Yến hội đã bắt đầu một canh giờ rồi, Lân vương bởi vì thân thể không khỏe nên không đến, mà bên chỗ Tiên phi lại chẳng truyền lời gì tới, người cũng chưa có mặt, sắc mặt bí xị của Hoàng thượng ắt hẳn là bởi hai chuyện này đây. Hoàng thái hậu thấy bầu không khí hiện trường không tốt, như vậy để công chúa nhìn thấy thì không thích hợp, tuy không sợ quốc gia đó, nhưng truyền ra ngoài thì không hay ho gì lắm.
“Dạ.”
Lén nhìn Hoàng thượng một cái, Hỷ công công thấy Hoàng thượng không phản đối, mới yên tâm đi xuống, bộ dạng khập khiễng khập khà, hài hước lắm thay, khiến người ta thấy buồn cười.
Nhìn xem, đúng là có người cười rồi kìa, ánh mắt tức giận lia về phía nữ nhân ngu xuẩn phát ra tiếng kia, Hoàng thượng sắp sửa phát hỏa, Hoàng thái hậu vội nói:
“Công chúa, để cô chê cười rồi, Hỷ công công có thể khiến công chúa cười, cũng coi như là vật tẫn kỳ dụng!”
Nghe thấy lời của Hoàng thái hậu, thân hình của Hỷ công công rõ ràng là có hơi khựng lại, ông cũng nào có thích bộ dạng này, nhưng mông đau quá trời, nếu không nhờ linh dược của nương nương, thì bây giờ đến việc xuống giường cũng là cả một vấn đề nữa kìa.
“Hoàng thái hậu nương nương, sao Lân vương vẫn chưa tới? Chẳng phải hôm nay nên đến cả hay sao?”
Tình Nhiên mất hứng bĩu môi, phải biết rằng, nàng phải hạ quyết tâm lớn cỡ nào mới đi tìm Lân vươngg. Hôm đó dùng kế tuy là nàng không đúng, nhưng tên thị vệ đó chưa thật sự làm gì nàng hết, nàng vẫn là thân trong trắng, vẫn còn có hi vọng với Lân vương.
Có thể đến chuyến này, nàng đã có sự chuẩn bị quyết theo đến cùng luôn rồi, mục đích của nàng chính là Lân vương, lần này nàng phải khiến cho Lân vương đồng ý cưới nàng, bởi vì nàng thích Lân vương, thích cực kỳ!
Không gặp lâu như vậy, nàng hận không thể ở bên chàng ngay bây giờ, chỉ đáng tiếc mong chờ bấy lâu, lại không nhìn thấy chàng. Nỗi thất vọng tràn trề vây lấy trái tim nàng, trên mặt cũng mang theo một tia mất mát.
“Đúng vậy, nhưng Lân vương đột nhiên bị bệnh, hôm nay thực sự là không đến được, cho nên mới…” Hoàng thái hậu lúng túng cười một cái, Lân vương phái người tới nói là bị bệnh, nhưng ai mà biết tình hình thực tế chứ.
“Phải đó, buổi chiều nay, Lân đã bắt đầu không khỏe rồi, hoàng huynh còn đặc biệt mời thái y qua đó khám cho huynh ấy nữa đấy? Thái y khai cho một đơn thuốc, giờ này hẳn là Lân đã ngủ rồi…”
Sóc vương cười thiện ý một cái, hắn cứ cảm thấy Lân đang trốn tránh công chúa, nhưng hắn không có chứng cứ gì.
“Nặng lắm không? Hoàng thái hậu, Hoàng thượng, ngày mai Tình Nhiên muốn đến thăm Lân vương…” Đỏ mặt, Công chúa thẹn thùng nói.
“Điều này… được, đương nhiên là được…” Vẻ mặt Hoàng thái hậu cứng lại, giờ đây tiếng nhạc ưu mỹ truyền đến, hóa giải sự thẹn thùng của công chúa, ánh mắt của chúng nhân đều nhìn về phía trên đài, chỉ có Hoàng thượng vẫn trưng cái bản mặt bí xị ra, khiến cho người ta chẳng dám nhìn thẳng.
“Tiên phi nương nương giá đáo…”
Tiếng xướng vang vọng truyền tới, tiết mục trên đài nghẽn lại, ánh mắt của mọi người đều dồn cả về phía cửa, tay của Vu tướng siết chặt lại, nàng ta cố ý ư?
Một thân ngoại y thuần trắng, trên đó có thêu mấy áng mây màu lam nhạt, trên áng mây có điểm xuyết thêm những hạt trân châu hạt nào hạt nấy đều nhau, màu sắc tươi sáng, tràn đầy ôn nhuận, mà trên đầu nàng, không cài trâm vàng sức bạc, cũng không có lục ngọc rực rỡ, có chăng cũng chỉ là một màu trâm bạch ngọc, trang sức bạch ngọc, bên ngoài có thêm khuyên tai bạch ngọc được mài giũa mà thành, trên gương mặt nàng trang điểm nhạt, lông mày thanh mảnh có hình, mắt phượng hơi híp lại, môi hồng hơi nhếch lên, ăn mặc thanh nhã, nụ cười ngọt ngào, làm mê mẩn ánh mắt của tất cả những người có mặt, bao gồm…
Một cặp mắt mê luyến, một bóng dáng mờ nhạt dưới đài! Không tới hai tháng, nàng đã thay đổi rất nhiều, nhìn nàng ăn vận, nhìn nụ cười của nàng, hẳn là nàng sống rất tốt? Kì hạn ba tháng, ba tháng, nàng thật sự sẽ ra ngoài ư? Là y quen biết nàng trước, sau ba tháng, giữa hai người bọn họ, không biết có còn cơ hội nữa không đây?
So với sự kinh diễm của bên phái nam, biểu hiện của bên phái nữ thì phong phú hơn nhiều. Có kinh diễm, nhưng nhiều hơn chính là sự đố kị của các nàng, nữ nhân đẹp như thiên tiên, gây cho các nàng áp ực rất lớn, mà sự say mê trong ánh mắt của nam nhân, lại khiến cho gia thuộc của các đại thần tự dưng thấy khẩn trương…
Có gì phải khẩn trương chứ? Các ông cũng chỉ nhìn thôi mà, nàng ấy là nữ nhân của Hoàng thượng, ngay đến việc nhìn ngắm cũng chỉ có thể trong trường hợp này thôi, mà còn phải trước khi Hoàng thượng nổi giận nữa kìa.
Không giống với những nữ nhân khác, trên gương mặt Thủy Thủy lại mang theo một nụ cười nhạt, lòng đố kị đang bùng cháy, Tiểu Tiểu như vậy, sao nàng có thể tranh với nàng ta được chứ? Thật may, Lân vương không đến được, nếu như để Lân vương nhìn thấy, thế thì phiền đây…
Một ánh mắt tựa như vô tình mà lướt tới, Thủy Thủy cười tươi với nàng một cái, không phải thật lòng chúc phúc, mà là nụ cười đã đạt được ý đồ, đêm nay, quản gia sẽ thành công chứ nhỉ?
“Khụ khụ…”
Tiếng ho khan bực dọc truyền tới, chúng thần vội vã cúi đầu xuống, nhiều người không tự nhiên mà đỏ mặt, mà vẻ mặt của Hoàng thượng lại càng bực bội hơn:
“Lâm Tiên cung của ái phi xa lắm à, đã lâu thế này rồi mới mời được ái phi đến!”
Hơn một canh giờ, yến hội cũng qua gần một nửa thời gian rồi, cô nàng này rốt cuộc đang làm cái trò gì vậy? Đáng chết là, đến muộn thì thôi đi, còn trang điểm y như yêu tinh, định bụng câu hết hồn đám đại thần của hắn chắc?
“Hoàng thượng…” Thanh âm ngọt ngào, làm tan chảy hết xương của đám đàn ông, vẻ nũng nịu của nàng tuy Hoàng thượng rất cao hứng, nhưng điều hắn không cao hứng là đang ở trong trường hợp này.
“Hoàng thượng…bộ y phục mà người tặng thần thiếp đẹp quá, thần thiếp phải bảo Từ ma ma trang điểm tới mấy lần mới thấy vừa lòng đó. Người cũng biết đấy, bình thường thần thiếp đều trang điểm đậm, nhưng bộ y phục này, còn mấy trang sức cài đầu Hoàng thượng tặng nữa, quá mức tao nhã, mãi mà thần thiếp không vừa ý…nếu như cứ tùy tiện mà đến, không màng đến dáng vẻ khác người thì há chẳng phải sẽ khiến mọi người dở khóc dở cười hay sao? Cuối cùng khi vừa lòng, thì cũng đến muộn mất rồi…Hoàng thượng, đều tại người hại đó, hiện giờ thần thiếp nhất định là không đẹp, bằng không thì bọn họ cũng chẳng nhìn thần thiếp như vậy…”
Ngón tay chỉ về phía các vị mỹ nữ ở phía dưới, bọn họ vội cúi đầu, Hoàng thượng cả kinh: Lúc nãy chỉ lo giận dỗi, suýt nữa thì quên bộ y phục này là do hắn tặng nàng. Nghĩ đến việc nàng nghe lời mà mặc y phục như vậy, là để hắn ngắm sao? Gương mặt Hoàng thượng cuối cùng cũng trời quang mây tạnh, trên mặt không xuất hiện nụ cười, nhưng cũng khôi phục lại vẻ bình thường.
“Ái phi nhọc lòng rồi, ngồi đi!”
Chỉ đơn giản như vậy? Chúng phi đều trợn to mắt, cứ tưởng Hoàng thượng sẽ xử trí Tiên phi thế nào, không ngờ lại bỏ qua đơn giản như vậy, tay Liên phi siết chặt lại, Hoàng thượng thích nàng ta thật rồi!
“Tiên phi muội muội, muội muội đúng là dụng tâm rồi. Giải thích này của muội muội, đến muộn rồi, bọn ta cũng có thể hiểu được, nhưng bọn ta đều đã qua ba tuần rượu, muội muội có phải cũng nên tự phạt ba ly hay không.”
Mang theo nụ cười giả dối khiến cho Tiểu Tiểu nhìn thấy mà ghét, ai nói đến muộn thì phải uống rượu chứ? Tiểu Tiểu phóng khoáng đến vị trí bên cạnh Đồng phi rồi ngồi xuống, mà Liên phi thì đứng ở đó, tức điên mà nhìn Tiểu Tiểu không xem lời nói của ả ra gì. Thấy nàng vẫn không để tâm đến lời của ả, cứ tự nhiên mà bưng ly nước trà lên uống.
“Hoàng thượng…” Ánh mắt ai oán nhìn về phía Hoàng thượng, Liên phi ấm ức nói, mà Vân phi dưới đài thì mang vẻ mặt như xem trò vui, Đồng phi không lên tiếng, phảng phất như những chuyện bên ngoài không liên quan đến nàng ta.
“Tiên phi, Liên phi nói đúng, ngươi đã đến muộn, tuy Hoàng thượng không xử phạt ngươi, nhưng tự phạt ba ly cũng là điều nên làm…”
Thấy Hoàng thượng không hề lên tiếng, cũng mang dáng vẻ đứng ngoài sự việc, bây giờ Liên phi không thoát ra được, Hoàng thái hậu đè nén sự chán ghét đối với Tiên phi ở trong lòng, vội vàng giải vây cho Liên phi.
Tiểu Tiểu nghe vậy, khóe miệng cười nhạt, ngón tay thon dài trắng trẻo vuốt cái ly trước mặt, hai mắt của nàng nhìn chăm chú vào hoa văn xanh đậm trên cái ly, thấp giọng cười nói:
“Hoàng thái hậu nương nương nói có lý, xem ra hoàng cung này ấy à, Hoàng thượng không làm chủ, người làm chủ hẳn là Liên phi…”
“Tiên phi, mọi việc trong cung đương nhiên là do Hoàng thượng quyết định, tỷ tỷ cũng chỉ là tùy việc mà xét thôi…” Nghe Tiểu Tiểu nói vậy, chụp lên cái tội danh này thì thật không nhỏ, Liên phi vội lên tiếng biện bạch, Tiểu Tiểu cười nhạt nói:
“Vậy sao? Nhưng sao ta lại không cảm nhận ra được nhỉ? Hoàng thượng đã nói, đối với việc đến trễ của ta sẽ không truy cứu nữa, chẳng lẽ Liên phi muốn bác lại lời của Hoàng thượng ư?”
Mày ngài khẽ nhướn, dáng vẻ cúi đầu lúc này của Tiểu Tiểu, từ một bên nhìn qua cũng hết sức mê người. Trang sức thanh nhã, còn có động tác nhướn mày theo thói quen kia nữa, khiến cho Sóc vương ngồi đối diện nhăn hết cả trán, cái cô nàng này, động tác giống cô gái đêm hôm đó đến tám mươi phần trăm, chẳng lẽ nàng quen biết với cô gái kia sao? Sự nghi ngờ của Hoàng thượng đối với Tiên phi, chứng từ mấu chốt kia vẫn chưa nói với Sóc vương, nếu như Sóc vương biết được, tuyệt đối sẽ không ngồi đây như vậy rồi.
“Ta…ngươi vu tội…” Liên phi tức giận, nhưng lại không tìm được từ ngữ thích hợp để phản bác, Hoàng thượng mãi vẫn không lên tiếng thì lúc này lại đột nhiên nói:
“Đủ rồi! Đều ngồi xuống hết cho trẫm! Công chúa, để nàng chê cười rồi!”
Mỹ nhân phía đầu dưới của Hoàng thái hậu kia đứng dậy, cười một cách cao nhã nói:
“Hoàng thượng, hôm nay Tình Nhiên đến, không phải là không chuẩn bị gì cả.”
“Ồ, vậy sao? Công chúa chuẩn bị lễ vật gì?”
Hứng thú mà nhìn công chúa, sắc mặt lúc này của Hoàng thượng ôn hòa dị thường, công chúa cười tươi một cái:
“Trong cung của quý quốc, cái gì cũng không thiếu, thứ hôm nay Tình Nhiên chuẩn bị, chính là một điệu múa truyền thống của Phong Quốc, tên của nó là ‘Phiêu phiêu nhiên nhiên chúc thọ vũ’, chỉ ở trên quý yến của hoàng cung mới biểu diễn.”
“Phiêu phiêu nhiên nhiên chúc thọ vũ…”
“Nghe nói, vũ điệu này rất khó luyện, cho dù là trong hoàng thất của Phong Quốc, người biết múa hình như cũng không có ai nữa…”
“Ban nãy không phải công chúa nói muốn biểu diễn hay sao? Ấy vậy là công chúa đã luyện thành rồi…”
“…”
Có mặt Hoàng thượng, hiện trường vốn rất yên tĩnh, nhưng chúng nhân phía dưới khi nghe nói đến ‘phiêu phiêu nhiên nhiên chúc thọ vũ’, vẫn không nhịn được bắt đầu nhỏ tiếng nghị luận, đầu mày Hoàng thượng khẽ nhíu, Hỷ công công nói:
“Nô tài cung thỉnh công chúa chuẩn bị…”
Thanh âm vang vọng, mang theo một phần kính ý, Tiểu Tiểu tò mò nhìn bóng dáng rời đi đó, cái eo nhỏ chưa đầy một nắm kia bị bó chặt từng chỗ, nàng ta chính là nữ nhân mà Lân vương muốn cưới ư? Cái eo nhỏ bị bó như vậy, nàng ta không sợ bị thít cho gãy luôn hay sao? Nhìn dung nhan của công chúa, không phải