“Hơ hơ…ha ha…” Tiếng cười điên cuồng ngang ngược, lúc Vu Hoa nói xong thì vang lên, Thủy Thủy cười chảy nước mắt, cười đến mắt híp cả lại, nàng ta lắc lư đi tới, đứng bên cạnh Vu Hoa, cười trào nói:
“Tiểu Tiểu, bị bắt thì là bị bắt, cần gì phải bịa ra câu chuyện êm tai thế này chứ? Từng thấy qua nhận bậy người thân, nhưng chưa từng thấy qua nhận bậy người thân giống như ngươi; thấy qua kẻ bịa chuyện, nhưng chưa từng thấy ai bịa chuyện giống như ngươi…”
“Thủy Thủy..” Vu tướng tức giận trách móc một tiếng, dọa cho Vu phu nhân đang trầm tư liền run rẩy, trong ánh mắt của bà ta tìm lại được tiêu cự, bà ta ngẩn ngơ nhìn Tiểu Tiểu, tựa hồ như muốn tìm gì đó.
“Thủy Thủy, không được vô lý!”
Vu tướng nghiêm khắc trách mắng, ông ta cúi người nhặt ngọc bội dưới đất, hai tay hơi hơi run rẩy, mắt híp lại, nhìn thật kĩ càng, khuôn mặt thoắt xanh thoắt trắng, khiến người ta đoán không ra ông ta đang nghĩ gì…
“Thủy Nhu…” Thanh âm tê tái tim gan bỗng vang lên trong nhà lao, Tiểu Tiểu ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy Vu phu nhân đang ứa nước mắt bò về phía này. Tựa như bỗng dưng hoàn hồn lại, nước mắt bà ta chảy dữ dội, thanh âm của bà ta thê lương như thế, dường như muốn khắc vào trong xương Tiểu Tiểu – dấu vết lưu lại vĩnh viễn, mãi mãi cũng không quên được!
“Thủy Nhu, con thật sự là Thủy Nhu của ta sao?”
Tựa như lẩm bẩm tự nói, bà ta tiếp tục bò về phía trước. Vu Hoa chạy tới, muốn đỡ bà ta dậy, nhưng bà ta xua xua tay, từ chối sự dìu đỡ của Vu Hoa, bàn tay trắng nõn áp lên mặt đất gồ ghề, đau nhói lên, nhưng bà ta tựa như không hề cảm giác được, vẫn nhìn Tiểu Tiểu chằm chằm, trong mắt mang theo vẻ quyến luyến cao hứng…
Mẹ…trong lòng nhói lên một cái, mẫu tử liền tâm chính là cảm giác này sao? Suýt nữa là Tiểu Tiểu gọi ra tiếng, nhưng nàng không gọi, nàng cũng không động đậy, chỉ ngây ngốc ngồi đó, ngây ngốc nhìn người phụ nữ bò tới kia.
Tựa như đã qua cả ngàn năm, cuối cùng bà ta cũng bò được tới lao biên, tay cuối cùng cũng nắm được thanh chắn ngục, dựa vào thanh chắn, bà ta run rẩy đứng lên, hai tay vươn qua, giống như muốn ôm lấy Tiểu Tiểu, trong miệng gọi:
“Thủy Nhu…Thủy Nhu…”
Thủy Nhu, đứa con gái lớn của bà, năm nay hẳn là đã hai mươi tuổi. Nàng thật trẻ, nhìn dáng vẻ nhiều nhất là mười lăm mười sáu tuổi. Hóa ra, tất cả đều là duyên phận, lần đầu tiên nhìn thấy nàng, bà liền rất thích cô gái này – nàng rất nhỏ, nhìn còn nhỏ hơn cả Thủy Thủy, cũng bởi vì vậy, bà trước giờ chưa từng nghĩ nàng là Thủy Nhu của mình, cô con gái sớm đã chết vào hai mươi năm trước.
Kinh thành lớn như vậy, nơi đầu tiên nàng đặt chân là tướng phủ – nhà của nàng. Vu phu nhân ngây ngô bật khóc, Tiểu Tiểu do dự một lúc, rốt cuộc không đứng dậy, không phải lòng nàng cứng rắn, là…
“Thủy Nhu, qua đây để mẹ nhìn con được không? Là mẹ có lỗi với con, đều là lỗi của mẹ, là lỗi của mẹ…”
cảm giác mất đi lại tìm được, khiến bà sớm đã quên mất nơi này là đâu. Nhưng bà ta quên, Tiểu Tiểu lại không quên, nàng cũng rất muốn chạy qua, để bà ôm vào lòng, thử xem cái ôm của mẫu thân trong truyền thuyết có phải đặc biệt ấm áp hay không, có phải đặc biệt ngọt ngào hay không? Có phải là, mùi vị trên người bà, chính là mùi vị của mẹ?
Tiểu Tiểu đứng dậy, rụt rè bước hai bước, trong lúc vô ý nhìn thấy ánh mắt thù hận kia của Thủy Thủy, nàng lại lùi về sau, trở về chỗ cũ mà ngồi, tiếp tục cúi đầu, làm lơ thanh âm khiến nàng đau lòng:
“Thủy Nhu, con không tha thứ cho mẹ ư? Là lỗi của mẹ…”
“Thủy Nhu, đến đây đi, mẹ rất nhớ con, mẹ tưởng con sớm đã đi rồi…”
“Thủy Nhu, năm đó lúc con rời khỏi chỉ mới hai tháng, mới lớn chừng này…”
“Thủy Nhu, con rất thích nhíu mày, con nhỏ như thế, nhưng lại cứ thích cau mày như người lớn, miệng bập bẹ…”
………..
Bà yêu nàng! Tiểu Tiểu có thể cảm nhận được tình yêu bà ta dành cho nàng, yêu đến nỗi có thể nhớ được biểu tình hai mươi năm trước của nàng, yêu đến độ có thể nói ra những chuyện lúc mới mấy tháng của nàng như thuộc nằm lòng.
Trong lòng chua xót, lúc vào nàng đã từng nói, trả xong cái mạng này thì không còn bất kì quan hệ gì với bọn họ nữa, nhưng mà…
Bây giờ nghe xong lời của Vu phu nhân, nàng vẫn…
Trời dần dần sáng, cửa lao mở ra lần nữa, bọn người Vu tướng có thể đi được rồi. Không vui sướng như trong tưởng tượng, Thủy Thủy mang vẻ mặt muốn nói lại thôi.
“Ta không đi, ta phải ở đây cùng Thủy Nhu!”
Vu tướng đi tới kéo Vu phu nhân, nhưng bà ta sống chết bám vào thanh chắn, một chút cũng không định buông tay.
“Mẹ, chúng ta ra ngoài nghĩ cách sau, nhất định sẽ cứu Thủy Nhu, được không?”
Vu Hoa lưu luyến nhìn Tiểu Tiểu một cái, nàng dường như đã ngủ, cúi đầu không hề động đậy.
“Sẽ cứu Thủy Nhu sao? Ta vẫn là không cần…”
Chưa dứt lời, người cũng mềm nhũn mà ngã xuống đất, Vu Hoa đỡ lấy bà, lo lắng gọi:
“Mẹ…”
“Mẹ…”
Thủy Tiên và Thủy Thủy quay đầu lại, nhìn mẹ hôn mê, rồi phẫn hận mà nhìn Tiểu Tiểu một cái, cũng lo lắng mà gọi…
Bà ta sao rồi? Trong lòng Tiểu Tiểu thắt lại, mở banh mắt ra, liếc về phía người hôn mê bất tỉnh kia, nhìn những người lo lắng đang vây quanh đó, nàng thở dài nói:
“Mang qua đây, ta giúp bà ta chẩn mạch!”
“Ngươi…ai mà biết ngươi có thừa cơ hạ độc không…” Thủy Thủy khinh thường bĩu môi, nàng ta là tỷ tỷ của mình ư? Nàng không thèm, nếu như là tỷ tỷ, cha sẽ không để nàng ta chết nữa, thế Lân vương của nàng thì phải làm sao? Lân vương làm sao có thể thích nàng được?
“Thủy Thủy!” Vu tướng tức giận trách móc Thủy Thủy một tiếng, ôm Vu phu nhân đi đến trước nhà lao của Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu đi tới, thuận tay bắt mạch đập của bà, qua một lúc mới thở dài nói:
“Không sao! Ở đây ăn không ngon, ngủ không yên, chỉ hơi mệt mà thôi! trở về điều dưỡng cho tốt, sẽ phục hồi nhanh thôi!”
lại trở về chỗ cũ ngồi, nàng tiếp tục nhắm mắt, đợi Hoàng thượng đến…
Đã lâu vậy rồi, chắc hẳn Hoàng thượng đã nghĩ phải xử trí nàng sao rồi nhỉ?
“Tiểu Tiểu, ngươi là Thủy Nhu thật sao?” Lúc sắp tới cửa, Thủy Thủy lại quay người lại, lời nghẹn lâu như vậy cuối cũng cũng hỏi ra.
“Ta ngược lại hi vọng ta không phải!”
Nếu như nàng không phải, thế thì tốt biết mấy, bây giờ nàng sớm đã tự do rồi, dẫn Lân vương, mang theo Điểm Điểm, chuyện ở đây, liên quan gì nàng chứ?
“Thế chính là tỷ tỷ của ta rồi. Tỷ tỷ, muội muội chưa cầu xin tỷ chuyện gì, bây giờ chỉ xin tỷ một chuyện, nếu tỷ đã ôm hết mọi tội lỗi, thế thì tuyệt đối không thể xuất cung được rồi, Hoàng thượng cho dù không giết tỷ, cũng sẽ không thả tỷ…tỷ có thể từ bỏ Lân vương, nói với chàng một tiếng, bảo chàng cưới muội? Đứa bé trong bụng muội là của chàng, muội không muốn để con của mình không có phụ thân…”
Trên mặt mang theo tia ửng hồng, Thủy Thủy ngượng ngùng nói. Vu tướng thoắt cau mày, nhìn cái miệng lảm nhảm không ngớt kia của Thủy Thủy, một cái tát bốp đáp xuống, ông tức giận nói:
“Thủy Thủy, ngươi còn là con người không?”
Thủy Thủy, từ khi nào mà cô trở nên ích kỉ như vậy? Ôm lấy Vu phu nhân, cái bóng lưng độc ngạo đó khiến cho Tiểu Tiểu đau lòng…
Thủy Thủy à, tại sao ta đã ra nông nỗi này rồi, cô vẫn còn muốn tổn thương ta như vậy chứ? Lặng lẽ xoa cái bụng bằng phẳng kia của mình, trong mắt Tiểu Tiểu trở nên ẩm ướt:
Bé cưng, tại sao lại như vậy? Nếu như đứa bé trong bụng Thủy Thủy thật sự là của Lân, mẹ phải làm sao đây? Thủy Thủy, nói thế nào đi nữa cũng coi như là dì của con mà?
Nên tin tưởng hắn, hắn nói hắn sẽ điều tra rõ ràng, vậy đợi sau khi tra rõ rồi mới nói tin này cho hắn vậy. Nàng không muốn làm hắn khó xử, cũng không chấp nhận được việc tỷ muội chung chồng. Nếu như…nếu như…kết quả đúng thật là như thế, nàng sẽ không nói cho hắn biết chuyện đứa bé này, nàng sẽ lén lút mang bé cưng trong bụng rời đi, nàng sẽ thương yêu con, chăm sóc con thật tốt, nuôi dưỡng nó nên người…
Một đêm không ngủ, nàng mệt lắm, rất mệt. Cúi đầu sắp xếp lại cỏ khô dưới đất một chút, Tiểu Tiểu liền nằm xuống: Thật may, từ nhỏ nàng cũng chẳng phải đại gia khuê tú gì, lúc ở trên núi ngủ ngoài trời cũng không phải là không có, khổ như vậy, nàng vẫn có thể chịu được!
***
“Hoàng thượng, ngài…” Hỷ công công lau lệ ở khóe mắt, cuối cùng cũng biết tại sao nương nương lại trở về, không ngờ trong lòng nương nương lại khổ như vậy.
“Về tẩm cung thay áo, chuẩn bị thượng triều thôi!”
Lúc tới, chắc trong lòng nàng cũng rất khổ sở nhỉ? Hoàng thượng không ngờ, Tiểu Tiểu lại là con gái của Vu tướng – Thủy Nhu, một cái tên rất êm tai, nhưng lại chẳng tương xứng chút nào với tính cách của nàng cả: nhìn thế nào nàng cũng chẳng giống một nữ tử mềm mại như nước.
Nếu như nàng có thể mềm mại như nước, thì nàng đã chẳng phải là Tiểu Tiểu rồi. Ban nãy hắn dẫn theo Hỷ công công đến mật thất ở cách vách, lúc nhìn nàng vô lực ngồi dưới đất, hắn cũng rất đau lòng, muốn đi ra ôm lấy nàng, cho nàng ấm áp, cho nàng sức mạnh, muốn cho nàng một chỗ dựa vững chắc…
Nhưng mà, hắn không dám đi ra, hắn đến nghe lén bí mật của nàng, nàng còn chưa chấp nhận hắn! Nàng đã đến, thì hắn tuyệt đối sẽ không thả nàng ra nữa, khi nàng lựa chọn dùng bản thân để đổi lấy cả nhà Vu tướng, thì ắt hẳn là phải nghĩ đến kết quả như vậy mới đúng. Hắn sẽ không miễn cưỡng nàng, sẽ không ép nàng, hắn cũng không thể trói đôi cánh nàng lại, càng không thể chặt đứt đôi cánh của nàng…ràng buộc rồi, chặt đứt rồi, nàng sẽ không còn là nàng nữa! Bởi vì Tiểu Tiểu của hắn, là Tiểu Tiểu độc nhất vô nhị!
“Điều tra tư liệu về Vu Thủy Nhu, nhanh lên!”
Thay xong y phục, cứ như đeo lên một lớp mặt nạ da người, giọng nói của hắn lại khôi phục lại vẻ lạnh lẽo vô tình như dĩ vãng. Phải lên triều rồi, không biết Lân vương có phải cũng đến thượng triều hay không?
Đệ ấy không đến? Mãi đến khi buổi thượng triều sắp kết thúc, Lân vương cũng không thấy lên triều. Kì lạ thật, Tiểu Tiểu cũng đến rồi, tại sao Lân vương lại không tới chứ? Hoàng thượng cau mày trầm tư, Sóc vương thì lại đi tới:
“Hoàng huynh, nghe nói Tiểu Tiểu kia tự mình đến đầu thú rồi hả? Đệ muốn đến đó xem nàng ấy, được chứ?”
Tin tức của hắn cũng rất nhanh nhạy, biết cả nhà Vu tướng được thả, thám thính một chút liền biết Tiểu Tiểu đã trở lại, đè nén sự hưng phấn trong lòng, Sóc vương giọng điệu hòa bình mà nói.
“Đi đi, tâm tình của nàng không tốt, đừng thương tổn nàng!”
Hoàng thượng phất phất tay, phải xử trí nàng ra sao hắn vẫn chưa nghĩ ra, nhưng món nợ giữa nàng và Sóc vương cũng phải thanh toán cho xong.
***
“Hô, đây chẳng phải là Tiên phi nương nương ư? Sao lại…” Trong thanh âm nũng nịu, một bóng dáng hao gầy lắc lư đi tới, Tiểu Tiểu ngẩng đầu nhìn cái gương mặt có lớp phấn dày dặc cũng che lấp không nổi kia, cười nói:
“Đúng đấy, nơi này thoải mái, thì ở đây thôi. Nếu như Liên phi nương nương thích, cũng có thể vào đây thử xem, tốt hơn ở bên ngoài nhiều…đúng rồi, nương nương, sao mới mấy ngày không gặp, cô lại thon thả đi nhiều vậy? Đã uống thuốc giảm béo gì hay ho hả? Nếu như nương nương không để bụng có thể nói ra, ta cũng muốn giảm béo đấy?”
Hừ, một nữ nhân ngu xuẩn. Tin tức thì lại khá nhanh nhạy, nhưng bộ não hiển nhiên là ch