nh chắc chắn sẽ có lý do bất hạnh của mình, nhưng nếu như để mặc cho bản thân càng ngày càng tồi tệ thì chỉ rơi vào kết quả càng bi thảm hơn mà thôi. Tựa như kiếp trước của cô, bởi vì không ngừng cùng đám người nhà cực phẩm kia đấu tranh, cuối cùng vứt bỏ tất cả đổi lấy cuộc sống không có chút hào quang, chết không ai hay biết.
Nghĩ đến đây, cô mở miệng khuyên nhủ: "Tao thoát thân cũng không phải là không lêu lổng với tụi mày, mà nghĩ thông rồi, không muốn lãng phí cuộc sống của bản thân làm chuyện vô nghĩa, Khắc Lỵ Ty, đừng vì giận dỗi mà lãng phí cuộc sống của bản thân."
Những lời khuyên của cô còn chưa nói xong, liền bị cô gái đầu con nhím hung ác cắt đứt.
"Viên Ấu Sơ, mày cho rằng mày là ai? Mày cho rằng bây giờ mày trải qua những tháng ngày hạnh phúc khác chúng tao là có thể xem thường tụi tao sao? Đừng dùng cái giọng điệu chán ghét đó dạy đời tụi tao, chúng tao không thích!"
Viên Ấu Sơ vạch tay của cô ra, giọng điệu không đổi nói: "Là ai xem thường chúng mày? Nếu như không phải là lúc bắt đầu mày tính toán xem thường người khác, thì tao với chúng mày cũng sẽ không có bất kỳ quan hệ rắc rối này rồi."
Khắc Lỵ Ty mắt đỏ bừng tiến lên bắt cô, lại bị cô nhẹ nhàng né tránh. Cô ta tức giận ra lệnh người khác "A Bàn, bắt nó cho tao, tao muốn đánh nó một trận."
Người bị gọi là A Bàn, lúc trước anh thật ra thì có tình cảm rất tốt với Viên Ấu Sơ, đứng yên chỗ xuống tay không được, bộ dạng tiến lùi đều khó khăn khiến Khắc Lỵ Ty nhìn càng thêm nổi giận.
Lúc này Viên Ấu Sơ không khỏi cảm kích lúc trước vì từng bị một bà vợ bắt gian tại giường mà chịu khổ bị đánh tàn bạo, về sau bản thân quyết định đi học một khóa võ phòng thân, mặc dù khi đó chỉ vì để phòng ngừa ngộ nhỡ, nhưng bây giờ đúng lúc thứ đó có cơ hội được sử dụng.
Cô nhanh chóng nhấc mấy bước, lui về phía sau nhìn mấy người này nói "Tóm lại, lời tao cũng đã nói hết, nếu như cần thì tao có thể tận lực giúp một tay, nếu như muốn tìm ta ôn lại cuộc sống trước kia thì xin lỗi, tao không muốn!" Nói xong, không chờ bọn họ có phản ứng, cô đã quay đầu bước đi.
"Khắc Lỵ Ty, chúng ta. . . . . ." Cô gái tóc đỏ đứng ở phía sau ánh mắt bối rối nhìn, trong lòng hơi bối rối.
Lời nói của Viên Ấu Sơ đối với cô mà nói vẫn có chút ảnh hưởng, hơn nữa thấy cô thoát khỏi lo lắng, ngày đó dáng vẻ đứng dưới ánh mặt trời cười đến dịu dàng vui vẻ như vậy, nói không hâm mộ là gạt người.
Khắc Lỵ Ty vừa nghiêng đầu đã nhìn thấy trong mắt cô gái tóc đỏ không che giấu được hâm mộ, không nhịn được gầm nhẹ "Sao vậy? Cậu cũng muốn làm phản đồ có phải hay không, Hồng Hà?" Đối với người muốn đến gần Viên Ấu Sơ, cô đều tự động xem đó là phản đồ.
Hồng Hà chần chờ lắc đầu, không dám cãi lời Khắc Lỵ Ty.
Khắc Lỵ Ty cười lạnh nhìn bọn họ rồi trợn mắt nhìn về phía Viên Ấu Sơ vừa rời đi, lẩm bẩm nói nhỏ "Viên Ấu Sơ, mày chờ đó. Tao sẽ không bỏ qua cho mày dễ dàng như vậy đâu!"
Mấy ngày nay lại bình yên như trước, nhưng Viên Ấu Sơ hoàn toàn không dám buông lỏng, ngược lại càng lo lắng hơn, cô không quên Khắc Lỵ Ty khi mất đi thứ gì sẽ điên cuồng hơn nhiều, hơn nữa cô vẫn rất lo lắng Khắc Lỵ Ty sẽ đổi chủ ý sang Tề Du Quân và Tiểu Nam. Cho nên mấy ngày nay Khắc Lỵ Ty không có bất kỳ động tác nào, ngược lại làm cho cô càng thêm lo lắng và nóng nảy.
Lại qua vài ngày nữa, cô còn đang hoài nghi có phải mình mắc bệnh đa nghi quá nặng hay không, khẩn trương quá độ làm cho người ta ứng phó không kịp nên chuyện ngoài ý muốn cứ như vậy xảy ra.
Xế chiều hôm nay, cô đang chuẩn bị bữa ăn tối, nghĩ tới muốn đi đến nhà trẻ đón Tiểu Nam, thì chuông điện thoại lại đột ngột vang lên.
Nói là đột ngột là bởi vì
kể từ lúc cô vào ở cái nhà này, số lần điện thoại vang lên chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Nói như vậy chắc sẽ không ai gọi điện thoại tìm Tiểu Nam, mà Tề Du Quân hình như cũng có cách liên lạc riêng của anh, mặc dù anh có điện thoại di động, nhưng nghe nói rất ít người biết số di động của anh, mà điện thoại cố định thì chỉ có mẹ Tề biết.
Nhưng mấy ngày trước mẹ Tề đã đi du lịch với hội người già rồi, lúc này sẽ không gọi điện thoại mới đúng.
Cô nghi ngờ lau khô tay rồi nhận điện thoại, xém bị tin tức từ bên kia truyền đến làm cho đứng tim, thật may là từ trước đến giờ cô luôn tỉnh táo, không có mất khống chế nhanh như vậy, cẩn thận hỏi một vài điều rồi cởi tạp dề ra, nhanh chóng thay đồ rồi chạy ngay ra cửa.
Khi cô chạy tới bệnh viện thì cô giáo nhà trẻ chỉ Tiểu Nam đang ngồi ở trong phòng khám, một đầu máu tươi và vẻ mặt vừa tái nhợt vừa hoảng sợ khiến Viên Ấu Sơ chú ý đến vết thương kia.
Tiểu Nam vừa thấy cô xuất hiện, không nhịn được vừa khóc vừa kêu kêu tên của cô, thậm chí còn khóc vì quá kích động, liên tiếp nấc cục: "Dì Sơ Sơ... Dì... Nấc..... Sơ Sơ....."
Cô vội vàng tiến lên, lại chú ý tới y tá đứng một bên đang giữ cậu lại không để cho cậu lộn xộn, bác sĩ dường như đang khâu vết thương trên đầu của cậu.
Cô sợ quấy nhiễu công việc của bác sĩ, chỉ có thể đứng ở một bên, nắm tay của Tiểu Nam an ủi "Tiểu Nam ngoan, chờ bác sĩ giúp cháu khâu xong vết thương, thì sẽ hết đau ngay."
Sau một hồi rối loạn, Tiểu Nam vì có chích thuốc an thần nên ngủ thiếp đi, cuối cùng Viên Ấu Sơ cũng có thời gian để có thể hỏi cô giáo tại sao một đứa bé đang rất khỏe mạnh, sau buổi học lại mang một cái đầu be bét máu đến bệnh viện.
Mang Tiểu Nam tới bệnh viện là cô giáo Đồ Hương Hương, cô giáo nhìn cô gái trước mắt rõ ràng nhỏ hơn cô vài tuổi xin lỗi, khôn biết sao trong lòng cô giáo lại có cảm thấy khiếp đảm.
Cô gái này thực sự chỉ có 18, 19 tuổi sao? Sao lại có khí thế so với người ba là hiệu trưởng của cô thì còn kinh người hơn?
Viên Ấu Sơ cũng mặc kệ cô nghĩ cái gì ở trong lòng, mặt lạnh nhìn cô, không hề khách khí hỏi: "Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"
Đồ Hương Hương vừa nghĩ tới chuyện vừa mới xảy ra, cũng vừa sợ vừa kinh hãi, nhưng vẫn không quên kể lại chuyện xảy ra ở công viên hôm nay lại cho cô nghe.
"Hôm nay chúng tôi dẫn các bé ra khu vui chơi cho trẻ em ngoài trường học, mọi lần chúng tôi đều đi đến đó, không ngờ lúc Tiểu Nam đan chơi cầu tuột đột nhiên từ phía sau xuất hiện một người, đẩy Tiểu Nam từ trên cầu tuột cứng xuống. Tiểu Nam cứ ngã xuống đất, bởi mặt đất có cục đá cứng nên đã làm khóe mắt và trán của Tiểu Nam bị thương, nên mới chảy nhiều máu như vậy."
Viên Ấu Sơ nghe xong thì trong lòng chợt giật mình, vội vàng hỏi tới: "Cô nói là có người đẩy Tiểu Nam xuống? Người đó đâu? Có thấy là người nào không? Có bắt được người không?"
Đồ Hương Hương lắc đầu, "Người kia đẩy Tiểu Nam xong liền chạy, vốn muốn cùng cô giáo khác đuổi theo nhưng thấy Tiểu Nam bị thương, rất nhiều bé khác bị dọa sợ, nên tôi đưa Tiểu Nam đến bệnh viện, các cô giáo con lại đưa các bé khác về nhà trẻ."
Nói đơn giản, chính là để người đó bỏ chạy.
Viên Ấu Sơ mặc dù tức giận nhưng cũng không tính chỉ trích nhiều hơn, dù sao người cũng đã chạy, nói cái gì cũng không hững dụng nhưng trong lòng cô mơ hồ có trực giác chuyện này rất có thể là do Khắc Lỵ Ty hoặc cô ta tìm người làm.
Thủ đoạn rất nhàm chán, nhưng nếu như chỉ giáo huấn cô hoặc đe dọa thì xác thực đã rất hiệu quả.
Cô không sợ mình gặp chuyện không may, chỉ sợ người bên cạnh vì cô mà xảy ra chuyện.
Nhưng không ngờ ngàn phòng vạn phòng, lại nhằm trúng nơi cô không thể chăm sóc khiến Tiểu Nam bị đả thương nặng như vậy. Vừa nghĩ tới trên khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy máu của Tiểu Nam, cô hận khôn thể đem người đẩy Tiểu Nam băm thành trăm mảnh.
"Được rồi, tôi biết rồi, chờ lát nữa bác sĩ nói không có vấn đề, tôi sẽ mang Tiểu Nam về nhà nghỉ ngơi, mấy ngày sau có thể phải xin nghỉ." Viên Ấu Sơ cho dù đắm chìm trong mạch suy nghĩ của mình, nhưng cũng không quên chuyện phải làm.
Đồ Hương Hương gật đầu, sau đó cùng bác sĩ xác định lại tình trạng của Tiểu Nam lần nữa mới rời đi.
Trở lại giường bệnh, điện thoại di động của cô rung lên một cái, cô lấy ra nhìn tin nhắn xong thì cô yên lặng hít một hơi thật sâu, nhanh chóng tắt máy điện thoại di động.
Viên Ấu Sơ nhìn cơ thể nho nhỏ yếu ớ nằm ở trên giường màu trắng, ánh mắt lo lắng trầm tư, môi mím lại sít sao.
Có lẽ, có một số việc cô phải kết thúc mới được.....