguyện để em hận…” Anh nắm lấy cánh tay nàng, kéo nàng lại đối mặt với mình, ngọn lửa trong đáy mắt như muốn thiêu đốt chính mình không còn, anh thật sự tình nguyện để nàng hận anh, ít nhất chứng minh trong lòng nàng vẫn còn chỗ của anh, ít nhất còn có thể chứng minh anh một thời đã là chính mình, ít nhất còn có thể chiếu rọi chính mình khoảng thời gian tự do không xiềng xích trước kia.
“Mời anh buông tay…” Nàng nhíu mày lảng tránh, anh lại càng nắm chặt, chỉ muốn bật cười, bên ngoài toàn là khách khứa, anh là chủ nhân bữa tiệc hôm nay, còn muốn trình diễn màn kịch để người ta gièm pha sao?
“Buông tay để em đi tìm gã què kia?” Trong ánh mắt anh có những tia điên cuồng hận ý, một tay lôi nàng lại trong lòng, “Em đừng mơ, em là của anh…” Dường như là cắn răng nói ra những lời này, gắt gao đem nàng áp vào trong ngực.
Nàng chỉ cảm thấy Dương Miễn như vậy thật là xa lạ khiến nàng sợ hãi, anh tóm chặt hai tay nàng đến xương cốt sinh đau, hạ giọng gào thét, “Anh say rồi, buông tay tôi ra…”
Giọng nói của nàng mang theo đau đớn, không tiếng động mà thấm vào tận xương làm cho anh nhanh chóng nới lỏng tay, ánh mắt mang theo lời xin lỗi, hôn hôn đỉnh đầu nàng, nỉ non, “Thực xin lỗi, thực xin lỗi…” Giọng nói ôn nhu giống như dỗ dành mỗi khi làm nàng giận dỗi. Anh thấy cảm giác khẩn trương của nàng dần dần thả lỏng, thống khổ nói, “Anh chỉ không muốn nhìn thấy em ở bên người khác như vậy…”
Nàng giãy dụa rời ra khỏi lòng anh, ngưng thật lâu sau mới nói, “Tôi thật sự là muốn ở bên anh ấy!”
“Em đừng có gạt người khác. Anh ta ngoài việc dựa vào việc có cha mẹ giàu có thì còn có cái gì? Em cũng đâu biết anh ta dơ bẩn như thế nào, bao nhiêu phụ nữ đã từng lăn lộn trên giường của anh ta… Em tiếp cận anh ta là vì cái gì? Tiền hay là cái khác? Anh ta ngay cả khiêu vũ cũng không làm được, anh ta chỉ là gã què, tàn phế, em nhìn vừa rồi anh ta chân thấp chân cao bước đi chẳng lẽ không cảm thấy ghê tởm hay sao?” Anh điên cuồng giận dữ lại nhếch môi cười, “Em làm sao có thể yêu thương một kẻ tàn phế như vậy chứ?”
Nàng choáng váng trừng lớn mắt theo dõi ánh mắt của anh, những lời như vậy làm sao có thể xu