Lúc hắn ngẩng đầu, công chúa cười mị hoặc, chuẩn xác bắt lấy ánh mắt của hắn.
“Công chúa…” Một tia bất an lướt qua, trong mắt hắn lộ ra một chút đấu tranh: công chúa, hình như là đang dụ dỗ mình.
“Ngươi nói xem, ta đẹp không?”
Tay không quy củ mà vươn ra, mò vào trong y phục của hắn, vuốt ve da thịt rắn chắc kia.
“Công chúa…” Hắn co rúm lại một cái, công chúa đây là muốn…
“Nói đi, ta xinh đẹp không?” Mị nhãn như tơ, hai mắt công chúa đã dán lấy hắn, tử sĩ thì sao chứ, cho dù là hòa thượng vào tay nàng chẳng phải vẫn ngoan ngoãn nghe lời đấy sao?
Khuôn mặt ửng hồng, mị nhãn linh động, hai mắt kiều mị, như thể dẫn theo ý thức của mình vậy, thấy trong mắt hắn có do dự, giãy giụa, bất an đến từ bỏ, cuối cùng bàn tay hắn run rẩy vươn ra, giơ lên không trung rồi do dự một lát, vẫn rơi lên người công chúa, mang theo chút dã man bắt đầu nắn vuốt.
“Hỗn xược!”
Thấy mục đích của mình đã đạt được, công chúa bỗng trầm mặt, tức giận hét lên một tiếng.
“Hơ…” Hắn ngây ra một lúc, khó hiểu nhìn công chúa trong lòng, rồi lại nhìn hai tay mình, đang nắn chỗ không nên nắn, sắc mặt hắn khẽ đỏ, vội vàng quỳ xuống:
“Thuộc hạ đáng chết, mong công chúa tha mạng!”
Ban nãy, hắn làm sao vậy? Sao lại đem công chúa ôm vào lòng, còn đang vuốt ve, lấy lòng công chúa nữa chứ? Sao có thể được? Hắn là tử sĩ từ nhỏ đã chịu sự huấn luyện chuyên nghiệp, sao có thể làm ra cái chuyện không cầm lòng nổi này được chứ?
“Ha ha…” Công chúa cười duyên nhìn hắn, đi đến trước mặt hắn, tay nâng mặt hắn lên, hỏi:
“Ngươi đã làm sai cái gì? Tại sao phải kêu bổn cung tha mạng cho ngươi chứ?”
Làm ra vẻ ngây thơ nhìn hắn, trong lòng công chúa sớm đã bật cười rồi, nếu như là một người bình thường giãy giụa trước mặt nàng, có lẽ cũng chẳng đáng để cao hứng như vậy, càng chẳng có cảm giác thành tựu là mấy, nhưng người này là tử sĩ, là kẻ tử sĩ vô dục vô cầu đấy!
“Ta…ta…thuộc hạ…”
Thân thể hắn hơi run rẩy, tuy lúc này công chúa cười rạng rõ, nhưng cũng chỉ là lúc này mà thôi, ai biết được một lát sau, công chúa sẽ làm gì chứ? Hành vi ban nãy của hắn, không cần biết công chúa là cố ý hay vô tình, đều đủ để xử hắn tội chết.
“Cút!”
Tát hai cái ‘bốp bốp’ lên khuôn mặt ửng đỏ của hắn, công chúa lạnh mặt, vẻ mặt âm tà nói.
Tử sĩ, đều có thể động tình với nàng, Lân vương, tại sao không thể kìm lòng không được đối với nàng chứ? Nàng không cam tâm, cũng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.
***
“Hoa Nguyên, cô nói xem ta làm như vậy có phải đã sai rồi hay không?”
Trở về căn phòng nhỏ, Tiểu Tiểu buồn bực đi tới đi lui, ý định ban đầu của mình cũng chỉ là muốn báo thù cả nhà Vu tướng mà thôi, chém đầu cũng là chuyện trong dự tính. Lúc Thủy Tiên bỏ trốn theo người khác, tuy bọn họ tới tìm mình giả mạo Thủy Tiên, nhưng hẳn phải nghĩ tới, mọi chuyện không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, ngộ nhỡ một ngày nào đó sự việc bại lộ, thế thì kẻ mất mạng chính là cả nhà bọn họ.
Vốn dĩ, nàng chỉ cần nhẫn nại thêm một chút, đợi sau yến hội, tìm một tử tù dịch dung, để Tiên phi con người này chết ở trong cung. Nếu như thế, cả nhà Vu tướng sẽ không bị chém đầu, đám nha hoàn tôi tớ Vu phủ còn có thân thích của bọn họ nữa cũng không cần phải bị lưu đày, nhưng…
Thật khong ngờ, sẽ liên lụy nhiều người như vậy, ngoại trừ Vu tướng và Thủy Thủy đáng bi dạy dỗ ra, những người khác, nàng thật sự không muốn bọn họ chết đâu đấy? Vu Hoa, nam nhân đối đãi với mình giống như ca ca kia, còn Vu phu nhân nữa, tuy nói chuyện không nhiều, bà ta cũng chưa từng giúp gì cho Tiểu Tiểu, nhưng Tiểu Tiểu đối với bà ta, lại có cảm giác thân thích kì lạ.
Có lẽ, cái nàng thích chính là sự cưng chiều bà ta dành cho Thủy Thủy nhỉ? Có lẽ, nàng cũng khát vọng sự yêu thương của mẫu thân mà trước nay chưa từng được cảm nhận nhỉ?
Sư phụ nói, việc hối hận nhất đời này của ông chính là lượm phải cái đồ đệ ngốc nghếch Tiểu Tiểu này, nhưng lúc sư phụ nói chuyện đều là cười hì hì. Lúc cao hứng, sư phụ sẽ nói mình là khai tâm quả của ông, lúc không cao hứng, Tiểu Tiểu cũng sẽ nỗ lực đi chọc sư phụ, để sư phụ vui vẻ. Bởi vì, bọn họ chỉ có hai người, trên ngọn núi lớn cô tịch kia, sống nương tựa lẫn nhau.
Yêu cầu của sư phụ đối với nàng chẳng hề nghiêm khắc, trộm kĩ á hả, học thì học, không muốn học thì thôi. Nhưng Tiểu Tiểu thiên tư rất cao, học gì cũng nhanh, đặc biệt là dùng độc, đấy là thứ nàng thích nhất. Ngược lại, hứng thú với mấy thứ này nhiều, học võ công thì lại ít. Dùng lời sư phụ mà nói, Tiểu Tiểu ngoại trừ khinh công tàm tạm ra, võ công khác đều dở tệ.
Đối với việc này, Tiểu Tiểu trước nay đều chưa từng ảo não, khinh công cũng được, có thể bỏ trốn là tốt rồi, võ công làm tổn thương người kia, nàng đúng thật là không muốn học. Đối với nàng mà nói, muốn giết một người rất đơn giản, có hơn trăm loại phương thức, chỉ cần phất tay một cái, đủ để khiến cho rất nhiều người thiệt mạng. Còn may, Tiểu Tiểu không phải cái loại người lòng dạ độc ác kia, nàng sẽ chỉnh người, nhưng sẽ không quá trớn, điều nay sư phụ trước giờ đều biết.
Sau này, mơ mơ màng màng liền mang thai, lúc hơn năm tháng, sự phụ mới cảm thấy có điều không đúng, mà Tiểu Tiểu cũng từ lúc đó mới hay biết. Sư phụ từng cho nàng một liều thuốc, không phải ông không thích trẻ con, mà là con đường sau này của Tiểu Tiểu rất dài, cô gái mười lăm tuổi như nàng, làm sao mới còn nhỏ như vậy mà đã phải vác thêm một tiểu sinh mệnh được chứ? Khi đó, Tiểu Tiểu nhìn chén thuốc đen sì kia, cuối cùng vẫn không uống nó…
“Tiểu Tiểu, con phải biết rằng, sư phụ cho con quyền lựa chọn, con làm như vậy, sau này không hối hận sao?”
Hối hận, có không? Tiểu Tiểu chớp chớp mắt, có lẽ sẽ, nhưng đã cảm nhận được khí tức của tiểu sinh mệnh trong bụng, nàng không nỡ cứ như vậy mà tước đoạt đi quyền lợi ra đời của nó.
Sự thật chứng minh, lựa chọn lúc đó của Tiểu Tiểu là đúng, thấy sư phụ vui mừng nhìn đứa trẻ chỉ bé tí xíu kia, Tiểu Tiểu liền biết sư phụ cũng thích đứa bé này.
“Tiểu Tiểu, con là mẹ của đứa bé, con nói xem đặt tên gì thì hay nhỉ?”
Tôn trọng Tiểu Tiểu, đem quyền lợi đặt tên con cho nàng, Tiểu Tiểu nghĩ ngợi, cười nói:
“Sư phụ chê con nhỏ, liền gọi Tiểu Tiểu, mà đứa bé này, mới bé tí như vậy, liền gọi Điểm Điểm đi! Điểm Điểm, dễ nghe lại dễ nhớ!”
“Không hổ là đồ đệ của ta, suy nghĩ y như ta, Điểm Điểm, ta thấy cũng rất hay!”
Hai thầy trò, cứ như vậy mà định luôn tên của Điểm Điểm, trong cuộc sống của bọn họ, cũng có thêm một người, có thêm nhiều lạc thú…
…….
“Lão đại, nương nương, đừng có đi nữa, tôi chóng hết cả mặt rồi nè!” Đã đi một canh giờ rồi, Tiểu Tiểu không mệt sao?
Tiểu Tiểu tựa như không nghe thấy, tiếp tục buồn bực mà đi, Hoa Nguyên an ủi nói:
“Lão đại, người cũng đừng bận tâm nữa, ngự mệnh của Hoàng thượng đã hạ rồi, cho dù có lo lắng hơn nữa thì cũng đâu thay đổi được gì? Vả lại, giống như người nói, Vu tướng từng hạ độc người, muốn giết người, lúc bọn họ hạ độc người, lúc muốn giết người, sao bọn họ không từng do dự qua? Còn Thủy Thủy kia nữa, tôi thấy đúng thật là xấu xa mà, sao ả ta có thể đối đãi với người như vậy được chứ? Dù ả ta có yêu Lân vương chăng nữa, Lân vương lại chẳng yêu ả ta, ả ta cũng không thể mưu toan dùng độc khống chế Lão đại, để Lão đại hướng Hoàng thượng thỉnh cầu ban hôn vậy chứ? Ban hôn cho ả ta rồi, Lão đại phải làm sao?”
Bởi vì ở đây cả ngày rảnh rỗi không có gì làm, Tiểu Tiểu nhàm chán đem ngọn nguồn mọi chuyện với Thủy Thủy, cả nhà Vu tướng kể hết một lượt, Hoa Nguyên nghe đến khúc cuối còn sụt sịt một hồi. Một người tốt như nương nương thế này, thật không ngờ lại bị người khác hãm hại như vậy, mà kẻ làm thiếp thân cung nữ như nàng, lại chẳng biết gì hết…
“Được rồi, ta cũng biết rồi, cứ coi như mạng bọn họ không tốt vậy. Qua hai ngày nữa, Vu tướng bị chém đầu, ta cũng phải rời đi rồi. Hoa Nguyên, cô thì sao, cô dự định đi đâu?”
Tiếp xúc lâu nay, Tiểu Tiểu đúng thật nên cảm tạ Hoa Nguyên cho tử tế, tuy mới lúc đầu nàng ta từng tổn thương Tiểu Tiểu, nhưng trừ lần đó ra, Hoa Nguyên vẫn luôn thật lòng thật dạ với Tiểu Tiểu, ít nhất, Tiểu Tiểu cảm thấy là vậy.
“Tôi…Lão đại, người cũng biết, tôi nào có chỗ để đi? Nếu như Lão đại không chê, thì dẫn Hoa Nguyên rời đi nhé, Hoa Nguyên nguyện cả đời ở bên Lão đại, hầu hạ Lão đại…”
Hoa Nguyên cười thê lương, nguyện vọng lớn nhất của nàng, một là báo thù cho con của mình, thứ hai là…nếu như có thể tìm được cha mẹ của mình thì càng tốt. Bọn họ sớm đã bị đày ra biên cương, đã qua lâu như vậy rồi, ai mà biết bọn họ ở đó sống chết ra sao?
“Hoa Nguyên, nếu như cô muốn đi cùng ta, ta không có ý kiến, nhưng cô cũng có cuộc sống của bản thân cô mà. Lưu ý một chút, nếu như có một người đàn ông tốt thích hợp với bản thân cô, vẫn nên tìm một người để lập gia đình đi. Phụ nữ, một mình sống rất cực khổ, rất nhiều chuyện cô không biết.”
Thật ra, đâu chỉ Hoa Nguyên, nàng cũng phải tìm một người để sống cùng, không biết sư phụ đến tận nơi nào rồi, cũng chẳng biết khi nào mới trở lại. Nhưng lúc sư phụ về, nhất định sẽ lải nhải chuyện cũ, muốn đem nàng gả ra ngoài. Hà hà…
Nghĩ đến phương pháp của sư phụ, Tiểu Tiểu liền không nhịn được mà bật cười, phương pháp thế kia, đánh chết nàng nàng cũng không dùng đâu.
“Nhưng mà, Lão đại, người thật sự phải rời đi sao? Lân vương yêu người, điểm này ngay đến Hoa Nguyên cũng cảm nhận được. Lão đại cứ bỏ đi như vậy, người sẽ không hối hận chứ?”
Hoa Nguyên bất an nhìn Tiểu Tiểu, Lân vương này, lúc trước nàng cũng từng nghe nói, trước nay vẫn chưa từng thấy ngài ấy để tâm như vậy đến một cô gái nào đâu đấy?
“Ta và hắn, sớm đã trở thành quá khứ…Hoa Nguyên, hắn không tin tưởng ta, ta cũng sớm đã chết tâm với hắn rồi.”
Ắt hẳn là không bao lâu nữa, hắn sắp phải làm tân lang rồi, ở lại đây nhìn hắn và công chúa thành hôn, Tiểu Tiểu vẫn không làm được. Sẽ đau, trái tim nàng sẽ đau!
Lân vương, thiếp sớm đã nói với chàng, mắt thấy chưa chắc đã là sự thật, tại sao chàng lại không tin tưởng thiếp chứ? Tiểu Tiểu, trước nay vẫn luôn tin tưởng chàng, nhưng mà, chàng không tin Tiểu Tiểu. Giống như công chúa Phong Quốc, Tiểu Tiểu biết rõ chàng đã ở Phong Quốc một đoạn thời gian, mà công chúa kia cũng là đến tìm chàng. Nếu như không phải chính tai nghe thấy chàng hứa hôn, Tiểu Tiểu vẫn không tin rằng chàng phản bội Tiểu Tiểu. Đêm đó, là Tiểu Tiểu sơ ý, nhưng Tiểu Tiểu và Hoàng thượng thật sự không xảy ra chuyện gì hết, Tiểu Tiểu không yêu ngài ấy, sao có thể tùy tiện lên giường với ngài ấy chứ?
“Nương nương, người nên đi gặp Lân vương một lần, cũng nên cho ngài ấy một cơ hội đi. Tình huống như thế, chỉ cần là đàn ông, thì sẽ hiểu lầm…”
Hoa Nguyên khuyên nhủ, chuyện này cũng là mấy ngày gần đây, Tiểu Tiểu mới nói cho nàng hay, hôm đó nàng đã nhìn ra điều bất thường của Tiểu Tiểu rồi, không nghĩ tới kết quả sau cùng, chỉ là nàng không ngờ, Lân vương lại nhìn thấy nàng ấy và Hoàng thượng…
Tuy rằng, Tiểu Tiểu nói hai người không có gì, nhưng những vết hôn chi chít trên người nàng ấy, là đàn ông thì ai lại không để bụng chứ?