i phá hoại gia đình người khác.” Ngạc Nhi quay đầu nhìn xung quanh tìm quần áo của mình, muốn rời khỏi nơi này.
Nhưng là nàng vừa mở tủ quần áo, lại phát hiện ra bên trong đều là váy ngủ mỏng manh, cùng với cái nàng đang mặc trên người giống hệt nhau, đều là gần như trong suốt. Thứ duy nhất có thể mặc đều là váy ngủ.
Ngạc Nhi toàn thân lạnh run, trừng mắt nhìn tủ quần áo. Nàng cảm thấy quần áo này không phải để cho phạm nhân mặc, mà giống như là dành cho tình nhân vậy.
Tên Diêm Quá Đào quái quỷ này, rốt cuộc là hắn muốn làm gì nàng đây?
“Tôi đối với cô không có chút hứng thú.” Hắn châm chọc nói, nhìn bộ dáng phẫn nộ của nàng, ánh mắt lại hiện lên hận thù. “Cô chắc là nhớ rõ, mẹ cô từng phá hoại không ít ra đình, làm cho đàn ông mê muội, làm cho mẹ con người ta phải ly tán.”
Ngạc Nhi hừ một tiếng, rõ ràng không cho là đúng. “Đó là bọn họ tự tới trêu chọc mẹ tôi, không liên quan đến mẹ tôi.”
“Đương nhiên không liến quan đến mẹ cô. Mẹ cô chỉ cần mỗi ngày đều tiếp bọn họ, cùng bọn họ trên giường là đủ rồi.”
“Khốn nạn, không được mắng mẹ tôi là kỹ nữ.” Nàng không nhịn được nữa, giơ tay muốn tát hắn.
Mà nàng vừa giơ tay lên lại bị hắn bắt lấy. Cổ tay mảnh khảnh bị nắm chặt đau đớn, nàng kêu lên một tiếng, toàn thân vô lực ngã xuống.
“Để tôi cho cô biết, tôi là vì cái gì mà hận phụ nữ Lãnh gia.” Hắn hướng khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của nàng mà nói, biểu tình âm ngoan. “Cha tôi cũng là người bị mẹ cô câu dẫn. Hắn vì mẹ cô mà muốn ly hôn. Thậm chí trước khi rời đi thiếu chút nữa đã phá hủy công ty của mẹ tôi. Tất cả đều là được phụ nữ Lãnh gia các người ban tặng. Từ khi tôi có trí nhớ đến nay, tôi luôn thống hận các người! Cho dù mẹ cô đã chết, còn có cô cùng chị cô. Tôi trở lại Đài Loan là muốn đem hết đau khổ đã phải nếm trải hai mươi năm qua trả lại các người. Và cô sẽ phải nhận hết tội lỗi ấy!”
“Anh điên rồi!” Nàng giãy dụa, chỉ có thể lên án hắn bằng lời nói.
“Thử mang trong người hận thù hai mươi năm, cô có thể hay không không điên cuồng. Tôi không có giết cô ngay tại đây là cô đã nên cảm tạ lòng nhân từ của tôi rồi.” Hắn cười lạnh, không chút nào thương tiếc kéo nàng lên khỏi mặt đất, nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Anh muốn làm cái gì?” Nàng biết người đàn ông trước mắt này đã bị hận thù bao phủ. Cảm giác ban đầu của nàng thực không sai, hắn là hận nàng, hận rất sâu.
“Tôi muốn nhốt cô ở đây, để cô ở lại bên người tôi, để tôi thưởng thức ngươi, để cô đền tội thay cho mẹ cô.”
Hắn hung hắng cắn lên đôi môi nàng mềm mại, cắn đến khiến nàng đau đớn kêu lên, trên môi đã có vết thương lơ mờ, hắn mới chuyển dùng đầu lưỡi liếm khóe môi nàng.
“Lãnh Ngạc Nhi, đây là cô nợ tôi.”
“Anh không thể làm như vậy. Anh không có quyền nhốt tôi.” Nàng tuyệt vọng la lên, muốn giãy khỏi bàn tay hắn đang nắm lấy nàng. Nguyên lai triền miên đêm đó, chính là hắn mở đầu cho việc báo thù. Hiểu ra điều này khiến lòng nàng không khỏi đau xót.
Khó trách vì sao đêm đó hắn lại thô bạo như vậy… Hắn đến giữa chừng lại trở nên ôn nhu, có phải hay không vì không dự đoán được nàng còn là xử nữ?
Ngạc Nhi nhìn thấy trong mắt hắn là quyết tâm trả thù, nàng cảm thấy thật sự tuyệt vọng. Đây là hắn đã hạ quyết tâm, sẽ không thể chống lại. Hắn đã muốn nhốt nàng, vậy thì ai có thể đến cứu nàng đây?
Hắn nhìn thấu chờ mong trong lòng nàng, mỉm cười ác ý, ghé đến bên tai nàng, gằn từng tiếng triệt để hủy diệt hy vọng của nàng.
“Lãnh Ngạc Nhi, tôi sẽ nhốt cô ở đây, tận lực mà thưởng thức cô đến khi tôi chán ghét cô mới thôi. Không cần hy vọng xa vời, sẽ không có ai đến cứu cô đâu. Không ai có thể xóa bỏ sự hận thù của tôi, càng không có ai dám đến ngăn cản tôi trả thù.” Trong mắt hắn hiện lên tia tàn nhẫn, hung hăng nhìn nàng đang run rẩy.
Ngạc Nhi toàn thân run rẩy. Nàng tin hắn nói được thì làm được. Khi ánh mắt hai người giao nhau, nàng biết rằng cả đời này nàng sẽ bị hắn độc chiếm…