sao mà lại tức giận đến không thể kiềm chế được. Anh đã qua rồi thời mà tình yêu làm đầu óc choáng váng, vậy mà vẫn không ngăn được cảm xúc quay cuồng trong lòng. Cho dù tối hôm qua bình tĩnh nhìn Dương Miễn cõng nàng trên lưng, coi như không có việc gì, đem món quà định tặng vứt lại phía sau, rời đi không chút cảm xúc. Nhưng cả đêm lại lăn qua lộn lại, trong lòng có cảm giác đau đến không chịu nổi chạy thẳng vào tim, trắng đêm không ngủ.
Nhìn anh dùng tay đỡ chân vào xe, nàng tự nhiên cảm thấy khó chịu, chỉ thấy lòng buồn hốt hoảng, nhẫn nại nhưng vẫn lên tiếng, môi mấp máy giống như muốn giải thích một chút, “Tối hôm qua…” Di động của anh vang lên, nhìn thoáng qua màn hình, đeo tai nghe vào, giống như không hề nghe thấy lời nàng nói, giọng nói bình thản nói chuyện điện thoại.
Giọng nói của anh lại khiến nàng bỗng nhiên thả lỏng người, lúc anh không nói gì, không khí xung quanh anh như ngưng kết lại đầy áp lực, vô hình lại dị thường bức nhân. Lại có lẽ vì đã quen với tiếng huyên náo của anh, nên bây giờ sợ hãi sự yên tĩnh ấy. Bây giờ anh đang thấp giọng nói gì đó, tiếng Pháp hay tiếng Tây Ban Nha? Nàng không nhận ra, cho dù tốc độ chậm, nàng chỉ loáng thoáng nghe được mấy âm cuốn lưỡi, trong trẻo nhưng lạnh lùng không chút cảm xúc, có lẽ là bàn bạc công việc. Giọng nói trầm thấp như mặt nước lướt qua trong lòng, nghe rất êm tai lại làm cho nàng chỉ có thể nhụt chí nhìn xe cộ lướt qua bên cửa. Không biết là do giọng anh quá mức mê hoặc hay là cảnh sắc bên ngoài nặng nề, ý thức mệt mỏi dần dần bùng nổ, nàng mơ hồ dần, chỉ cảm thấy thanh âm của anh làm cho nàng cảm thấy an ổn, bình tĩnh.
Trời đã tối, giờ tan tầm đường phố đông đúc, xe đi một chút lại ngừng, anh vừa rồi tập trung nói chuyện với chủ tịch H&G khu vực châu Âu, cũng nhờ đó áp chế đi lửa giận bùng lên lúc nhìn thấy bộ dáng của nàng trước mặt Đan Hiểu Uyển. Cũng không ngờ sau khi tắt máy quay đầu nhìn lại thấy bộ dáng nàng đang say ngủ, đầu tựa vào cửa kính, mái tóc ngắn ngủn che khuất chân mày, ánh đèn đường mờ nhạt rớt trên khuôn mặt yên tĩnh của nàng giống như phủ lên một tầng kim phấn, mê huyễn mà không thực.
Nhìn nhìn, sự căng thẳng trong anh dần dần buông lỏng, khoé miệng cong lên tựa tiếu phi tiếu, vừa bất đắc dĩ vừa có phần yêu chiều, ngàn đầu vạn tự nảy lên trong lòng. Nhân lúc dừng lại chờ đèn đỏ trước vạch kẻ đường dành cho người đi bộ, anh tháo dây an toàn, nghiêng người đỡ đầu của nàng đang tựa vào cửa trở lại ngay ngắn.
Hơi thở của anh phả vào gáy làm Dung Ý nửa tỉnh nửa mơ vô thức chạm vào môi anh sờ loạn, nhíu mày thầm nói gì đó. Lý Tịch đang mỉm cười chợt dừng động tác, sương mù trong mắt nhanh chóng hoá thành đố kị, tay nâng cằm nàng, môi hung hăng áp xuống môi nàng, đầu lưỡi tiến quân thần tốc xâm nhập vào miệng nàng, không ngừng khuynh đảo mà áp lực cực độ, cơ hồ muốn nuổt chửng nàng vào.
Dung Ý bừng mở mắt, chỉ cảm thấy như có bó đuốc bao quanh mình đang bốc cháy, hơi thở càng ngày càng gấp gáp của anh phả trên mặt nàng làm cho nàng chợt nóng nảy, cố gắng đẩy anh ra, không ngờ càng giãy dụa anh càng dùng sức, bàn tay xiết chặt cằm nàng sinh đau. Nàng không dám động, Lý Tịch lại càng quá đáng, tay dùng sức mạnh yếu làm miệng nàng mở ra, đem đầu lưỡi tham lam tiến sâu vào yết hầu của nàng, không ngừng hút vào, xoay tròn.
Vừa sợ hãi, lo âu lại bị cảm giác tiến quân thần tốc của anh làm cho ghê tởm, nàng dùng sức thoát khỏi tay anh, hai tay bấm chặt vào vai anh buộc anh phải rời đi, cuối cùng ở gáy anh lưu lại một hàng móng tay hồng hồng, anh mới dần dần buông lỏng.
Hai người hít vào từng ngụm từng ngụm không khí, đèn đỏ đã chuyển thành xanh, một hàng xe thật dài phía sau bóp còi inh ỏi, hai người trong xe lại thờ ơ.
Nàng liếm liếm đôi môi bỏng rát, cho dù không phải tiểu cô nương lần đầu yêu đương, nhưng cũng là lần đầu tiên bị cưỡng hôn như vậy, hốc mắt nóng lên, cảm giác muốn oà lên khóc.
Lý Tịch vẻ mặt hờ hững, giờ mới thấy cổ đau xót, ngón tay thon dài nhẹ nhàng mở ra, đầu ngón tay đỏ bừng. Không có biểu tình mở miệng, “Xuống xe.”
Đèn trong xe chiếu lên khuôn mặt cứng ngắc của anh, lạnh lùng vô cùng. Nàng thất thần, đang định nói tiếp mấy lời lúc nãy còn dang dở, “Kỳ thật tối hôm qua em…”
“Xuống xe.”
Âm điệu vẫn lãnh đạm như cũ làm cho nhiệt độ vừa nảy lên trong ánh mắt lúc nãy tiếp tục bành trướng, phía sau đã có lái xe phẫn nộ không chịu nổi đang tiến lại, anh lại ngồi im bất động khiến nàng xấu hổ và giận dữ không chịu nổi. Cho dù trước đây nàng có sai cũng phải cho nàng cơ hội giải thích rõ ràng chứ, nàng tức giận đến độ run rẩy cởi dây an toàn mở cửa xe, cảm xúc trong lòng thật khó hình dung, dùng sức mở bật cửa, cảm xúc không chỗ phát tiết khiến nàng như phát điên, một cước hung hăng đá vào cửa xe bóng loáng. Hôm nay nàng đi đôi giày cao nhọn hoắt, gót giày để lại vết xước thật dài trên cửa xe. Nàng dùng hết sức khiến chân cũng sinh đau, lúc trở về mới nhận ra, đôi giày này mới đi được có hai lần, đá một cái tất nhiên là vô cùng thoải mái, nhưng cũng đau lòng không thôi. Miên man suy nghĩ để áp chế đôi mắt đang ẩm ướt đến nóng bỏng.
Tay giữ vô lăng, nàng vừa xuống xe, anh trong nháy mắt tăng tốc rời đi như tên bắn, nhìn qua gương theo hình bóng người con gái càng ngày càng khuất xa, không đi nổi, không bỏ xuống được, cố tình cắn răng buộc chính mình buông tay mới phát hiện, từ bao giờ đã sớm không thể bỏ xuống?