i tiếp, người một nhà tụ tập lại được một nơi chỉ có lần mừng thọ ông ngoại năm đó, ông ngoại đi rồi thì chẳng còn có cơ hội nào nữa. Bác cả cùng gia đình ở Mỹ, bác hai ở Hương Cảng, dì và cô đều định cư ở các nước khác trên thế giới, tuy rằng bây giờ giao thông thuận tiện, hàng năm họ cũng trở về, nhưng vẫn không thể nào tìm thấy không khí náo nhiệt năm xưa.
Nàng đưa ánh mắt ra xa nhìn cây dong cổ thụ, cười nói: “Tôi giới thiệu cho anh cây của nhà tôi nhé!”
“Cây của nhà em?”
“Đúng vậy, trước đây có tên nhóc cãi nhau với tôi, tôi liền cảnh cáo không cho hắn đến cây nhà tôi nữa.”
“Cây nhà em? Vì sao lại nói là của nhà em?”
“Nó vốn gọi là cây Dong, là đặt theo họ nhà chúng tôi, còn không phải cây của nhà tôi sao?” Nàng cười đến bay lên.
Anh mỉm cười không nói, nhìn nàng chạy đến chỗ cái cây kia, chỉ có thể nhìn theo.
Đứng dưới gốc cây, nàng nhìn thân cây thật to nói với Lý Tịch: “Trước kia, mỗi lần tôi có chuyện vui hay buồn gì cũng đều viết hết ra giấy rồi nhét vào một cái bình thuỷ tinh, cái bình thuỷ tinh đó vẫn còn ở trên hốc cây. Bởi vì người già trong thôn đều nói với đám trẻ con rằng cây cối đều có linh hồn, có thể giúp chúng ta xua đi phiền não.” Nàng đưa tay vào trong hốc cây, sờ soạng một lúc thật lâu mới lấy ra được một cái bình thuỷ tinh, nàng đã cất giấu thật cẩn thận vì đây là bí mật không thể để cho người khác tìm thấy được.
“Thế những chuyện vui vẻ và nguyện vọng có đạt được không?” Anh giống như đang chiều chuộng một đứa trẻ, kiên nhẫn hỏi.
“Ân, để xem đã.” Nàng xoay nắp mở bình thuỷ tinh, đổ hết giấy trong đó ra. Tờ thứ nhất viết, ta muốn năm học này đạt hạng nhất, hạng nhất, hạng nhất, vĩnh viễn hạng nhất. Chữ viết thật non nớt, có lẽ là khi nàng học tiểu học. “Nguyện vọng này coi như đạt được, bởi vì tôi rất ít khi không đứng hạng nhất.”
“Thì ra còn có lúc không đứng hạng nhất.” Anh nhìn nàng, bộ dáng không nhịn được cười.
“Nhìn xem điều thứ hai, phải học giỏi địa lý, ta nhất định phải vào được học viện F, ta nhất định phải vào được học viên tin tức tốt nhất cả nước… Haha, điều này cũng thực hiện được.” Trong ánh mắt nàng chợt loé lên 1 tia là lạ, không phải hưng phấn mà có phần bi thương cùng bất đắc dĩ. “Xem điều tiếp theo nào…” Nhưng khi vừa nhìn thấy dòng chữ đầu tiên, tay bèn nắm chặt lại, không đọc tiếp, không biết vì sao mà lòng chua xót, ánh mắt giống như bị cát bay vào, đỏ lên.
Trong tờ giấy đó viết, “Ta muốn lấy Dương Miễn, haha, về sau tiểu cừu sẽ biến thành nồi cơm của đại sói xám ta.”
Nàng đem toàn bộ giấy để trong lòng bàn tay, là một xấp giấy lớn, nàng cũng không cầm lấy, để mặc chúng phiêu tán trong gió, để gió thổi đi. “Anh nói đúng, kỳ thật những gì đã qua đều trở thành vô nghĩa. Có cố gắng níu kéo cũng không ích gì, chỉ làm cho mình vĩnh viễn không thoát ra được.” Nàng cho tới bây giờ vẫn không biết là anh rẽ trái hay rẽ phải, nàng vốn định hướng không tốt, luôn đi nhầm hướng, đến ngõ cụt, không đụng vào tường còn chưa biết quay về.
Nàng ngồi xuống đất, dùng cành cây đào một cái hố, lấy từ trong túi ra cái hộp nhạc kia, mở ra, nắm chặt đôi khuyên tai kia ở trong lòng bàn tay, cuối cùng đem ảnh chụp đặt vào trong hộp nhạc, khúc nhạc du dương theo gió bay khắp không gian, giống như an hồn khúc tiễn biệt chút quyến luyến cuối cùng của nàng.
Nàng quay lưng về phía anh, ngẩng đầu nhìn cây đại dong thụ nói, “Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ đem người đó xoá đi từng chút một . Về sau, tôi nhất định sẽ sống cho chính bản thân mình.” Mũi nàng còn chưa kịp cay nồng, nước mắt đã từng giọt từng giọt rơi xuống để lại dấu vết trên gò má.
“Cứ khóc đi!” Anh nhìn bóng dáng quật cường của nàng, chỉ nhẹ nhàng thốt ra ba chữ.
“Ai nói tôi khóc?” Nàng không quay đầu, tiếp tục bước về phía trước.
Cây dong cổ thụ khẽ xạc xào trong gió, cánh đồng bát ngát mang hơi thở tươi mát thẩm thấu nội tâm, chỉ để lại Lý Tịch đang mỉm cười nhìn bóng dáng nàng rời đi.