m ơn, tôi cũng không có sở thích bị ngược đãi đến phát cuồng.” Nàng nhếch môi cười lạnh, ra sức nhai nuốt thức ăn ngon.
Trong lòng nàng rõ ràng, cho dù là nàng kiên quyết không ăn thì Diêm Quá Đào cũng sẽ ép nàng ăn. Dù sao nàng cũng là nhân vật chính trong trò chơi báo thù của bọn họ, nếu thật sự chết đói, bọn họ chẳng phải sẽ không có người diễn cùng?
Nghĩ đến đây, thịt bò nướng trong miệng nàng đột nhiên trở nên tẻ nhạt vô vị. Nàng đưa tay nâng ly rượu nho nhấm nháp, ngẩng đầu nhìn hắn, phát hiện hắn ngồi bên cạnh giường, lặng im nhìn nhất cử nhất động của nàng.
“Anh vào bằng cách nào?” Ngạc Nhi nhìn cửa, chợt phát hiện ra cánh cửa vẫn bình yên vô sự, không giống như bị bổ ra. Lại nói, nàng vừa rồi cũng không hề nghe thấy tiếng đập cửa!
“Tôi là chủ nhân nơi này, đương nhiên là có chìa khóa.” Hắn nói đơn giản.
Trong miệng Ngạc Nhi đầy rượu nho suýt chút nữa thì phun ra sạch, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ không thể tin được. “Anh có chìa khóa? Như vậy lần trước vì cái gì lại phá cửa?” Trong trí nhớ của nàng chuyện ngày đó hãy còn mới mẻ.
“Hôm đó tôi rất tức giận, căn bản quên còn có chìa khóa.” Hắn chậm rãi nói.
Nàng nhướng mày, biểu tình khó tin vẫn còn đọng lại trên mặt. Nàng cố gắng nhớ lại tình hình hôm ấy. Nàng nhớ rõ vẻ mặt của hắn, luôn luôn lạnh lùng không chút thay đổi. Thậm chí khi uy hiếp nàng, ngay cả giọng nói cũng không hề tức giận. Nàng thậm chí nghĩ đến, hắn vĩnh viễn không có tức giận, vĩnh viễn là bộ dạng lạnh như băng.
“Biểu tình hôm đó của anh là tức giận? Cơ mặt bị tê liệt hay vẫn là không hiểu cái gì gọi là tức giận? Đây chính là phòng của anh, không cần phải vì tôi mà liền hủy đi chứ?” Bất quá lại nói lại, nàng rất ít khi nhìn thấy hắn có biểu tình gì ngoài cười lạnh.
Ngoại trừ đêm hôm đó, sau khi hắn làm đau nàng, khuôn mặt hoàn mỹ từng hiện lên một chút thương tiếc cùng không nỡ… Nhớ lại thân mật lúc đó làm cho hai gò má nàng đỏ bừng. Nàng vội vàng đem rượu trong ly uống một hơi, nghĩ muốn bình tâm một chút.
“Loại phòng này hủy đi cũng tốt.” Hắn cắn răng nói, mạnh tay cởi bỏ nút áo sơ mi. Rất nhiều cúc áo không chịu nổi động tác thô bạo của hắn, liền đứt ra rơi xuống. Thoáng chốc, khuôn ngực rắn chắc của hắn lộ ra, hoàn toàn thấy được làn da bánh mật.
Ngạc Nhi đắc ý rung đùi nhìn hắn, một lúc lâu sau mới mở miệng. “Anh chán ghét căn phòng này như vậy là có ký ức không vui sao?” Nàng lại rót một ly rượu, khẽ lắc trong tay, nhìn chất lỏng màu đỏ trong ly chuyển động. “Tôi nhớ rõ ngôi nhà trước đây của tôi, rất đơn sơ nhưng cũng rất sạch sẽ. Nơi đó tuyệt đối không hề thoải mái, nhưng thật ra tôi không chán ghét nơi đó.”
Ký ức với gia đình là thứ nàng quý trọng nhất. Cho nên khi mẹ con hắn chửi bới mẹ nàng, nàng mới phẫn nộ đến vậy. Tuy rằng gia cảnh rất khó khăn, nhưng mẹ nàng chưa bao giờ để nàng bị đói, bị rét.
Hắn hừ lạnh một tiếng, không tin lời nàng nói. Tâm tình hắn khó chịu rối loạn, ánh mắt không rời khỏi nàng. Chính là nhìn thấy nàng dáng vẻ yêu kiều lười biếng, cùng với hai mắt sáng lên, tâm tình hắn mới bình tĩnh một chút. Hắn kỳ thật chờ mong nụ cười của nàng, một nụ cười giống như trong tấm ảnh cũ kia, nụ cười sáng lạn mà xinh đẹp.
Nàng nhướng mày, nghe ra hắn “hừ” một tiếng hoài nghi, nàng chỉ nhún nhún vai, lại uống hết một ly rượu. Hắn không chịu tin, nàng đành phải tiếp tục cố gắng nói cho hết.
“Anh không tin hả? Nơi đó không tồi, mẹ cùng chị gái đều thương tôi, không khiến tôi phải chịu khổ.” Nàng tò mò nhìn hắn, bắt đầu đưa ra vấn đề. “Anh thì sao? Trước đây anh như thế nào? Gian phòng này lớn như vậy, nhất định anh phải thấy thích chứ? Anh không muốn ở đây là sao? … Đừng …” nàng mở to hai mắt nhìn, nói không nên lời.
Diêm Quá Đào không biết từ khi nào đã đứng dậy đi đến bên cạnh nàng. Ở thời điểm nàng còn chưa kịp phản ứng, hắn đã kéo nàng vào trong ngực, dùng đôi môi nóng rực che miệng nàng lại. Lưỡi hắn linh hoạt tiến vào trong miệng nàng, mở ra đôi môi cánh hoa, dây dưa dụ dỗ cái lưỡi mềm mại thơm tho của nàng.
Hắn không muốn nàng hỏi tiếp, liền dùng phương pháp trực tiếp nhất để che lại cái miệng nhỏ nhắn đang lải nhải. Hắn đem thân mình nhỏ xinh của nàng kéo vào trong lồng ngực, trở lại bên giường lớn mềm mại.
“Anh…” Nàng nhân lúc được thả ra để thở nghĩ muốn mắng hắn thừa dịp giậu đổ bìm leo. Nhưng là không đến vài giây, môi hắn lại ép tới.
Ngạc Nhi không có chỗ trốn, bị thân hình cao lớn của hắn ép xuống giường.
Hắn làm sao muốn buông tha nàng. Tạm thời buông nàng ra chỉ là vì muốn uống nốt rượu còn lại trong ly của nàng. Lúc sau, môi hắn ẩm ướt mang theo hương rượu, không chút nhân nhượng mà hôn nàng, lần thứ hai dùng phương pháp thân mật nhất mà cùng nàng uống rượu
Ngạc Nhi bị hôn đến hai gò má đỏ bừng. Hắn vừa ép buộc vừa dụ dỗ làm cho nàng uống rượu từ môi hắn. Lời nói khiêu khích còn sát bên đôi môi nàng đỏ mọng, lại liếm rượu vương trên khóe môi nàng. Nàng thở hổn hển, hai tay không tự chủ được ôm lấy tấm lưng rộng của hắn.
Hắn thế nhưng lại nhớ rõ lời nói dối lúc trước của nàng, dùng phương thức này mà hôn nàng. Trong nụ hôn của hai người luôn có hương vị rượu.
Diêm Quá Đào dựa đầu vào vai nàng, nghe thấy nàng liên tục thở dốc biết nàng cũng không phải không có cảm giác. Trong mắt hắn có hai ngọn lửa nóng rực, vội vàng mà khẩn cấp. Nhẫn nại đã lâu, ban đêm hắn thường xuyên bị dục vọng làm cho đau đớn mà tỉnh lại; chính là nhìn thấy nàng rồi lại không có được nàng, hắn hoài nghi mình có thể sẽ chết vì dục vọng đối với nàng.
“Vết thương của em thế nào rồi? Có thể lại bị đau không?” Hắn thấp giọng hỏi, bàn tay đã muốn tiến vào trong váy ngủ của nàng. Chỉ mấy động tác, váy ngủ màu vàng nhạt đã bị cởi ra một nửa, thân thể tuyết trắng mềm mại khiến kẻ khác thèm nhỏ dãi.
Ngạc Nhi bị dọa đến thanh tỉnh. Nàng đặt đôi tay nhỏ bé vào trước ngực hắn, muốn đẩy hắn ra. Nhưng là lòng bàn tay ấm áp chạm vào lồng ngực rắn chắc ấm áp, trong lòng đột nhiên có cảm giác kích thích khác thường. Hắn thế nhưng trong thời gian ngắn nhất cởi bỏ hết quần áo trên người. Trong nháy mắt, hắn thân thể trần trụi đã kề sát, muốn cùng nàng thân mặt triền miên. Nàng cảm giác rõ ràng thân hình cao lớn cường tráng của hắn.
“Anh điên rồi sao? Lúc trước vừa mới đánh tôi, giờ lại còn muốn chạm vào tôi? Anh nghĩ rằng tôi và anh có thể sao?” Nàng đỏ mặt nói, muốn giãy ra, lại chính là càng bị ép vào giữa giường.
“Tôi không có đánh em.” Hắn nhíu mày, động tác không hề dừng lại, tiếp tục cởi nội y của nàng một cách dễ dàng. Cùng với da thịt nàng ngày càng lộ ra, ngọn lửa trong mắt hắn càng cháy rừng rực.
“Nhưng là anh giúp bà ấy đánh tôi, có gì khác biệt sao? Anh đây là nối giáo cho giặc.” Nàng cố gắng đoạt lại nội y, nhưng lại là vô ích. Vì thế nàng bèn lấy hai tay che ngực, trừng mắt nhìn hắn, cắn chặt đôi môi đỏ mọng, không hề biết biểu tình cùng dáng vẻ như vậy lại cực kỳ mê người.
Nghĩ đến tình huống khi nãy, nàng hẳn là nên cảm thấy tức giận. Nhưng là vì sao ở trước mặt hắn lại chỉ cảm thấy ủy khuất?! Nàng trở nên yếu đuối như vậy từ khi nào? Chẳng lẽ còn nghĩ muốn ghé vào trước ngực hắn mà khóc? Hắn cùng Diêm Vũ Nghiên là mẹ con nên ý nghĩ đều rất đen tối!
Hốc mắt nàng nóng lên. Nàng chớp chớp vài cái, thậm chí còn ngẩng cao đầu, không muốn cho nước mắt trào ra. Nhịn vài giây, nàng hít hít mũi, nước mắt vẫn là không nghe lời chảy xuống hai má trắng nõn mềm mại.
“Anh là con rùa rụt cổ, anh giúp bà ta đánh tôi!” Nàng cắn môi, thân hình nhỏ xinh run lên.
“Tôi sẽ không để cho bà ấy đánh em nữa.” Hắn thô lỗ nói, nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng hôn lên nước mắt nàng, hôn lên đôi mắt nàng. “Chết tiệt! đừng khóc.” Hắn dùng lực kéo nàng vào trong lòng.
Ngạc Nhi khóc nức nở vài tiếng, rất nhanh liền nín. Nàng không muốn hắn thấy nàng khóc, như vậy chứng tỏ nàng bại dưới tay Diêm Vũ Nghiên. Nàng không cắn môi nữ, ngược lại cắn lên vai hắn. Nàng mở miệng, trút hết phẫn nộ mà cắn hắn. Chỉ cảm thấy thân hình cao lớn ôm nàng hơi run lên, không có kêu đau, cũng không có đẩy nàng ra.