Ánh hoàng hôn rơi xuống cửa xe, giống như 1 vầng hào quang óng ánh bao quanh khuôn mặt anh, nàng lơ đãng nhìn khuôn mặt nhìn nghiêng của anh, trong ánh chiều hình dáng mơ hồ của hắn thật thấy không rõ, đoán không ra.
Hôm nay lúc ở cửa bảo tàng, anh ta lấy ra máy ảnh Canon, Dung Ý ngây ngẩn cả người, đây mới là say mê công việc chân chính trong truyền thuyết, lại sờ sờ D60 của mình trong túi, do dự chẳng biết có nên lấy ra hay không. Mà vẻ mặt anh ta lại bình thản chẳng có gì mất tự nhiên, khiến cho nàng có cảm giác “đây mới là phong cách quý phái” tự nhiên mà có.
Lúc nàng đứng ở cửa gian hàng mỹ nghệ của dân tộc thiểu số trên lầu 4, nhìn tấm biển to trước cánh cửa nặng nề đóng kín viết: “Bên trong đang sửa chữa, đóng cửa 1 tháng” chỉ biết sững sờ. Chẳng trách ở dưới thì đông như vậy, càng đi về phía bên này càng vắng, cả 1 khu vực rộng lớn như vậy giống như không có người. Thật là mất mặt, dẫn người ta đến chụp ảnh mà triển lãm còn chưa mở, lẽ ra lúc trước nên kiểm tra thông tin ở trên mạng trước… Nàng nhìn nhìn Lý Tịch đang đi phía trước, vốn tưởng rằng anh ta sẽ nói vài lời khó nghe châm chọc nàng, không ngờ anh ta lại giống như đang nghĩ ngợi gì đó, không hề nhúc nhích, một lúc lâu mới rút di động ra gọi 1cuộc. Anh ta nói chuyện nhỏ nhẹ, nàng cũng không chú ý nghe, chỉ đứng yên lặng bên cạnh chờ đợi.
Một lúc sau, đợi anh nói chuyện điện thoại xong, nàng mới thử mở miệng thăm dò: “Hay là chúng ta đi về thôi.”
“Chờ 1 chút.” Anh không cười, nét mặt cũng rất nhu hoà.
Nàng còn thấy lạ hôm nay anh ta hoà nhã khác thường, đang định châm chọc hắn không giống bình thường, rốt cuộc cũng không nghĩ ra là không giống như thế nào.
Khoảng 20 phút sau, ở chỗ rẽ ngoài hành lang xuất hiện 2 người 1 béo 1 gầy. Rõ ràng cả 2 vừa vội vàng chạy đến, thở hổn hển, trên trán còn lấm tấm mồ hôi. Người béo là đàn ông, mặc tây trang nghiêm chỉnh, thoạt nhìn giống như giảng viên đại học, người gầy bên cạnh là phụ nữ, tuy rằng không chỉn chu như người kia những vẫn mặc một bộ váy trang nhã.
Người đàn ông đó bảo cô gái mở cửa triển lãm, nhiệt tình nằm tay Lý Tịch hàn huyên. Dung Ý nhìn cánh cửa gỗ vừa mở, khoé miệng nhếch lên 1 tia cười nhạo. Có lẽ hôm nay cũng có người giống nàng tự nhiên đến đây xem triển lãm, ở trước cửa mới phát hiện ra mình đến không đúng lúc, chỉ có thể thầm mắng một tiếng oán trách rồi thất vọng mà về; có người lại chỉ cần dùng một chiếc điện thoại mà triệu hồi được nhân vật cao cấp đến nghênh đón, cười khanh khách vì anh ta mà mở cành cửa triển lãm vẫn treo biển “đang sửa chữa”.
Nàng không để ý 2 người đang nói chuyện phía sau, cứ thế đi vào, cô gái trẻ đi ngay bên cạnh, đến mỗi mẫu vật trưng bày đều cẩn thận giải thích nguồn gốc, xuất xứ cùng lịch sử của nó. Kỳ thật nàng không hề có chút hứng thú nào đối với những thứ này, chỉ giơ máy ảnh lên chụp liên tục. Lúc bắt đầu thấy mệt mỏi, nàng liếc nhìn quanh gian triển lãm rộng lớn thấy Lý Tịch ở mãi đằng xa, anh không hề động đến máy ảnh, chỉ vô tình đứng lặng thật lâu ở trước 1 hàng mẫu vật, ánh đèn rơi trên khuôn mặt anh có vẻ xa xôi. Anh ta như vậy làm cho nàng hình dung tới duy nhất 1 từ, u buồn, tuy rằng biết từ đó không thực sự thích hợp với anh ta.
Tiếng gậy chống càng ngày càng gần, nàng làm như không để ý, lại không ngờ anh ta lại giữ lấy cánh tay đang giơ máy ảnh lên của nàng: “Đừng chụp nữa, chụp nhiều ảnh cũng không bằng thật tâm để ý đến, khắc vào trong lòng mới bền lâu.” Thanh âm thực trầm thấp, nàng ngẩng đầu lên nhìn, khuôn mặt anh ta mỉm cười có vẻ chua sót, khoé miệng hơi cong lên… Lúc bước chân vào bảo tàng này, nàng đã có cảm giác có gì đó không phù hợp với anh ta. Không còn chút ngả ngớn mà kiêu ngạo thường ngày, anh ta giống như hoà mình vào không khí trang trọng ở đây, ánh mắt mê ly như phủ bởi 1 lớp sương dày.
*****
Nàng dán mặt vào cửa sổ xe hưởng thụ làn gió ấm thổi qua, nhìn không chớp mắt những ngọn đèn đường chạy dần về phía sau, không biết được Lý Tịch đã gọi nàng vài lần, 1 lúc lâu mới mơ mơ màng màng đáp lại.
“Có gì mà chăm chú đến thế?” Anh ta lái xe mà còn để ý, nàng nhìn không chớp mắt.
“Không có gì, chỉ là suy nghĩ vẩn vơ thôi.” Nàng có những lúc cứ tự nhiên ngây người ra như thế, có những khi đến trường cũng không làm gì cả, chỉ đến thư viện cứ thế ngồi đến tận trưa.
“Trời tối rồi.” Anh ta nhấn mạnh.
“Theo quan niệm của tôi, trừ lúc ngủ nằm mơ, còn lại đều là mơ mộng hão huyền cả.” Nói chuyện như vậy quả nhiên làm cho nàng tức tối.
“Vậy cô mơ mộng chuyện gì?” Anh ta cười, khoé mắt bay lên.
“Khi tuổi không còn trẻ, kiếm lấy 1 ông chồng giàu có, trở thành 1 phu nhân quý tộc sống cuộc sống hạnh phúc, hàng ngày đi dạo cửa hàng, đánh bài, đi xem trình diễn thời trang bốn mùa ở Paris…. Nói đến giàu có, bạn bè anh cũng có nhiều người, hôm nào thuận tiện giới thiệu cho tôi ai đó được không?” Nàng cười, cũng không để ý gì.
Anh ta bật cười, vẻ mặt đầy ẩn ý liếc nàng một cái: “Chỉ sợ yêu cầu của cô cao, nhìn ai cũng không vừa mắt.”
“Toàn những người ngọc thụ lâm phong, anh tuấn tiêu sái, thanh niên tài giỏi, giàu có phóng khoáng, có thể làm việc, cũng có thể vào bếp…” Nàng cũng tuỳ ý đem những hình dung trong đầu mình nói lại, trong lòng cũng chẳng có cảm giác gì. Trên đời này có những thứ thật hoàn hảo, nhưng lại không phải thứ nàng mong muốn.
“Đợi hai năm nữa đi, lúc đó e là cũng không đến lượt cô lựa chọn.”
“Cái gì mà không đến lượt tôi chọn, cô nương tôi đây năm nay mới…” Mắt nàng lộ ra chút sợ hãi, “Đợi chút, sao anh biết “đợi hai năm nữa”?
Anh ta chỉ cười không nói, xe chậm rãi dừng lại, bên cửa sổ hiện lên những toà nhà cao vút thẳng tắp như tượng trưng cho sự cao quý cùng độc đáo của chính mình, Lý Tịch quả thật là một người phi thường, mặt mũi hiền lành che giấu bản chất ngang ngược độc đoán. Chỉ trừ đối với đồ ăn ngon, nàng chưa từng có sức chống cự, dù sao bắt người cần thủ đoạn, ăn thịt cần ôn nhu. Xe mới dừng lại, anh ta lại tỏ ý tốt muốn ân cần mở cửa xe cho nàng. Nàng sửng sốt, Lý Tịch bên cạnh đã xuống xe, động tác nhanh nhẹn hoàn toàn không giống người tàn tật.
Đây là nhà ăn dành riêng cho hội viên, nàng chưa từng tới, nhưng ở văn phòng cũng nghe qua Lão phật gia cùng chồng đi dự tiệc có ca ngợi nơi này thực sự xa hoa và tinh xảo. Cúi đầu nhìn lại chính mình quần áo tầm thường, lúc theo vào nàng cũng quyết tâm cho dù ở bên trong có gặp ai cũng vờ như không biết, coi tất cả là vô hình.
Nam nữ đi cùng nhau thường tay không khoác thì cũng nắm tay, còn nàng cùng Lý Tịch bình thường cũng không đi cạnh nhau mà nàng thường đi sau nửa bước (dù anh ta đi cũng đã đủ chậm), hôm nay nàng còn đi giày bệt, anh ta cao hơn nàng chừng 1 cái đầu, nàng đi sau hắn trông càng giống như tiểu bằng hữu.
Nhấn nút thang máy đi lên tầng 24, nhân viên phục vụ dẫn bọn họ đến ngồi bên cửa sổ, cửa kính chạm đất có thể nhìn toàn bộ cảnh đêm đẹp mê người ở ngoài. Ở đây không đông lắm, chủ yếu là khách nước ngoài, ai ai cũng ăn mặc chỉnh tề, trang điểm cùng trang sức hoa lệ. Thực ra Lý Tịch cũng không mặc quần áo trang trọng lắm, anh ta mặc 1 áo sơ mi màu xám với quần bò, nhìn vẫn vô cùng đặc biệt, sắc thái biến hoá, rõ ràng là màu lam xám, nhưng nhìn thoáng qua lại thấy có chút ánh tím. Anh ta không phải người suốt ngày đóng bộ trong âu phục, tuy rằng nàng cũng chẳng bao giờ có hứng thú để ý xem anh ta mặc cái gì.
Nàng nhìn người phục vụ cả về ngoại hình lẫn tiếng Anh đều khá hơn nàng, bất giác bật cười, xem ra nàng đến làm phục vụ ở đây cũng không làm nổi.
“Cô cười gì thế?” Anh ta tay trái cầm ly sâm banh nói chuyện với nàng, ánh mắt lại hướng ra ngoài cửa sổ.
“Xa hoa thế này thực sự không quen.”
“Cô cứ xem như đây là trời ban phúc đi.”
“Sao mà trời ban phúc chứ? Các anh nên bị trời phạt mới đúng.” Nhà tư bản thật là độc ác, nàng trong lòng thầm khinh bỉ nhưng hàng ngày vẫn phải ăn nói khép nép làm trâu làm ngựa.
“Ai khác chứ không phải tôi. Tôi đây là người được toàn bộ giai cấp vô sản chân chính ủng hộ.” Anh ta ra vẻ chính nghĩa nhấn mạnh.
Nàng cũng cầm lấy chén rượu nhấp một ngụm, nhẹ nhàng phun ra hai chữ: “Dối trá.”
Anh ta lại chỉ cười mà không nói gì. Nàng cảm thấy hôm nay anh ta trầm mặc khác thường, có vẻ bí hiểm lại hơi u buồn khó hiểu. Nàng mở miệng hỏi: “Anh đánh mất cái gì à?” Nói xong lại thấy hối hận, không phải người ta có tâm sự sao?
Anh ta thực sự ngẫm nghĩ một lúc, nén cười trả lời, “Chắc là không phải”
“Vậy sao lại thành ra thế này?” Nàng tò mò hỏi tiếp, quên cả giữ ý.
“Chắc là do công việc thôi.”
“Anh làm gì mà lại như vậy?” Nhìn bộ dáng của anh ta, nàng bỗng nhiên sợ hãi nghĩ đến 1 loại công việc –ngưu lang. Dùng xe xịn, có đoàn tuỳ tùng, cả ngày chơi bời lêu lổng, vung tiền như rác… Tất cả đều nhờ anh ta mỗi ngày chiều lòng một lão bà nào đó ở chốn khuê phòng. Nàng cười trộm trong lòng mà không dám biểu hiện ra ngoài.
“Công việc của ta, nói dễ hiểu, chính là làm bà mối.”
“Bà mối?”
“Đúng, bà mối!” Anh ta gật đầu suy nghĩ, tươi cười mà có phần ám muội, “Đen cô nương giống như cô vậy, trang điểm tỉ mỉ, mặc quần áo đẹp, cẩn thận đóng gói. Sau đó đem gả cho bạch mã vương tử, lại thu được nhiều sính lễ.”
“Cô nương giống như tôi là dạng người gì?” Nàng hoàn toàn không phát hiện ẩn ý ác độc của người kia đã giấu đầu nhưng đuôi đã muốn lộ ra, từng bước một rơi vào bẫy của anh ta.
“Là cô nương xấu nhất trên đời này, không ai thèm để ý.”
Nàng còn chưa kịp tức giận trả đũa, anh ta lại bỗng nhiên ho khan vài tiếng, nhanh chóng rút khăn tay ra che, khăn tay màu ghi tối thật phù hợp với quần áo hôm nay. Ánh mắt anh ta nhìn thoáng qua bó hoa hồng đỏ rực người phục vụ đang cầm bên cạnh, khẽ nhíu mày, giống như có vài phần chán ghét.
“Anh bị dị ứng à?” Nàng nhẹ nhàng hỏi.
“Chỉ là chán ghét thôi.” Anh ta bình thản trả lời, không nghĩ sẽ tiếp tục đề tài này.
“Nói như vậy là anh chưa từng tặng bạn gái hoa hồng sao?” Chẳng trách hắn lần đầu tiên lại tặng nàng cây bạc hà, hình ảnh công tử hào hoa tay cầm hoa hồng dựa vào xe thể thao chờ bạn gái đi hẹn hò lập tức biến mất.
“Tôi chưa bao giờ tặng hoa cho ai hết.”
“Nhưng con gái thường thích những thứ đẹp đẽ lãng mạn.”
“Các nàng thích những thứ thực tế, kiểu như kim cương hay nhà cửa…”
“Nhưng con gái ai cũng thích những khoảnh khắc lãng mạn, đủ để in sâu trong lòng mãi mãi.” Cũng giống nhưsương khói, khi hoa nở là khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của chính mình, cho dù sau đó có hoá thành tro bụi cũng không oán trách.
“Một đoá hoa vài ngày sẽ héo rũ, làm sao coi như là mãi mãi được?”
Nàng không nói chuyện, chỉ nhớ khi còn học đại học có đọc qua 1 quyến sách nói, trên đời này có vài thứ dù chỉ bước vào cuộc đời của ngươi trong thời gian rất ngắn, nhưng nếu muốn quên đi cần phải dùng hết cả cuộc đời. Đó không phải chỉ là khoảnh khắc nhưng cũng là mãi mãi sao?
Đồ ăn được đưa lên, salad bạc hà bày biện thật đẹp mắt, lá màu xanh mướt cùng sốt salad trắng, lại thêm một trái chà là đỏ đặt ở trên. Lý Tịch khi ăn cơm không thích nói chuyện, cũng hợp ý nàng, thưởng thức mỹ thực nên toàn tâm toàn ý.
Lại không ngờ anh ta đột ngột dứng lên, nói 1 câu: “Thất lễ” rồi hướng về toilet.
Nàng thấy sắc mặt anh ta trắng bệch, lúc rời đi có vẻ vội vã khách th