Hiện giờ, nàng chỉ muốn dẫn con rời đi. Nếu đã quyết định từ bỏ, thì cũng không cần nói với hắn chuyện đứa bé nữa. Điểm Điểm, cứ ở lại đây trước đã, Lân vương biết quan hệ của Điểm Điểm và mình, sự phòng bị bên chỗ Điểm Điểm nhất định là rất nghiêm.
Thật ra không chỉ Lân vương, hẳn là Hoàng thượng cũng biết rồi, xung quanh Lân vương phủ, xung quanh Điểm Điểm, không biết lại có bao nhiêu tay đang chờ nàng tự chui đầu vào lưới. Không phải nàng không cần Điểm Điểm, mà phải đợi một thời gian cơ, nàng tin Lân vương sẽ bảo vệ tốt Điểm Điểm, đợi tình hình bên này dịu bớt, nàng mới dẫn Điểm Điểm về nhà.
Nếu như, bây giờ chỉ có một mình nàng, nàng có thể không chút băn khoăn mà dẫn Điểm Điểm rời đi, nhưng giờ đây nàng không phải một mình, trong bụng nàng còn có một sinh mệnh chưa thành hình. Nếu không biết trong bụng đã có em bé, Tiểu Tiểu có thể không chút kiêng kị, muốn gì làm nấy, bây giờ có em bé, nàng cũng đã biết, mọi chuyện vẫn nên cẩn thận thì hơn!
Không ngờ, lại để sư phụ nói trúng lần nữa! Lúc trước sư phụ nhắc nhở mình, lần này xuống núi giúp Điểm Điểm tìm cha, nhưng tuyệt đối đừng nên thuận tay dắt thêm một đứa nhóc về nữa, nàng vẫn luôn không để tâm, lúc chú ý, không ngờ đứa bé thật sự dắt ra luôn rồi.
Khẽ thở dài một tiếng, lần này cũng tốt, ít nhất, đứa bé này là kết tinh của nàng và người đàn ông yêu thật lòng, không giống như Điểm Điểm, bây giờ vẫn là đứa trẻ không biết cha mình là ai. Nàng cũng rất muốn cho Điểm Điểm một người cha, Lân vương từng nói hắn muốn làm cha của Điểm Điểm, nhưng suy cho cùng đấy là chuyện không thể xác định.
Trời dần dần tối, chớp mắt đã đến giờ ăn cơm, còn hai ngày nữa, thì bọn người Vu tướng bị chém đầu rồi, nàng sẽ không đợi đến lúc bọn họ bị chém đầu xong rồi mới đi. Bời vì điều nàng nghĩ, thì Hoàng thượng và Lân vương, Sóc vương cũng sẽ nghĩ đến, nàng sẽ rời đi trước một ngày, nàng sẽ trực tiếp về trên núi, điều chỉnh tâm tình của mình cho tốt, đợi sư phụ trở về rồi mới nghĩ cách đón Điểm Điểm.
“Hoa Nguyên, nếu như ta vứt bỏ Điểm Điểm như vậy, Điểm Điểm có hận ta không?”
Tiểu Tiểu mờ mịt nằm bò ra bàn, cảm giác làm tội phạm trốn chạy cũng chẳng tốt lành, mỗi ngày đều phải cẩn thận từng tí.
“Sẽ không đâu, Lão đại. Điểm Điểm thông minh như thế, hiểu chuyện như thế, nó sẽ hiểu cho sự khó xử của Lão đại.”
Hoa Nguyên lo lắng nhìn Tiểu Tiểu , gần đây sao cứ cảm thấy Lão đại lười biếng không ít, chắc là vì tâm tình Lão đại không được tốt nhỉ.
“Sau này nó sẽ hiểu thôi, không nghĩ nữa, nghĩ nữa ta sẽ điên mất!”
Phiền muộn lắc lắc đầu, một sự bất an thoáng ấp ủ trong lòng, cứ như có chuyện lớn gì đó sắp xảy ra vậy.
***
“Cha, chúng ta thật sự sẽ bị chém đầu sao?”
Nghe thấy ngự lệnh, Thủy Tiên không thể tin được mà nhìn Vu tướng, bất an hỏi.
“Ừ, Thủy Tiên, lúc đó con đi hẳn phải nghĩ đến, nếu như có một ngày Hoàng thượng biết được việc này, kẻ đi theo chính là tính mạng của cả nhà chúng ta đấy!”
Vu tướng thở dài một tiếng, lúc mới vào, ông luôn cho rằng là Tiểu Tiểu hại bọn họ, nhưng sau khi nhìn thấy Thủy Tiên, Vu tướng đã hiểu ra, cho dù không xảy ra chuyện Tiểu Tiểu, nếu Hoàng thượng muốn xử bọn họ, cũng chỉ cần một câu nói thôi. Hơn nữa đối với Tiểu Tiểu, thủy chung ông vẫn thấy hơi có lỗi. Lúc ở bên ngoài không nghĩ đến, nhưng sau khi vào trong lao, ông mới cảm thấy điều ông làm đích thật là có hơi quá đáng.
“Cha, đều tại Thủy Tiên bất hiếu, xin lỗi!” Thủy Tiên cúi đầu xuống, cho dù tất cả mọi người oán thán, nàng cũng không thể oán thán, bởi vì, tất cả việc này đều do nàng hại họ…
“Thủy Tiên, nàng đừng buồn nữa…” Từ Lâm đi tới, ôm lấy vai Thủy Tiên, ánh mắt lại liếc về phía Thủy Thủy đang ôm gối ngồi trên nền đất ở một góc, ánh mắt vô thần của nàng ta, nhìn mà khiến người ta đau lòng.
Hoàng thượng, sao có thể như thế được chứ? Thủy Thủy đã nói trong bụng đang mang cốt nhục của Lân vương, bọn họ không để ý chút nào đến đứa bé này ư? Nói sao đi nữa, đứa bé này hiện giờ cũng noi như là cốt nhục của Lân vương mà.
Bỏ Thủy Tiên ra, Từ Lâm đi đến bên cạnh Thủy Thủy, khuyên nhủ:
“Thủy Thủy, đừng buồn nữa, nói không chừng ngày mai, Lân vương sẽ đến cứu muội đấy!”
Có ư? Thủy Thủy ngẩng đầu nhìn hắn, nước mắt không nhịn được nữa rơi lã chã, mới đầu, nàng còn vì việc Hoàng thượng không kêu người đến đưa thuốc phá thai cho nàng mà thấy cao hứng. Nhưng bây giờ, nàng mới biết, sở dĩ Hoàng thượng không bảo nàng phá thai, thì ra là căn bản không cần thiết phải phá thai, thử nghĩ một người sắp bị chém đầu, cho dù mang thai cũng không thể sinh hạ đứa con. Lân vương trước nay chưa từng thích nàng, nàng biết; người Lân vương yêu là Tiểu Tiểu, nàng cũng biết. Nhưng mà, Tiểu Tiểu đã là phi tử của Hoàng thượng rồi, nàng ta vào cung hơn một tháng, cũng đã từng thị tẩm, còn trong trắng ư? Ngược lại là mình, đem tấm thân thanh thanh bạch bạch giao cho hắn, còn cực cực khổ khổ mang thai đứa con của hắn, sao hắn có thể đối xử một cách tuyệt tình với mình như vậy chứ?
“Sẽ ư? Hắn sẽ không đâu, hắn sẽ không đâu, người hắn yêu là Tiểu Tiểu, vẫn luôn chỉ có một mình Tiểu Tiểu…”
Không suy nghĩ đến việc nam nữ khác biệt, Thủy Thủy ôm lấy Từ Lâm bật khóc, Từ Lâm do dự một lúc, vẫn ôm lấy Thủy Thủy, vỗ vai nàng ta nói:
“Sẽ, cho dù ngài ấy yêu Tiểu Tiểu, nhưng muội đừng quên, muội còn có đứa bé mà. Hiện giờ ngài ấy không có con, sẽ không bỏ mặc đứa bé đâu.”
Từ Lâm cúi đầu xuống, tránh đi ánh mắt tìm tòi của Vu tướng lướt tới, sau khi buông Thủy Thủy ra rồi đến một bên ngồi xuống. Hắn không biết sao Thủy Thủy lại kiên trì cho rằng đứa bé là của Lân vương, nhưng vậy cũng tốt, đứa bé có thể sống tiếp là khá lắm rồi. Nếu như đêm đó không phải tại mình uống rượu say, nếu như hôm đó không phải nhìn thấy Thủy Tiên trở về mà kích động đến hắn, hắn cũng sẽ không đem sự tức giận trút lên Thủy Thủy.
Từ Lâm khẽ thở dài một tiếng, từ sau ngày đó, hắn nhìn Thủy Thủy luôn cảm thấy chột dạ, mà sau khi gặp được Thủy Tiên, Thủy Tiên lại nói nguyện ý bỏ trốn cùng hắn, có lẽ khi đó là vì trốn tránh Thủy Thủy, cứ thế mà dẫn Thủy Tiên đi, không ngờ vô tình, Thủy Thủy lại có cốt nhục của hắn…
Chuyện này, có phải cũng xem như là một chuyện tốt không nhỉ? Có điều, duy nhất không tốt chính là, hắn không biết Thủy Thủy đã có thai, nếu như biết Thủy Thủy mang thai, khi đó hắn nên dẫn Thủy Thủy cao chạy xa bay. Nếu như thế, bọn họ có thể hạnh phúc ở cùng với con, hưởng thụ vui thú gia đình.
Yêu ai? Hắn không biết, lúc đó yêu đến chết đi sống lại, nhưng khi biết nàng ta vì vinh hoa phú quý, vì ngày tháng tốt đẹp sau này mà lựa chọn tiến cung, tình yêu cũng đã biến chất rồi, dần dần biến thành hận thấu xương, mà Thủy Thủy vô tội cũng trở thành…
Nhưng Thủy Thủy không tệ, thật sự không tệ, một cô nương rất ngây thơ, rất đơn thuần. Nhưng người mà muội ấy thích là Lân vương, nếu như nói với muội ấy người đàn ông đêm đó là hắn, không biết muội ấy có xóa sổ đứa con này ngay tức khắc không nữa? Có thể lắm, cho nên bí mật này, vĩnh viễn là bí mật, một bí mật không thể nói ra.
“Lâm, chàng sao vậy? Không sao chứ?” Nhìn thấy Từ Lâm thương cảm, Thủy Tiên đi đến, bất an hỏi. Tính ra thì, cũng xem như là mình đã hại hắn, khi đó nếu không phải nàng lôi kéo hắn, bảo hắn cùng mình chạy trốn, bọn họ sao có thể rơi vào tình cảnh này.
“Thủy Tiên, ta không sao!”
Từ Lâm nhìn Thủy Tiên, dung mạo vẫn xinh đẹp như cũ, nếu như khi đó nàng ta không lựa chọn tiến cung, hai người bọn họ sớm đã sống hạnh phúc cùng nhau rồi. Hắn trước kia, yêu thương nàng ta như thế, nhưng nàng ta lại phản bội hắn!
“Lâm, có thể chết cùng chàng, Thủy Tiên không hối tiếc!”
Dựa vào lòng hắn, bọn họ đã không còn bao nhiêu thời gian nữa, qua thêm hai ngày, cả nhà bọn họ sẽ phải cùng nhau lên đường rồi.
“Ừm, ta cũng vậy!”
Hai người yên lặng ôm nhau, trong lao tĩnh mịch, Vu Hoa nhắm mắt dựa vào một bên, mà Vu phu nhân, thì lại đang nằm trên cỏ, trên mặt chẳng có bao nhiêu bi thương, Vu tướng đang tĩnh tọa, cũng đang nhắm mắt suy nghĩ, chỉ duy có tiếng muỗi kêu vo ve kia, tựa như âm nhạc thôi miên vậy, khiến cho người ta buồn ngủ.
***
Đấu tranh lúc lâu, cuối cùng Tiểu Tiểu vẫn không đến Lân vương phủ một lần. Ngày mai chính là ngày Vu tướng bị chém đầu rồi, Tiểu Tiểu và Hoa Nguyên thu dọn đồ đạc một chút, bôi lên thuốc nước đặc chế của nàng, vẫn là hình dạng của một người già.
Sắp rời khỏi kinh thành rồi, quay đầu nhìn lại cảnh vật quen thuộc phía sau một cái, trong mắt Tiểu Tiểu xẹt qua một tia lưu luyến. Có lẽ ba tháng, có lẽ sau ba năm, nàng vẫn sẽ trở về, Tiểu Tiểu tự nói với mình.
“Như vậy đi được chưa?”
Nhìn thị vệ đi tới đi lui trên phố, Hoa Nguyên sợ hãi nắm lấy tay Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu thở dài một tiếng:
“Chắc là được rồi!”
Mấy buổi tối gần đây nàng đều chú ý, mấy trạm gác phụ cận cổng thành đều nhiều lên, bản thân nàng trốn ra ngoài thì không có vấn đề gì, nhưng dẫn theo Hoa Nguyên, nàng còn là người có thai, muốn ra ngoài thì phiền phức đây.
“Nhưng mà, tôi rất sợ!”
Người xung quanh, tựa như đều đang nhìn các nàng vậy, Hoa Nguyên rất chột dạ.
“Không sao, í, người trên xe này, sao lại quen mặt thế nhỉ?”
Cũng là nơi cách cổng thành không xa, trên một cỗ xe ngựa bình thường, có một cụ già đang ngồi. Tuy ông đã dịch dung, nhưng khí tức trên người ông rất quen thuộc. Là sư phụ sao? Nhìn tuổi tác không giống, hình như ông đi vào thành, không phải đến tìm mình đấy chứ?
“Cô đợi ở đây!” Sau khi kéo Hoa Nguyên nấp ở một góc, Tiểu Tiểu nhìn cỗ xe kia đi vào, sau đó mới lẳng lặng đi theo, mà Hoa Nguyên thì lại kinh ngạc nhìn Tiểu Tiểu, người này lại là ai nữa?
Đi đến một nơi hơi hẻo lánh một chút, sau khi Tiểu Tiểu ném ra một cục đá nhỏ, cụ già trên xe quay đầu nhìn một cái, thì lại thấy một bà lão tóc bạc phơ, nhưng lại có một đôi mắt linh động khác thường…
“Tiểu Tiểu? Sao nó có thể ra ngoài?” Cụ già thầm nghĩ một chặp, nó hẳn là ở hoàng cung mới đúng, chẳng lẽ lại lẻn ra ngoài chơi rồi sao?
Đúng là nghịch ngợm mà, không thể yên phận ở trong hoàng cung đợi hai ngày sao? Cụ già không biết rằng, nếu như ban nãy không phải Tiểu Tiểu đúng lúc nhìn thấy ông, thì bọn họ sẽ đi lướt qua nhau, không biết tới khi nào mới gặp nhau nữa.
Bỏ về tiểu viện của mình, may mà lúc sắp đi, vì để không thu hút sự chú ý của người khác, bọn họ không trả phòng với chủ nhà. Vì chủ nhà không biết bọn họ rời đi, trong viện vẫn chưa có người vào ở, để sư phụ đến đó nói chuyện càng tốt.
“Nha đầu chết tiệt này, sao lại lén chuồn ra ngoài rồi hả?”
Trở về trong viện, cụ già liền bực mình hỏi.
“Sư phụ…” Người ta bây giờ rất ấm ức, Điểm Điểm cũng không ở bên cạnh, mà chuyện với Lân vương cũng xong luôn rồi, bên ngoài còn có Hoàng thượng đang truy nã nàng, khó khăn lắm mới gặp được sư phụ, sao mới gặp mặt mà sư phụ đã bắt đầu chất vấn nàng chứ?
“Tiểu Tiểu, con sao vậy? Điểm Điểm đâu, đang ở trong cung à?”
Lần này, ông lại vô tình mà nghe được một tin tức quan trọng, vì để xác định tính đúng đắn của tin tức này, ông còn đích thân đến nhìn một phen. Bằng không, cũng sẽ chẳng qua lâu như vậy mới tr