“Muội muội à, muội ra ngoài nhiều ngày như vậy, tỷ tỷ lại cả ngày ở trong cung nhớ đến muội đấy? Muội muội ở ngoài cung ăn no, mặc ấm không? Muội muội có bị người khác ăn hiếp không đây? Giờ thì tốt rồi, muội muội cuối cũng đã trở về, tỷ tỷ nhất định sẽ cầu xin Hoàng thượng, với sự sủng ái mà Hoàng thượng dành cho muội, cũng nhất định sẽ thả muội ra thôi…”
Đè nén cơn giận trong lòng, Liên phi tươi cười đầy mặt mà nói.
“Thế thì đúng là nhọc nương nương phải bận tâm rồi, muội muội ở bên ngoài sống rất tốt, cũng không cần tỷ tỷ phải nói đỡ cho muội trước mặt Hoàng thượng…ở đây thoải mái biết bao, tốt hơn ở bên ngoài nhiều. Cô đến làm gì, không phải chỉ là đến thăm ta thôi đấy chứ?”
Thu lại vẻ mặt mỉm cười, Tiểu Tiểu nghiêm mặt liếc Liên phi một cái, sắc mặt ả ta nhợt nhạt, hai mắt bốn phía đều thâm đen, vừa nhìn là biết do ngủ không đủ giấc. Xem ra, thuốc hôm đó hạ đúng chuẩn: Dày vò trên thân thể đã tính là gì? Sự dày vò trong lòng mới đúng là đừ người nhất đấy?
“Các ngươi ra ngoài trước!”
Nghiêm khắc quay đầu liếc những người phía sau một cái, mọi người đều cúi đầu lui ra, thiếp thân cung nữ Hương Nhi run rẩy chỉ Tiểu Tiểu:
“Nương nương, nàng ta…”
Nàng ta đã từng thấy qua thủ đoạn của Tiểu Tiểu, bây giờ nhìn thấy Tiểu Tiểu trong lòng vẫn sợ hãi, điểm này Tiểu Tiểu có thể hiểu được, Liên phi đương nhiên cũng biết.
“Không sao, cửa khóa mà? Nàng ta là muội muội của bổn cung, chẳng lẽ còn ăn được bổn cung chắc? Bổn cung và Tiên phi muội muội có vài câu thân mật muốn nói!”
Ánh mắt lạnh lùng, khiến cho Hương Nhi sợ hãi lui ra, sau khi tiếng cửa lớn ‘xoạch’ một tiếng vang lên, Liên phi mới cười nói:
“Đám nô tài này, cả ngày chỉ biết trố mắt kinh ngạc, muội muội đừng thiếu hiểu biết như bọn chúng…”
“Được rồi, người không liên quan đã đi rồi, cô có lời gì có thể nói thẳng ra được rồi đấy?”
Tiểu Tiểu không kiên nhẫn mà ngắt lời ả ta, đã không còn người ngoài nữa, ả ta còn vờ vịt gì nữa? Mình lại chẳng phải là không hiểu ả ta, mấy thứ ngoài mặt này vẫn nên thôi đi thì hơn?
“Khụ khụ…” Bị người khắc ngắt lời, vẻ mặt Liên phi có hơi khó đỡ, nhưng nghĩ đến xung quanh không người, ả ta mới thoải mái cười nói:
“Muội muội nói chuyện vẫn trực tiếp như vậy, thế tỷ tỷ cũng sẽ không vòng vo nữa. Tỷ tỷ gần đây thân thể không khỏe, buổi tối luôn gặp ác mộng, không biết muội muội có cách gì hay để chữa trị không?”
Nắm tay siết chặt, ả ta biết bộ dạng mình bây giờ nhất định là có liên quan với nữ nhân này, nhưng ả không thể phát tác, thuốc giải nằm trong tay nữ nhân này, ả ta không thể…
“Ha ha…thật là buồn cười quá đi mất. Liên phi nương nương buổi tối mà cũng gặp ác mộng? Không phải là đi đêm nhiều quá, thật sự gặp phải ma rồi chứ? Không biết là ác mộng gì, ta rất có hứng thú muốn biết đấy?”
Tiểu Tiểu cười trào nhìn ả ta, ngu xuẩn! Ả đàn bà này quá ngu xuẩn! Ác mộng gì? Nếu như không phải bình thường làm nhiều chuyện xấu quá, có thể gặp phải ác mộng chắc?
“Ngươi…Tiên phi, hẳn phải gọi ngươi là Tiểu Tiểu chứ nhỉ? Đừng nói với ta ta ra nông nỗi như bây giờ không liên quan đến ngươi?”
Liên phi tức giận trừng Tiểu Tiểu, đúng là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, bây giờ nàng ta ở trong tù, ả cóc thèm sợ nàng ta.
“Sao rồi? Cô ra sao thì liên quan gì đến ta? Liên phi có chứng cứ không?”
Tiểu Tiểu khinh thường nhìn ả ta một cái, nàng thật không tin, Liên phi này có thể làm quái gì được nàng.
“Ngươi…trừ ngươi ra, chẳng lẽ còn có người khác hay sao?”
Liên phi nhướn mày, lườm Tiểu Tiểu đang ngồi trên bãi cỏ, mắt nhỏ xoay chuyển, hình như nghĩ đến gì đó, ả ta bật cười ha hả:
“Người đâu, người đâu!”
Cửa mở ra, đi vào là cung nữ mà ả ta mang theo, còn có ngục tốt, trong tay ngục tốt còn bưng hai món ăn, một chén cơm! Đây là bữa trưa của Tiểu Tiểu, tuy không phong phú lắm, nhưng cơm rau cũng không phải là người khác để thừa, hơi nóng nghi ngút, hương vị của cơm cũng bốc lên, ngập tràn trong lao phòng.
“Hô, không biết bắt đầu từ khi nào, đãi ngộ của phạm nhân trong nhà lao này lại tốt đến vậy? Còn là mới vừa xào nữa đấy? Hừm, thơm thật…”
Tựa như trong lúc không chú ý, một ngụm nước bọt liền phi vào trong cơm rau, Liên phi hài lòng gật đầu, ra hiệu ngục tốt bưng đến trước mặt Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu nhìn cơm rau chốc lát, ban nãy động tác nhỏ kia của ả, không phải ngây thơ đến mức nghĩ rằng có thể qua mặt được nàng đấy chứ? Đồ mà chó đã đụng vào, nàng cóc thèm ấy?
Lắc lắc đầu, Tiểu Tiểu cười lạnh nói:
“Thứ đã bị người khác chà đạp, ta sẽ không ăn!”
Khinh thường nhìn Liên phi một cái, sắc mặt Liên phi hơi đỏ:
“Ai chà đạp qua chứ?”
Ả ta chẳng qua cũng chỉ là không cẩn thận nhổ ít nước bọt lên đấy mà thôi, sao có thể tính là chà đạp được chứ?
“Chó! Không phải nói cô, cô chột dạ hả?’
Lạnh lùng nhìn ả, đùa với lửa thì sao, nàng là người mà Hoàng thượng muốn bắt, không tin ả ta dám đụng đến nàng.
“Ngươi…người đâu, lôi nàng ta ra đây cho bổn cung, hung hăng mà đánh!”
Không khách khí với Tiểu Tiểu nữa, trên mặt Liên phi xẹt qua một tia tàn ác, Tiểu Tiểu cười hi hi nói:
“Cám ơn tỷ tỷ rồi, tỷ tỷ đúng là biết chiếu cố cho muội muội mà!”
Ban nãy còn tỷ tỷ muội muội, không ngờ bây giờ đã trở mặt rồi sao? Khinh thường nhìn ả ta, chỉ là ngục tốt bên cạnh ả ta không ai nhúc nhích, tựa như không hề nghe thấy lời của ả ta vậy.
“Các ngươi đều muốn tạo phản hả? Còn không mau lên!”
Nổi nóng đợi ngục tốt, bọn chúng sao lại có thể làm lơ mệnh lệnh của ả như vậy chứ?
“Xin lỗi, nương nương, Tiên phi nương nương là tạm thời đến làm khách, Hoàng thượng có lệnh, ai cũng không được đụng đến một sợi lông tơ của nàng ấy!”
Ngục tốt cầm đầu đứng ra, cung kính hồi đáp.
“Cái gì…ta là Liên phi, lời của ta cũng không được sao?”
Sắc mặt Liên phi đỏ lên, Tiểu Tiểu cười tươi rói, ả đàn bà này, chỉ biết gào to loạn xị, dường như bị mình làm cho tức đến choáng luôn rồi thì phải? Với tính cách của Hoàng thượng, muốn đánh muốn phạt hắn đều sẽ đích thân đến nói, tuyệt đối sẽ không mượn tay người khác.
“Liên phi nương nương giận rồi sao? Nếu như lời nói của nương nương còn có tác dụng hơn của hoàng huynh, đương nhiên là không thành vấn đề…”
Trong tiếng cười trong trẻo, Sóc vương chầm chậm đi vào, hắn cười nhìn Liên phi, nhưng giọng điệu nói chuyện lại lạnh thấu xương…
“Ngươi…Sóc vương gia sao cũng đến rồi vậy? Xem ra mặt mũi của Tiên phi thật không nhỏ nha, ha ha, nếu vương gia đã đến, thế thì bổn cung đi trước đây, không cản trở các người trò chuyện…”
Mờ ám nhìn hai người một cái, Liên phi cười hi hi đi ra ngoài. Sóc vương cười tỉnh bơ một cái, nhìn cơm rau vẫn còn bốc hơi nóng ở gần cửa, lấy làm khó hiểu hỏi:
“Nàng vẫn chưa dùng bữa? Nhân lúc còn nóng hãy ăn đi?”
Tiểu Tiểu khó hiểu cau mày, hai người nói chuyện, trước giờ đều là như chó với mèo. Sóc vương như vậy, dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với mình, nàng đúng thật là lần đầu nhìn thấy – có chút không quen à nha.
“Để Sóc vương bận tâm rồi, đống cơm rau này bị một con chó điên biết sủa làm bẩn rồi, Tiểu Tiểu không ăn!”
Sóc vương lạnh lùng liếc về phía ngục tốt ở một bên, ngục tốt vội bưng món ăn ra ngoài, dường như đi đổi cơm rau mới thì phải.
“Tiểu Tiểu, nàng tên là Tiểu Tiểu sao? Bổn vương tìm nàng lâu lắm rồi đấy…”
Ánh mắt xuyên qua Tiểu Tiểu, không biết nhìn đi tận đẩu tận đâu, Tiểu Tiểu cũng không muốn tìm hiểu, thật ra cũng không thể oán Sóc vương, nàng đối đãi hắn, có bao giờ tốt đẹp đâu?
“Hai chúng ta trước kia có thù sao?”
Qua rất lâu rất lâu sau, Sóc vương bỗng hỏi.
“Không có!”
Tiểu Tiểu không do dự, trả lời rất dứt khoát.
“Có oán ư?”
“Cũng không có!”
“Thế sao nàng lại đối xử với ta như thế kia?”
Đây là điều trong lòng hắn mãi vẫn không hiểu, tại sao nàng có thể vui vẻ hòa nhã với Lân vương, thậm chí là với Hoàng thượng, nhưng lại không thể dùng vẻ mặt ôn hòa để đối xử với mình chứ?
“Không biết! Tiểu Tiểu ta làm việc, trước giờ đều tùy tính mà đến, tùy tính mà đi. Lần đầu tiên nhìn thấy ngài, đúng lúc nhìn thấy ngài đối xử như thế với một cô gái. Ta cũng là một nữ nhân, ta hiểu cách nghĩ của nữ nhân, cho dù nàng ta có làm không đúng đi chăng nữa, cho dù là nàng ta có lỗi, ngài cũng không thể đối xử với nàng ta như thế chứ? Cho nên, ta…sau đó ta lại suýt nữa bị ngài khống chế được, chỉ đành phải hầu hạ ngài cho tốt thôi…”
Nhẹ thở dài một tiếng, thật ra Sóc vương cũng không tệ, là một người rất nhanh trí.
“Thế sau này thì sao, cái lần sau đó, lại là vì sao…”
Trong lòng cảm thán một lúc, cả đời hắn hận nhất là nữ nhân sử dụng tâm cơ với mình, kết quả không ngờ mình lại bại trên thân nữ nhân có tâm cơ kia, bại trên người nữ nhân mà hắn trừng phạt kia. Khi đó, hắn cũng chỉ là tùy tính mà phạt thôi, nhìn thấy Tiểu Tiểu, vốn tưởng là trời giáng diễm ngộ, ai ngờ lại là sự trừng phạt trí mạng!
“Đấy là bởi ta biết thân thể ngài có thể bách độc bất xâm, đơn thuần chỉ là muốn thử máu trên người ngài mà thôi. Không ngờ nghiên cứu lâu như vậy cũng không có tiến triển mang tính đột phá gì, phỏng chừng là đợi sau này có cơ hội, ta lại thử nghiên cứu kĩ một chút. Ngài không cảm thấy nghiên cứu kia rất có ý nghĩa hay sao?”
Tiểu Tiểu cười tinh nghịch, cũng chỉ có nàng, trong lúc như vậy, vẫn có thể không tim không phổi mà cười như vậy được thôi.
“Nàng tự tin quá nhỉ, còn có thể sống đến lúc đó hay không còn chưa chắc đâu đấy? Hoàng huynh cũng chưa chắc sẽ thả nàng ra ngoài, tội của nàng đủ để xử chết được rồi!”
Sóc vương ha ha cười to, nếu như nàng rơi vào trong tay hắn, hắn sẽ dạy dỗ nàng một phen, nhưng bây giờ nàng đang rơi vào trong tay hoàng huynh, không phải nằm trong tay hắn. Hắn chỉ có thể xa xa mà nhìn nàng, cái con người chẳng giống đang ngồi tù tẹo nào này.
“Đúng thế, với ta mà nói, sống chết chẳng sao cả. Nhưng ta nghĩ Hoàng thượng không phải là người nhỏ mọn như thế, ta tin tưởng ngài ấy nhất định sẽ thả ta ra ngoài.”
Sẽ ư? Hoàng thượng có lẽ sẽ thả nàng ra, nhưng cái giá lại là…