a từng trải qua khoảnh khắc mơ mơ màng màng tim đập thình thịch thời niên thiếu như anh, nhớ tới lúc ở trong bệnh viện nàng cúi đầu nhỏ giọng nói “Bổ huyết dưỡng khí”, xuống xe rồi lại bỗng nhiên chui vào dặn “Nhớ hâm nóng lại mới ăn”, nhịn không được gợi lên khóe miệng, thật lâu không thể bình phục.
“Ai, Martin cậu cũng thực không có suy nghĩ, Dung muội muội này tất cả mọi người còn chưa được biết đâu! Giấu giếm thế này cũng không giống tác phong của cậu a! Khi nào thì đem tuyệt thế giai nhân ra cho bạn hữu nhìn một cái…”
“Bây giờ Tịch thiếu bắt đầu thấy chướng mắt với những cô nàng phấn son tầm thường rồi, không nghe thấy vừa rồi bảo “Đồ ăn ngon ăn lâu cũng ngấy” sao, haha…”
Mọi người lại rộ lên một tràng cười vui vẻ, Dương Miễn nắm chặt tay rồi lại buông ra, lại nắm chặt, lại buông ra, trong lòng có cảm giác hận không thể dập tắt đi, chỉ có biểu tình trên mặt vẫn nhàn đạm, ánh mắt lại có một tia lạnh như băng.
Lý Tịch cũng không thèm để ý, cúi đầu nhìn đồng hồ, ra dấu bảo người phục vụ mang áo khoác lại, một bên nói với bọn họ, “Tôi đi trước, mọi người cứ tiếp tục.” Vài người biết đêm nay anh có hẹn nên không giữ lại, chỉ có Hứa Tuấn Hằng cùng Khoa Thuỵ đứng lên đưa anh xuống lầu, Dương Miễn khách khí nói dưới lầu còn có bữa tiệc, lần sau có cơ hội xin được thiết yến lĩnh giáo, rồi cũng đi luôn.
Xuống lầu, Lý Tịch bảo hai người đi tiễn quay lại, anh cùng Dương Miễn đi đến cuối hành lang lại nhìn thấy Đan Hiểu Uyển. Cô đi về phía trước biểu tình thoáng ngưng ở Dương Miễn, “Đêm nay nhà hàng này tụ tập thật nhiều nhân vật tầm cỡ trong giới PE quốc nội, vừa rồi ở cửa chính gặp phó tổng giám đốc James của Tiêu thị, không ngờ còn có Tịch thiếu ở trong này.” Cô mỉm cười nói với hai người.
“Tiêu thị lấy được Nhã Đạt, Đan Trữ cũng đã có được quảng trường Đằng Chí, Đan tiểu thư khiêm tốn quá rồi.” Lý Tịch không chút để ý đáp lại Đan Hiểu Uyển.
Nàng nhìn thoáng qua Dương Miễn vẫn không hề mở miệng, như là bỗng nhiên nhớ lại điều gì, “Tuần trước chúng ta gặp Dung Ý nửa đêm đến bệnh viện thăm bằng hữu, hoá ra lại chính là Tịch thiếu đây.” Ý tại ngôn ngoại, hai chữ bằng hữu kia thật là trọng điểm, người bên ngoài nghe xong không khỏi có điểm mơ màng. Ánh mắt Dương Miễn cũng không di chuyển, chỉ cười cười dỗ nàng, “Anh đưa Tịch thiếu xuống lầu, em vào trước chờ anh.” Đan Hiểu Uyển vốn chỉ nghe nói nhẹ, không ưa nói nặng, nghe anh bảo vậy cũng không thể làm mất mặt anh trước mặt Lý Tịch, cho dù trong lòng ấm ức cũng chỉ vâng một tiếng đáp lại.
Chăm chú nhìn đường đi, Dương Miễn phảng phất lơ đãng nói, “Trước đây không biết Dung Ý còn quyen biết với Tịch thiếu.” Lý Tịch chuyên tâm bước đi, giờ phút này đợi Dương Miễn mở miệng mới cười cười nói, “Bằng hữu”. Ngữ khí không rõ ràng, biểu tình ái muội làm cho Dương Miễn kia thân thể cứng đờ, càng cảm thẩy trong ngực nóng bỏng, nhưng vẫn cười cười nói, “Có lẽ cũng không phải bằng hữu bình thường, nửa đêm còn đem cháo đến bệnh viện nữa…” Lơ đãng nói ra nhưng lại có một tia đau đớn trong giọng nói, một cảm giác đau đớn không thể gọi tên xâm chiếm toàn thân.
“Quan hệ cũng không tệ lắm.” Lý Tịch không muốn tiếp tục câu chuyện, trong lòng lại nghĩ tới cái gì bỗng nhiên vòng vo, giọng nói có vẻ dạt dào đắc ý cùng sức mạnh, như nhắc nhở chính mình phải quan sát con mồi mà ứng biến.
“Quan hệ gì cơ?” Giọng địa phương phía Bắc, gió nhẹ thổi qua mặt nhưng không làm anh ta thoải mái dịu đi, trong lòng áp lực càng bành trướng, giờ phút này ngữ khí lại có điểm bức nhân.
“Anh hi vọng là quan hệ gì?” Lý Tịch buồn cười nghiêng mặt, ánh đèn dừng lại trong ánh mắt tà mị của anh, đôi mắt màu hổ phách ẩn ẩn lộ lộ tia khiêu khích. Cũng không dừng lại nửa bước, hướng về phía cửa xe mà tài xế đã mở ra chờ.
“Cô ấy không phải là dạng nữ nhân có quan hệ nhập nhằng, chỉ thích hợp để làm bằng hữu mà thôi.” Ngữ khí của anh thật lạnh, lại như có như không một hàm ý khác.
“Xem ra Dương tổng rất quen thuộc với cô ấy. Chỉ có điều dù có phải là “bằng hữu” hay không, cô ấy đã nói “đều quên hết”.” Nói xong không chờ Dương Miễn trả lời, anh liền lên xe.
Dương Miễn nhìn xe anh đi xa, trong lòng quanh quẩn câu nói vừa rồi “Đều quên hết”. Nhìn dòng xe cuồn cuộn biến mất nơi cuối đường, chút ánh sáng trong mắt chợt biến mất, ngẩng đầu nhìn ánh sáng đèn nhấp nháy, anh nhớ tới hồi cấp 3 đi muộn giờ tự học, dưới ánh đèn trường học, nàng bày trò làm anh ngồi xổm xuống, vui cười đánh mắng quanh quẩn ở không gian yên tĩnh, trong trí nhớ liệu có phải bởi vì “đã quên hết” mà trở thành thước phim trong góc tối ố vàng theo thời gian, không bao giờ có thể nhìn thấy ánh mặt trời.
Đêm khuya, cả không gian tĩnh mịch.
Trong thư phòng chỉ còn ngọn đèn bàn chói mắt, gạt tàn bên cạnh đã đầy quá nửa, làn khói mỏng manh bay lên, nhè nhẹ giãy dụa, lan ra rồi biến mất.
Cô đứng cạnh cửa nhìn anh, chỉ mặc một bộ nội y ren mỏng lộ rõ đường cong đầy đặn. Đi vào ngồi trong lòng anh, anh cũng không động đậy, chỉ đỡ cô ngồi xuống, “Ba ba nói chuyện phóng thích Dương thúc thúc phải hoãn lại, gần đây N thị lại có mấy vụ án lớn, mọi người đều cảm thấy bất an…Hay là, chúng ta đính hôn trước…” Địa phương cũng có quy củ của địa phương, ở trên quan hệ lại nhiều, cũng cần phải có người bên dưới phối hợp mới có thể xong việc, năm đó chuyện của Dương thúc thúc cũng không nhỏ, liên luỵ đến bao nhiêu người. Cô cũng không muốn ép buộc anh, nhưng mỗi ngày đều sợ anh còn nhớ tới mà dây dưa với Dung Ý, cho dù là ảnh chụp hồi học đại học cô cũng không muốn anh xem… Xoay người ôm chặt lấy anh, nghe được tiếng tim anh đập trong lồng ngực, nhưng lại không thể chạm tới đáy lòng anh.
Anh không lên tiếng, chỉ để yên cho cô ôm, thật lâu sau mới nhẹ nhàng “Ân” một tiếng. Chết lặng hôn cô, cắn xé từng điểm một, không buông tha chút nào… Còn cảm thấy trong lòng trống rỗng, đã từng nghĩ dùng sinh mệnh để gánh vác gì đó, cuối cùng cũng chỉ là hai bàn tay trắng.