Lúc tới thị trấn thì trời đã gần trưa, đối diện bến xe thị trấn nhỏ này có một quảng trường hình chữ thập, ở đó có vài hàng quán, là nông dân các thôn lân cận mang nông sản đến đây bán, hôm nay lại đúng vào ngàu chợ phiên, người nối người thành hàng dài không dứt, sạp hàng đặt ngay trên đường lớn, không khí rộn ràng náo nhiệt nhưng không nhốn nháo. Theo như trí nhớ của nàng, quanh quảng trường chữ thập này có một ngân hàng nhỏ, nhưng lại quên vị trí chính xác là ở đâu nên nàng dẫn Lý Tịch rẽ trái rẽ phải lòng vòng một hồi mới tìm thấy cái máy ATM duy nhất ở thị trấn này. Có lẽ người ở thị trấn còn chưa tin tưởng loại máy móc này nên chẳng có mấy người xếp hàng ở đây.
Người phía trước cầm xấp tiền nhỏ trên tay, ngón tay dò theo từng con số trên màn hình hiển thị, đến lúc chắc chắn không có gì sai sót mới bằng lòng rời đi. Anh cau mày, nghiêng đầu, rút ví tiền ra đưa cho Dung Ý, vẻ mặt như không thể chịu nổi đến nơi, nói: “Mật mã là 421576.”
“Nghĩa là sao?” Nàng lăng lăng nhìn mặt anh, đối với hành động bất ngờ của anh nhất thời không kịp phản ứng.
“Rút tiền a.”
Nàng trừng mắt nhìn anh, nói không nên lời. Cho dù là vợ chồng thì mật mã ngân hàng cũng có khi còn giấu, cho dù là bằng hữu tốt đến đâu đi chăng nữa cũng không thể đem thẻ tín dụng cùng mật mã nói cho người ta như thế chứ. Quay đầu ngẫm lại, nhưng anh vốn là người như vậy, còn có gì để so sánh nữa đây. Mấy người đứng phía sau đã bắt đầu vội vã, nàng đành phải kiên trì đứng ở máy rút tiền mở ví của anh ra.
Nhìn logo trên ví tiền nàng khẽ cười, theo trực giác anh chí ít cũng là phó tổng gì đó của công ty, vậy mà lại chỉ dùng một cái ví nhỏ của LV. Vốn những kẻ có tiền vẫn thích dùng hàng hiệu, còn người đó, như có người nào đó nói không sai, thân phận không cần dùng đến hàng hiệu để quảng cáo rùm beng mình là nhân tài thực sự. Bên trong lại cảm thấy anh là người theo chủ nghĩa thanh đạm, bên trong chỉ có 1 ít tiền lẻ. Lại buồn cười nhớ đến lần đi đến câu lạc bộ của bạn gặp khách hàng, sau khi ăn xong, vị khách kia nói vì mình đến muộn nên chịu phạt, rút ra 1 cái ví tiền căng phồng, vừa mở ra, thật là một cái ví vĩ đại a, khoe ra một xấp tiền thật dày, nàng bên ngoài phải giả bộ cực kỳ hâm mộ, trong lòng lại thầm nhủ thật đúng là đồng chí nhà giàu mới nổi.
Dung Ý rốt cuộc cùng hoàn thành nhiệm vụ gian khổ, đứng cạnh anh nói: “Anh đến đây một chuyến, tôi rốt cuộc biến thành nha hoàn bên người nhị thiếu ngài a.”
“Ai, nói vậy sao được, chúng ta khi nào thì ở bên người đâu?” Anh cười nhìn nàng, trên mặt biểu tình quỷ dị, rõ ràng là đang ám chỉ cái gì.
“Đêm qua lúc tôi cõng anh đi vào, chắc chắn là anh vẫn tỉnh.” Nàng không hề do dự cắn răng nói thành lời, hạ quyết tâm từ giờ về sau nhất định không động lòng, không nên chiếu cố anh ta là tốt nhất. Tối hôm qua tại sao nàng lại lo anh ngủ ở giường kia không thoải mái, còn phải trải vài tầng chăn cho anh nữa chứ.
“Thật là oan uổng a, tôi chưa từng nói là tôi say. Còn nữa, em cũng đâu có hỏi ý kiến của tôi đã trực tiếp cõng tôi vào rồi.” Anh vẻ mặt vô tội nhìn nàng đang tức giận đến mức bốc hoả lên đầu, ra vẻ ta đây còn chưa thèm để ý nữa là.
Không muốn cùng anh tranh cãi vô nghĩa, nàng đi thẳng đến chỗ nhà ga mua vé. Xe chiều chạy lúc 3 giờ, còn khoảng 1 giờ nữa, không có việc gì làm, nàng lại dẫn anh đi dạo một vòng quanh quảng trường chữ thập, trông chẳng khác gì hai du khách đi thăm thú.
“A, tiên sinh, vào xem bói đi!” Ở ven đường có một cái sạp nhỏ treo biển xem tướng số, có mấy cái ghế cùng một cái võng để nằm. Một người đàn ông trung niên mặc đồ màu đen níu kéo Lý Tịch vừa đi ngang qua, chăm chú quan sát anh, vừa mừng rỡ vừa nhíu mày ra vẻ bí hiếm.
“Chúng tôi không có hứng thú!” Nàng lạnh lùng nói rồi định lôi Lý Tịch đi, bây giờ chỗ nào cũng là đạo sĩ giang hồ chuyên môn lừa đảo, nhưng cũng chỉ lừa được những người phụ nữ quê mùa cả ngày chỉ biết cầu thần bái phật để sinh được con trai thôi.
“Haha, không có hứng thú cũng không sao. Để tôi tặng anh vài câu nhé, tiên sinh.” Nhìn hai người không có ý định dừng lại, ông ta lại tiếp tục nói, “Nhìn tướng anh có dáng long phụng, sinh ra đã là người quyền quý. Có điều sinh ra không thuận, trước có kiếp nạn, sau ảnh hưởng nhiều.” Lại nhìn thoáng qua đùi phải của anh, “Đường xá gian nan a!”
Nàng nghe thầy tướng số nói thế bật cười, thầy bói nàng làm ơn xem lại đối tượng đi, cái gì mà “sinh ra không thuận, trước có kiếp nạn” chứ, Lý Tịch này nhìn như thế nào cũng không thấy có chút nào giống không thuận, giống có kiếp nạn cả. Song Lý Tịch lại dừng bước, có hứng trí quay đầu cười nói, “Tiếp tục đi!” Giống như hết sức mong chờ thầy tướng số kia tiếp tục biểu diễn.
Thầy tướng số bấm bấm ngón tay, trầm tư trong chốc lát mới chậm rãi mở miệng: “Anh kiếp này có 3 cái nạn, trải qua 3 kiếp nạn này sẽ được bình yên.” Khẽ thở dài sau lại mở miệng ướm hỏi, “Anh có muốn ngồi xuống nói về phương pháp hoá giải kiếp nạn không?”
Anh “Hừ” nở nụ cười một tiếng, kéo tay Dung Ý xoay người đi tiếp, đi rồi còn quay đầu lại lạnh lùng nói với thầy tướng số một câu, “Kiếp nạn của tôi đã trải qua hết rồi.” Tiếng gậy chống bên tay trái gõ xuống đất dị thường kiên định, âm vang lên thanh thuý giống như gõ trên tảng đá.
Thầy tướng số thấy anh không quan tâm, cũng chỉ có thể lắc đầu than thở một câu, “Cũng chưa biết được đâu.”
Rời khỏi chỗ thầy tướng số đó một đoạn, nàng mới thật cẩn thận hỏi: “Vừa rồi thầy tướng số kia nói đúng phải không?” Nếu không đúng, sao anh lại dừng lại nghe? Nếu là đúng, sao lại không muốn nghe cách hoá giải?
“Nhân sinh như giấc mộng cũng như huyễn, hướng như thần lộ mộ như hà. Thật thật giả giả chúng ta ai có thể thấy rõ được đâu?” Đứng giữa đám đông, nụ cười của anh dưới ánh mặt trời lại chợt tái nhợt thất sắc, đạm mạt vô cùng.
Nàng cúi đầu nhắc lại câu than thở kia, “Nhân sinh như giấc mộng cũng như huyễn, hướng như thần lộ mộ như hà. Chúng sinh si mê thiên huyễn tượng, thân hãm hồng trần chung dứt khoát…” Thật đúng là con người ta chung quy vẫn không tránh khỏi số trời, trói buộc bản thân bởi những điều định sẵn. Có lẽ Dương Miễn chính là số kiếp của nàng, dù có sinh ngàn vạn ảo giác, nàng cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi. Hít sâu một ngụm không khí, nàng cũng cười nhìn anh, nếu nói theo kinh phật như vậy, có lẽ hai người bọn họ ở đây lúc này cũng là do ý trời.
Một đám người đi qua bên cạnh, nàng bị một người đụng phải, ngã chúi về Lý Tịch phía trước, anh quay lại phía sau để giúp đỡ nàng. Tay phải của nàng đặt vào đùi phải của anh, trong nháy mắt giống như bị điện giật, lập tức rụt lại. Nàng xẩu hổ ngẩng đầu muốn nói ngượng ngùng, nhìn thấy ánh mắt của anh lại ngây ngẩn cả người. Không phải con ngươi đen láy toả sáng như người châu Á điển hình mà là ánh mắt màu hổ phách vàng óng thản nhiên, khi nhảy nhót linh động, khi lại lặng im như có lớp sương mù bao phủ, cả hai hoà trộn vào nhau đẹp đẽ vô cùng. Được rồi, nàng không thể không thừa nhận, mắt nàng tuy rằng to lớn nhưng vì cận thị phải đeo kính, lại hay ngây người nhìn thật ngốc nghếch, lấy đâu ra nửa điểm linh khí như người ta.
Phía sau có một người đụng vào bả vai của nàng, nàng lại chăm chú nhìn ánh mắt của anh mà bất giác không để ý, một hồi lâu mới cảm thấy dường như có gì đó bất thường, sờ sờ túi quần mới cứng người lại, ví tiền bị trộm. Nàng quay đầu nhìn đám người kia thấy tên kẻ trộm đó cũng đang nhìn lại nàng, ánh mắt loé lên, đang định đẩy người bên cạnh ra để đuổi theo, Lý Tịch lại nhanh chóng nắm chặt cổ tay nàng.
“Ví tiền của tôi bị trộm.” Nàng không nói nhiều, dứt lời liền giãy khỏi tay anh, chỉ có điều tay anh nắm chặt quá, khiến cho cổ tay nàng cũng cảm thấy đau.
“Coi như hết rồi đi!” Anh rất bình tĩnh lôi kéo tay nàng đi về hướng khác.
Nàng nhìn tên kẻ trộm đã sắp biến mất nơi cuối đường, vội vã giật tay ra, móng tay hằn lên mu bàn tay của anh, “Anh điên rồi sao, tiền của tôi, chứng minh thư, thẻ tín dụng đều ở trong đó a.” Nàng cắn răng rít lên, nhìn vẻ mặt bất cần của anh thật muốn đấm cho anh một cái.
“Người đó có dao.” Thanh âm vẫn bình tĩnh như cũ.
“Anh vừa rồi nhìn thấy hắn trộm ví tiền của tôi mà không lên tiếng??” Nàng đã sắp tức đến phát điên, anh ta là đàn ông sao? Trời ạ, cho dù không dám ra tay thì cũng có thể nhắc nhở người bên cạnh một chút chứ? Nnàg chỉ cảm thấy không khí oi bức đến mức sắp làm nàng phát điên rồi.
“Không đáng vì…”
Giọng nói của nàng lạnh như băng cắt ngang lời anh nói, “Có đáng giá hay không xinh anh đừng dùng vị trí của mình cân nhắc, không phải ai cũng giống đại thiếu gia như anh an nhàn sung sướng, vô ưu vô lo, anh nói câu không đáng đó đơn giản là cho tới bây giờ anh chưa từng trải qua những khó khăn của cuộc sống, chưa từng cảm nhận được những người ở tầng dưới của xã hội đau khổ, giãy dụa kiếm được từng đồng tiền có bao nhiêu vất vả.” Nàng kích động đến mức ánh mắt đỏ lên, chỉ cảm thấy anh nói câu “không đáng” kia như chạm vào vết thương thật sâu trong lòng nàng, không thể nào che giấu sự chua xót cùng đau đớn trong lòng. Năm đó mẹ Dưỡng Miễn trước mặt cha nàng bỏ lại phong bì nói câu “Cô cũng chỉ đáng giá chừng này thôi.” Rồi khi nàng làm nhân viên phục vụ trong quán bar có đôi khi cũng bị khách khứa làm khó dễ hỏi câu: “Cô nghĩ cô đáng bao nhiêu tiền chứ?” Dù là đáng giá hay không đáng giá cũng không phải do bọn họ định đoạt. Dựa vào cái gì mà không để cho nàng có quyền lựa chọn?
Lúc nàng dùng sức cậy tay anh ra, móng tay dài xẹt qua mu bàn tay của anh lưu lại vết máu. Nàng còn muốn xông lên phía trước đi tìm, cái đó thuộc về nàng, có đáng giá hay không do nàng định đoạt.
Anh nhìn nàng kích động như thế chỉ lặng im không nói gì, lúc thấy nàng giãy tay, anh khẽ xoay người đỡ bả vai nàng, thật lâu sau mới nói ra câu, “Đừng đuổi theo nữa, hắn chạy xa rồi.”
“Không phải ai cũng giống như anh, chỉ có một chân.” Hất tay anh ra, nàng đi nhanh về phía trước, bỗng nhiên có một loại khoái cảm giống như trả thù, chỉ có điều không biết cảm giác đau đớn từ đâu đến lại dày vò lòng nàng, nàng thật sự không biết đến tột cùng là vì sao mà đau? Trong lòng giống như một cái bao lớn bị thủng một lỗ nhỏ, mỗi ngày mỗi đêm mất đi vài thứ, chính mình lại hồn nhiên không biết.
Anh sắc mặt chợt ngừng lại, ánh mắt hơi hơi híp, cười như không cười, nhìn bóng dáng của nàng khẽ hỏi, “Xin hỏi người có đủ hai chân kia, em chấp nhất điều gì?”
Nàng dừng bước, nhắm mắt lại, mồ hôi chảy dọc hai bên má, nàng liếm liếm đôi môi khô khốc, “Tôi chỉ muốn tìm lại ví tiền của mình thôi.” Không quay đầu lại, tiếp tục đi về phía trước.
Nàng mất toàn bộ buổi chiều ở thị trấn, cuối cùng còn đến an ninh trình báo, người trực ở đó lại nói hôm nay bọn họ nghỉ, không làm việc. Nhìn ánh mặt trời từ phía tây dừng lại nơi tấm biển thật to trước cửa “Vì nhân dân phục vụ”, nàng cười, là thật sự tìm không được nữa rồi. Dựa vào cái gì mà phẫn nộ, dựa vào cái gì mà bi thương? Trong lòng chỉ cảm thấy khó chịu không nói nên lời.
Quay đầu nhìn thoáng qua Lý Tịch vẫn theo sau nàng, trăm ngàn lời đều không thể cất lên, đến lúc mua vé xe chuyến cuối cùng về N thị nàng cũng chưa nói gì với anh. Xấu hổ, ảo não, toàn bộ cảm giác kia nảy lên trong lòng, ngay cả chính nàng cũng không hiểu vì sao lại đem toàn bộ giận dữ trú