c Nhi cùng tỷ tỷ cùng tỷ phu ở mấy năm, tỷ phu đối với tỷ tỷ tốt được không phản đối, cháu trai cùng cháu gái cũng rất khả ái, nhưng là nửa năm trước nàng kiên trì đi ra ngoài ở.
Vốn cảm giác mình không thích hợp sống trong gia đình ấm áp kia, trong máu của nàng còn có xôn xao, một loại bất mãn. Cho nên hắn lần nữa trở lại tiệm rượu bên trong, bắt đầu với để cho tửu khách cửa hoảng hốt thất sắc mê hồn nữ trộm.
Trầm Hồng tiếp tục lời khuyên, nhìn trước mắt trổ mã được càng lúc càng mỹ lệ Ngạc Nhi. Cũng khó trách những nam nhân kia có xua như xua vịt, Lãnh gia tỷ muội, cũng là khó được mỹ nhân bại hoại. Ngạc Nhi hết sức thông minh, mỹ lệ hiếm thấy cộng thêm hoàn cảnh sinh trưởng từ nhỏ nàng hoàn toàn nhìn thấu ưu nhược điểm của nam nhân những thứ kia giả vờ mềm mại cùng với e lệ mỉm cười, hoàn toàn đem những nam nhân kia đùa bỡn được xoay quanh.
“Ngạc Nhi, nên dừng tay lại, ngươi cũng không phải là thiếu tiền, tại sao phải làm chuyện nguy hiểm như vậy?” Nàng biết rõ, Ngạc Nhi kinh tế không có bất kì vấn đề gì. một cô gái tốt cũng không tham lam hư vinh, tội gì nữa trở lại cái này phức tạp nhiễm bẩn?
“Là lỗi ở những nam nhân kia, kết hôn vừa nghĩ ra được chạm phải những nữ nhân khác, bọn họ đáng chết!” Nàng nói từng chữ từng câu, nắm chặt chén rượu nghiến răng nghiến lợi.
Nàng hận thấu loại nam nhân này, cho nên phải giáo huấn bọn họ một chút, điều này chẳng lẽ lại sai sao?
“Đi đêm nhiều sẽ có ngày gặp ma.” Trầm Hồng lắc đầu, biết nhiều lời cũng vô dụng.
Ngạc Nhi hừ lạnh một tiếng.”Kia cũng phải nhìn quỷ kia có hay không có khả năng ăn ta.”
“Cẩn thận một chút, ngàn vạn đừng làm cho những nam nhân kia cho ăn.” Trầm Hồng lo lắng đến, đối với Lãnh gia đây đối với tỷ muội, nàng ở quan tâm ở ngoài, còn có một chút áy náy, điều này làm cho nàng thường thường không cách nào cự tuyệt Ngạc Nhi yêu cầu dù vô lí.
“Yên tâm, bọn họ nhiều nhất chẳng qua là ăn đậu hũ của ta, sờ sờ tay, hôn nhẹ mặt thôi. Ta Lãnh Ngạc Nhi là ai, làm sao để những xú nam nhân kia đụng ta?” Ngạc Nhi tràn đầy tự tin nói, xoay xoay chiếc nhẫn có hình dáng kì lạ ở ngón giữa.
Chiếc nhẫn đặc chế, mặt nhẫn có thể xoay đi, bên trong có chứa thuốc mê chỉ cần một chút xíu có thể trong khoảng thời gian ngắn làm cho một nam nhân trưởng thành hôn mê bất tỉnh. Có thứ thuốc mê này hơn nữa với kĩ năng diễn xuất của nàng các nam nhân không có một người nào là đối thủ của nàng, sau khi bị cướp sạch bọn họ duy trì lòng tự ái thường thường không ai dám lên tiếng.
“Đừng quá có tự tin.” Trầm Hồng lắc đầu, rốt cục thu hồi quyển sách, hướng về phía gương to, sửa sang lại vẻ bên ngoài.
“Ta hiện tại gây phiền tới người sao?” Ngạc Nhi cũng, vuốt lên tiểu lễ phục thượng trứu điệp, dáng vẻ hàng vạn hàng nghìn địa khép lại khép lại tóc dài. Vẻ mặt cũng thay đổi được rất nhanh, tất cả châm chọc cùng cười lạnh cũng thu liễm đến hai tròng mắt chỗ sâu nhất, hôm nay mềm mại đáng yêu mà động lòng người bộ dáng, bất luận người nào nhìn cũng sẽ mắc lừa.
Mặc dù làm nữ trộm mê hồn nhưng là nàng tuyệt không dễ dàng gặp khách nên nàng năn nỉ Trầm Hồng thay nàng chọn lựa dê béo thích hợp, tận lực giảm bớt cơ hội lộ diện. Đầu tiên, Trầm Hồng khách quen trong quán nàng sẽ không đụng, lai lịch: địa vị quá lớn nàng cũng không đụng; nàng hết sức lớn mật nhưng cũng hết sức cẩn thận.
“Đã chờ ở trong phòng kia nam nhân nghe nói là vừa từ nước ngoài trở về, là chủ một tập đoàn xí nghiệp cao cấp và đã tới đây mấy lần.” Trầm Hồng không thể làm gì nói, đẩy ra bị lau đến khi sáng trong cửa gỗ, trên mặt treo nghề nghiệp nụ cười.
Ngạc Nhi nhanh chóng suy tư, nhưng vẻ mặt không có gì thay đổi. Nàng thấp cúi thấp đầu, xem ra bộ dạng hết sức xấu hổ lông mi thật dài che đậy ánh mắt nàng loé lên. Nàng biết tất cả nam nhân đều đang nhìn nàng, những ánh mắt kia làm cho nàng chán ghét.
Nàng chán những nam nhân này, ở nhà đã có vợ nhưng lại muốn chạm tới những nữ nhân khác. Đồng niên trí nhớ, để cho dám yêu dám hận nàng, ở sau khi trưởng thành chọn lựa kịch liệt nhất đích thủ đoạn.
Nàng vĩnh viễn nhớ được mẫu than mỹ lệ của nàng cuối cùng rơi vào cái gì kết quả… Ghế lô cửa bị đẩy ra, ngọn đèn mờ ám chiếu vào trên mặt nàng, làm cho nàng không cách nào nữa nhớ lại. Đây là một trò chơi nguy hiểm, nàng phải lên mười hai vạn phần tinh thần tới ứng phó những nam nhân này. Hít sâu một hơi, trên mặt của nàng có nụ cười mềm mại ngọt ngào, vẻ mặt đều là mềm mại.
“Các tiên sinh, xin lỗi để cho ngài đợi lâu, ta xin giới thiệu, đây là Ngạc Nhi, nàng tối nay sẽ phụng bồi các vị.” Trầm Hồng lưu loát giới thiệu.
Kinh doanh quán Bar nhiều năm, nàng thấy nhiều nam nhân trò hề, trong lòng không có bởi vì lừa gạt bọn họ mà có tội ác cảm, thì ngược lại thay Ngạc Nhi lo lắng cảm xúc nhiều hơn một chút.