Nại Nại không nhớ rõ hình dáng của bố cho lắm. Từ bé sự thiếu vắng của người bố khiến cô cũng có chút cố chấp, mãi cho đến lúc lên cấp ba cô vẫn còn hỏi tại sao trong nhà không có lấy một tấm ảnh của bố. Mẹ Nại Nại nói, đó là vì ông ra đi quá sạch sẽ, thế nên mới không có. Nhưng Nại Nại lại cho rằng, điều đó chứng minh mẹ Nại Nại rất yêu rất yêu bố, bởi vì bà sợ nhìn thấy ông, càng sợ ông nhìn thấy bà lẻ loi bơ vơ nuôi con sống qua ngày.
Mẹ Nại Nại lúc nào cũng thích nói: tuy thiếu vắng sự tồn tại của người bố, nhưng không để cho cô trở thành người có tính cách lệch lạc, vẫn tốt chán.
Nại Nại cười không trả lời.
Thật ra có những lúc cô vẫn sẽ có một chút yếu đuối do sự thiếu vắng của người bố đem lại, chẳng qua không ai phát hiện ra mà thôi.
Căn số 21 thật sự trở thành phòng làm việc mới của Húc Đô.
Thỉnh thoảng từ văn phòng Nại Nại có thể nhìn thấy rất nhiều chiếc xe đắt tiền chạy ngang qua văn phòng rồi lao thẳng vào đó, chỉ trong nháy mắt là không thấy bóng dáng đâu nữa. Chỉ cần bọn họ vào đó, bảo đảm chỉ vài phút sau thế nào cũng nhìn thấy vài chiếc xe kì lạ dừng trên đường cao tốc cách đó không xa, đứng bất động giả chết ở đó cả nửa ngày, sau một hồi lâu thật lâu mới rời đi.
Hoặc sẽ là, năm ba ngày lại có người gọi điện đến, vô cùng nghiêm túc tra hỏi hiệu chi phiếu mà chủ căn hộ số 21 đã trả và chi tiết hợp đồng, hoặc là điều tra số chứng minh nhân dân và họ tên của chủ hộ lúc đăng ký.
Phản ứng của người phụ nữ hiền thục con nhà lành của Nại Nại, cảm giác đầu tiên đó là, mau chóng rời xa những người này càng xa càng tốt. LÔI KÌNH cũng thật là, cao ốc to đẹp thế thì không chịu ở, cứ khăng khăng chạy đến chỗ cô phô trương thanh thế, càng chưa nói đến việc bây giờ mang lại cho cô bao nhiêu phiền phức.
Sầu muộn thì cứ sầu muộn, nhưng cô cũng không thể quên được LÔI KÌNH đã đối xử tốt với cô như thế nào, với mấy hôm trước Nại Nại nói sau khi trực đêm xong cô muốn đi ăn thịt xiên nướng, anh nghe xong lập tức cau mày gạt phăng lời đề nghị với lý do quán bên đường không vệ sinh, nếu muốn ăn cơm Tứ Xuyên anh sẽ lái xe đưa cô vào thành phố. Nại Nại có cảm giác bị giám sát và khống chế đương nhiên không lấy làm vui vẻ gì, nhưng đến tối sau khi trực ban xong, vừa ngẩng đầu lên cô đã thấy Hồng Cao Viễn đang đứng trước cửa văn phòng với bộ mặt ngượng ngùng trên tay cầm cái hộp thức ăn, nhìn thấy cô giống như nhìn thấy thánh mẫu đại xá, vội vàng nhét mấy thứ trong tay mình vào lòng cô, không nói không rằng quay đầu đi mất.
Ngây người một lúc, Nại Nại mở hộp đồ ăn ra thì thấy bên trong toàn các loại thịt xiên nướng cay nóng hôi hổi. Điều khiến Nại Nại không thể ngờ tới chính là tất cả những món này đều của quán Mãn Ý Lâu.
Cứ nghĩ tới việc quán Mãn Ý Lâu nổi danh như cồn ở Bắc Kinh lại đi làm thịt xiên nướng, hơn nữa lại còn là kết quả do Hồng Cao Viễn đích thân ra tay, và chắc hẳn anh đã nhận lệnh của người nào đó mới có hành động mất mặt nhất trong sự nghiệp của mình. Nại Nại vô cùng cảm động nên đã gọi điện thoại bày tỏ lòng cảm ơn của mình, kết quả đổi lại được một câu của LÔI KÌNH: “Đừng nhiều lời, mau ăn đi cho nóng. Tối tôi sẽ qua đón em. ”
Hôm đó là sinh nhật Tiểu Trần, cô bị anh chàng thanh mai trúc mã đeo bám, nên khẩu cầu Nại Nại đi theo làm kì đà. Nại Nại từ trước tới giờ chuyên làm nghề này, thế nên chẳng thấy gì không thoải mái, chỉ riêng LÔI KÌNH là bất mãn với việc này, vì Nại Nại nói tối muộn sẽ về ở cùng với Tiểu Trần.
Kết quả mới đang làm kì đà được một nửa thì ba người thấy LÔI KÌNH mặt mũi hầm hầm đẩy cửa xông vao nhà hàng, kéo tay Nại Nại rồi gật đầu với Tiểu Trần một cái coi như chào hỏi, chuẩn bị rời đi. Nại Nại sống chết gì cũng bắt anh phải đưa ra một lý do cho việc rời đi trước, kết quả là…
Lý do của Lôi đại gia nhà người ta đưa ra là: không có cô không ngủ được!
Thế là trong ánh mắt kinh ngạc đến suýt nữa rơi cả cằm của Tiểu Trần và anh bạn thanh mai trúc mã, Nại Nại đến cơ hội phản kháng cũng không có, xả thân đầy vinh quang ra đi để “cứu” LÔI CÔNG.
Lúc gặp lại Nại Nại ở văn phòng vào ngày hôm sau, Tiểu Trần cứ nhịn cười suốt, hai mép cô rung lên bần bật: “Chị Nại Nại, em…em không có chị không ngủ được…hahahaha…”
Từ đó, Nại Nại có thêm một biệt danh mới là thuốc an thần, an toàn hiệu quả không có tác dụng phụ, thứ thuốc không thể thiếu của LÔI CÔNG cả ở nhà lẫn khi đi du lịch.
LÔI KÌNH không muốn nói thêm với Nại Nại bất cứ điều gì.
Cô là phận nữ nhi yếu đuối, không cần thiết phải cùng anh lo lắng, sợ hãi. Anh không biết có thể bảo vệ cô được bao lâu, cũng không biết tiếp theo Elly sẽ làm gì. Điều duy nhấ anh biết chính là trước mắt không để Nại Nại hành động đơn độc. Bất cứ lúc nào ở đâu cô cũng phải trong phạm vi kiểm soát của anh. Đó chính là biện pháp an toàn nhất mà anh nghĩ được.
Ngộ nhỡ Nại Nại xảy ra chuyện thì anh phải làm sao? Anh không muốn nghĩ đến điều đó. Anh không phải là người đàn ông hay lo ngĩ phiền muộn, càng không phải loại người thích tỏ ra nho nhã, cho dù đến lúc tình yêu thật sự đến anh vẫn phải phân rõ đông tây nam bắc. Nhưng anh không muốn người phụ nữ bên cạnh mình bị thương một cách tùy tiện, dù chỉ một chút xíu.
Cho nên, tốt nhất Elly không nên động thủ, nếu không anh quyết không tha cho cô.
Húc Đô tuy đã bắt đầu chuyển sang làm ăn đường hoàng, nhưng tất cả các mối làm ăn Elly cũng đều biết rõ, nếu cô bán đứng anh thì cả hai đều sẽ tiêu. Những con kiến cùng bị kẹt trên một sợi dây thừng, nếu chết sẽ cùng chết, điều này Y Lệ hiểu rõ hơn ai hết, đây vốn là việc đáng lẽ không cần phải lo lắng. Có điều giới tính của cô là nữ, mà cách nghĩ của phụ nữ là không hành động theo quy luật thông thường, nói không chừng sẽ làm ra những điều ngu xuẩn, gây phiền phức cho Húc Đô.
Nói đến đây lại nhớ đến Nại Nại bình thường trông cô ngốc nghếch thế thôi, đến thời khắc quan trọng lại rất lanh lợi, về điểm này thì không giống với những người phụ nữ bình thường. LÔI KÌNH cảm thấy anh phải quản cô như một người cha và chẳng khác gì một người mẹ, chỉ sợ lơ là một chút là sẽ có chuyện gì xảy ra. Nhưng trải qua vài vụ việc, đã xảy ra những điều không ai có thể ngờ tới, bao gồm cả Lão Ngũ giả bộ gọi điện đến điều tra chi phiếu mua nhà, rõ ràng là cô nghe máy, thế mà cô giở một chiêu thái cực quyền ra rồi tảng lờ sang chuyện khác, Lão Ngũ dùng cách nào cũng không moi được thông tin gì.
Người phụ nữ này,đúng là có bản lĩnh riêng của cô.
LÔI KÌNH rút một điếu thuốc ra khỏi bao, châm lửa rồi rít một hơi, bất lực cười cười. không thể không nói, từ khi quen biết Nại Nại tâm trạng anh rõ ràng tốt lên rất nhiều, mà ngay cả Hồng Cao Viễn luôn gây phiền phức dạo này cũng trở nên “ngoan ngoãn”, xuất quỷ nhập thần kiểu gì cũng không chút động tĩnh nào, muốn “tóm” hắn đi mua cho Nại Nại chút đồ mà gọi vài chục cú điện thoại mới tìm thấy, “triệu chứng” này có chút không bình thường, có khi nào…?
“Hồng Cao Viễn dạo này sao rồi?” LÔI KÌNH quay đầu hỏi Hứa Thụy Dương.
Hứa Thụy Dương tủm tỉm cười: “Tự sát rồi. ”
“Là sao?” LÔI KÌNH cau mày hỏi.
“Chắc là có ‘tình hình’, các triệu chứng cơ bản đều phù hợp với việc ‘tìm thấy mùa xuân’, Lão Thất nói có thể là đang yêu” Bộ mặt của Hứa Thụy Dương chính là chờ coi kịch hay.
Cuối cùng LÔI KÌNH cũng bật cười, mắng một tiếng: “Nói nhăng nói cuội. Nó đang yêu hả? Việc đó còn khó tin hơn việc đám người Manhattan lên núi làm hòa thượng. ”
Hứa Thụy Dương cũng châm điều thuốc, nhả ra vài hơi rồi nói: “Kình ca đừng nói thế, em thấy chuyện này còn đáng tin hơn là đám người đó đi làm hòa thượng đấy. ”
“Người phụ nữ đó là ai?”
“Tổ trưởng của chị dâu. ”
“Đổi người khác đi.” LÔI KÌNH dụi điếu thuốc vào gạt tàn, kiên quyết phản đối.
“Thứ trò chơi này có thể thay đổi và trả lại sao?” HTD nheo mắt hỏi vặn lại đầy giảo hoạt.
LÔI KÌNH còn chả buồn ngước mắt lên: “Đừng có linh tinh với anh, dù gì anh cũng thích người phụ nữ đó. ”
“Bời vì cô ấy đã từng mắng chị dâu nên anh thấy chướng mắt?” HTD bỗng nhiên cười lớn.
“Gần đây chúng ta không luyện tập nhi? Hay là chúng ta đấu tay đôi một trận? Chú nói xỏ cả anh!” LÔI KÌNH cười nói, trong câu nói đầy vẻ uy hiếp.
HTD vội vàng phi người tránh chiếc gạt tàn mà LÔI KÌNH ném qua, dựa người vào sofa cười khôi hài: “Đừng! Em không có dám dây vào Kình ca, em đi đây, đi tìm mấy em xinh tươi dưới tay Lão Thất chơi. ”
“Cẩn thận đừng có rơi vào rồi không lôi ra được.” LÔI KÌNH chậm rãi nói.
“Anh yên tâm, em tuyệt đối là cột trụ tinh thần vững chắc của Húc Đô, ai rơi chứ em không thể nào rơi được. Ngoài ra, Kình ca, anh không thấy dạo này anh hơi giống bố của chị dâu sao, anh quản có nhiều quá không ? Anh không sợ sẽ dẫn đến sự phản kháng mãnh liệt của chị dâu à?” Nụ cười trên mặt HTD thật khiến người đối diện muốn đạp vài phát lên khuôn mặt tuấn tú của anh.
“Cút!” LÔI KÌNH gầm lên một tiếng, HTD lập tức biến mất tă mất dạng.
Câu nói của HTD còn rớt lại sau khi đã biến vào thang máy: “Cẩn thận chút, Kình ca!”
Nại Nại vừa tan làm đã thấy xe của LÔI KÌNH đang sáng đèn đỗ trước cửa văn phòng, anh vẫy tay gọi cô lên xe, lên xe anh cũng chẳng nói năng gì, lặng lẽ lái xe đi thẳng vào trung tâm. Cô thận trọng ngồi bên cạnh anh, cũng không dám hỏi nhiều.
“Gần đây quản lý em hơi chặt, đều có nguyên do cả” Lúc dừng lại chỗ đèn xanh đèn đỏ, LÔI KÌNH đột nhiên nói.
“Gần đây chắc sẽ có người đến tìm em. Em không cần biết người đó là người thế nào, dù sao thì người đó có nói gì em cũng không cần quan tâm, đây là việc giữa tôi và người đó, không cần em phải tham dự vào” LÔI KÌNH nghiêm túc nói.
Nại Nại từ từ quay đầu lại, nghiêng mặt hỏi: “Là phụ nữ đúng không ?”
“Sao em biết?” LÔI KÌNH cau mày
“KHÔNG phải là phụ nữ anh chả tốn nhiều công sức như vậy để ngăn em” Nại Nại cúi đầu, nghịch ngón tay của mình, giọng hạ thấp tới mức không còn thấp hơn được nữa.
“Đừng nghĩ lung tung! Cô ấy. . cô ấy là tình nhân trước kia của tôi, bây giờ là đối tác làm ăn. Hai năm trước đã cắt đứt rồi, cũng không thể quay lại với nhau được nữa. Em chỉ có chút đầu óc, người ta nói gì thì tin thế”
“Ừm!” Nại Nại đáp một tiếng rồi lại không nói gì nữa, tiếp tục nghịch ngón tay.
“Đừng nghĩ linh tinh, em nghe chưa?” Phản ứng bình thản của Nại Nại lại khiến LÔI KÌNH hơi bất an. Anh sợ cô suy nghĩ lệch lạc, nên bổ sung thêm một câu.
Nại Nại vẫn không nói gì, đầu cúi gằm xuống hơn nữa.
Đèn chuyển xanh, xe tiếp tục chạy, LÔI KÌNH phiền não tăng tốc, thỉnh thoảng lại ấn vài tiếng còi.
Đột nhiên Nại Nại hỏi một câu vu vơ: “Hai người, đã “cái ấy” chưa?”
Hỏi xong Nại Nại mới thấy câu hỏi thật nực cười, hai người họ là tình nhân, sao lại chưa “cái ấy”?
Sau đó cô nhanh chóng thêm một câu: “Ý em không phải là vậy. Ý em là anh có yêu cô ấy không ?”
Tiêu rồi,câu này còn ngốc hơn. Dù LÔI KÌNH nói yêu hay không cô đều không chịu nổi.
May mà LÔI KÌNH không buồn để tâm mấy câu hỏi ngu xuẩn này của cô, chỉ đạp ga, lao thẳng vào vòng bốn.
Nại Nại biết anh đang giận, lại không nghĩ ra cách nào an ủi anh được, và càng không b