thanh nhã giống như mình, nàng ta thuộc vào loại diễm lệ, nhìn vóc dáng của công chúa, không hề thua kém mình chút nào…có phải là, khi ở Phong Quốc, Lân vương đã thích công chúa rồi? Mà đối với mình, chỉ là nhất thời mê luyến thôi?
Hắn nên tin tưởng nàng, nhưng trong ánh mắt khi đó của hắn lại chẳng có một tia thấu hiểu nào, chỉ có phẫn nộ, sự phẫn nộ không nói hết được. Công chúa, tương lai là thê tử của hắn, thế Thủy Thủy thì sao? Nữ nhân xưng là đang mang thai con của hắn kia thì sao?
Ánh mắt liếc về phía Thủy Thủy ở phía dưới, chỉ thấy nàng ta đang trao đổi ánh mắt với Vu tướng, mà Vu Hoa thì chỉ ngồi đó với vẻ mặt cứng ngắc, biểu tình trên khuôn mặt có hơi lạnh nhạt. Nhìn thấy Vu tướng lặng lẽ lui ra ngoài, trong lòng Tiểu Tiểu trầm xuống, nhớ đến mọi chuyện nghe được ở Vu phủ…
Độc kia, quả nhiên là Thủy Thủy hạ, bọn họ dự định tối nay có quản gia ở nhà thúc độc, khống chế thần trí Tiểu Tiểu, khiến Tiểu Tiểu nhắc với Hoàng thượng chuyện Thủy Thủy đã mang thai đứa con của Lân vương, mà Hoàng thượng bất đắc dĩ dưới áp lực của đứa bé, ắt hẳn cũng sẽ để Thủy Thủy gả qua đó. Mà công chúa này, vốn là một người ngoài, một nữ tử ngoại quốc, làm sao đấu lại được Thủy Thủy và đứa con trong bụng nàng ta chứ? Đợi mọi chuyện đều hoàn thành xong, ngày mai hoặc ngày mốt sát thủ sẽ hành động, đấy chính là ngày chết của Tiểu Tiểu rồi…
Thật biết nghĩ cho nàng, trước khi chết còn để Tiểu Tiểu làm việc có ích. Độc hạ trong không khí bọn họ đều đã hít phải, mà thuốc giải lại hạ lên lương thực phụ trong phòng bếp. Nha hoàn đày tớ sẽ ăn lương thực phụ, đương nhiên có thể giải độc, mà cái đám chủ tử này, thì đợi ba ngày sau nàng thúc độc thì mới phát độc.
Kế sách này, vốn trong lúc bọn họ nói chuyện Tiểu Tiểu đã làm xong rồi, mà sau khi nghe họ nói xong, Tiểu Tiểu lại nảy ra một chủ ý mới, họ bất nhân với Tiểu Tiểu như vậy, Tiểu Tiểu hà tất phải khách khí với họ chứ?
Vốn nàng cũng không định làm một cách tuyệt tình như vậy, số độc kia cũng sẽ không lấy mạng bọn họ. Nàng dự định tìm một tử tù, khiến Tiên phi chết đi, bọn họ cũng sẽ không mất mạng nữa, nhưng bây giờ nàng đổi ý rồi, Tiên phi sẽ bỏ trốn, mà không phải là chết đi, người chịu liên lụy, vẫn là một nhà bọn họ…
“Hay…” Từng tiếng vỗ tay vang lên, Tiểu Tiểu liếc nhìn công chúa đang điên cuồng xoay tròn trên đài, tốc độ xoay tròn như vậy, nàng ta xoay mà không thấy choáng váng thì đúng là lợi hại thật. Tiểu Tiểu không thích vũ điệu cho lắm liền quay đầu nhìn về phía đầu dưới Sóc vương, cái vị trí bỏ trống kia, là của Lân vương à? Sao hắn chưa đến? Là hắn không muốn gặp nàng, hay là sợ thấy nàng sẽ ngại ngùng? Hẳn nên đến mới đúng chứ, ở đây có nương tử tương lai của hắn – công chúa mà. Nếu như nhìn thấy vẻ liếc mắt đưa tình của hai người, Tiểu Tiểu chắc chắn sẽ đố kị, nhất định sẽ điên mất, như vậy cũng tốt, qua ngày hôm nay, bọn họ có thân mật thế nào cũng được. Không nhìn thấy, thì trong lòng sẽ không cảm thấy buồn.
Trong đêm hôm nay, nàng sắp đi rồi, nhưng bây giờ nàng không thể tỏ ra bất cứ vẻ không thích hợp nào. Hoàng thượng, Sóc vương đều không dễ chọc, cũng không dễ che giấu. Ánh mắt tìm tòi liếc tới, thuận theo mà nhìn, lại chính là Sóc vương. Sau lần đầu tiên gặp hắn, nghe nói Sóc vương không có hứng thú với nữ nhân nữa, lần thứ hai đến phủ của hắn, giúp hắn bắt được một thị thiếp yêu đương vụng trộm, không biết bây giờ nàng ta sao rồi? Đối với Tiểu Tiểu, có phải vẫn còn nhớ như mới ngày nào hay không?
Đối diện với ánh mắt của hắn, Tiểu Tiểu mỉm cười một cái, đúng lúc bị Hoàng thượng đang nhìn về phía nàng bắt gặp, ánh mắt bốc hỏa bắn về phía này, khiến cho Tiểu Tiểu cảm thấy lạ! Nàng với hắn lại chẳng có quan hệ gì, hắn có cần phải quản nàng nghiêm vậy không?
Nếu như phi tử trong hậu cung đều giống như hắn vậy, lúc hắn thân mật với mỗi một phi tử thì những phi tử khác sẽ ghen tuông, thế hậu cung của hắn không phải sẽ bị dấm dìm cho chết hay sao. Mà đám phi tử kia há chẳng phải sẽ đố kị chết ư? Cười với người đàn ông khác một cái mà hắn cũng bực dọc được, đàn ông như vậy thật quá nhỏ mọn.
Tiểu Tiểu phớt lờ ánh mắt của Hoàng thượng, tiếp tục giao lưu với Sóc vương, tức đi, tức chết thì thôi!
Công chúa lui xuống, trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt, lại có một phi tử đi lên, Tiểu Tiểu lười xem, nàng tự mình bắt đầu ăn những thức ăn trên bàn.
Thời gian trong lúc bất tri bất giác trôi qua cũng nhanh, chớp mắt những phi tử có phẩm vị đều đã biểu diễn hết rồi, ánh mắt chúng nhân đều liếc về phía nữ tử xinh đẹp như tiên hai tai không hỏi chuyện bên cạnh, một lòng chỉ ăn những thức ăn trên bàn.
Khi ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung lại, cuối cùng Tiểu Tiểu cũng cảm thấy sự việc không được bình thường, nàng vô tội mà ngẩng đầu lên, nhìn về phía mấy cặp mắt đang vui sướng khi người gặp họa, hỏi:
“Sao thế, trên mặt ta bị bẩn hả?”
Tay lau lau mặt, nhìn thử trên chiếc khăn tay màu trắng thì đâu thấy vết bẩn gì đâu, nhưng động tác ngay thẳng ban nãy kia của nàng vẫn khiến Sóc vương bật cười ha hả, long mục của Hoàng thượng trừng một cái, Sóc vương vội ngượng ngùng ho khan…
“Sặc chết ngươi, đáng đời!” Giọng Tiểu Tiểu rất bé, nhưng tất cả những người phía trên đều đã nghe thấy, khóe miệng Hoàng thượng giật giật mấy cái, mà Sóc vương thì lập tức ngừng ho khan, hắn cũng sợ bị ai đó làm cho sặc chết thật.
Woa, con tôm tươi quá, nhìn một con cuối cùng sót lại trong chén, Tiểu Tiểu nhìn nó mà thèm chảy nước miếng, chắc bởi vì trong bụng có em bé, bây giờ nàng mới biết tại sao gần đây nàng rất hay ăn rồi. Phụ nữ mang thai đều ăn nhiều, cũng rất kén ăn…
Nhìn xung quanh một cái, Tiểu Tiểu vẫn không chống lại được sức hấp dẫn của con tôm, cầm con tôm lên nhanh chóng đánh chén, đem thịt tôm tươi non nhét vào trong miệng, nhai ngon lành…
“Tiên phi, những ái phi khác đã biểu diễn xong tiết mục rồi, có phải nàng nên biểu diễn một chút hay không?”
Không muốn để người đàn ông khác thưởng thức bộ dạng đáng yêu lúc này của nàng, Hoàng thượng hắng giọng, lạnh giọng hỏi. Ở đây nhiều người đến vậy, nàng có thể biểu hiện ngay thẳng như thế, nếu như là nữ nhân khác, cách ăn như vậy chắc chắn sẽ khiến cho người ta cảm thấy bất nhã, nhưng Tiên phi một thân ăn vận như tiên tử này, chỉ khiến người ta cảm thấy đáng yêu, cảm thấy mang theo một sự thú vị khác thôi.
“Biểu diễn gì?”
Vốn định liếm nước sốt trên tay, Từ ma ma ở phía sau vội lấy khăn ra lau tay giúp Tiểu Tiểu, để ngăn ngừa hành động kinh người của Tiểu Tiểu.
“Sở trường của nàng là gì thì biểu diễn cái đó đi!”
Hoàng thượng không muốn khiến Tiểu Tiểu quá khó xử, đây là chủ ý mà đến giờ Hoàng thượng mới thay đổi, nếu như sớm đổi ý, thì chuyện hôm nay hắn đã sớm nói cho nàng biết để nàng chuẩn bị một chút rồi.
“Thiếp không biết sở trường của thiếp là gì nữa? Ví dụ nào?”
Ngẩng đầu cười duyên một cái, cái nụ cười giảo hoạt như hồ ly khiến cho trong lòng Hoàng thượng ngứa ngáy, không nên đồng ý với nàng mười ngày, bây giờ một ngày hắn cũng không đợi được nữa!
“Ví dụ, cầm?”
“Không biết!” Tiểu Tiểu thành thật trả lời. Xem ra, hôm nay bọn họ không muốn để nàng sống bình an rồi đây, có phải bây giờ muốn ép nàng rời đi không?
“Kỳ thì sao?” Trong ánh mắt Hoàng thượng hơi lộ ra vẻ lo lắng, tốt xấu biểu diễn một chút cũng được, nhưng đừng nói không biết đấy. Nhưng lời khẩn cầu của Hoàng thượng chẳng có ích gì, người nào đó cười nói: “Không biết!”
“Thư?” Tuấn nhan lạnh lùng, nàng hạ quyết tâm muốn đối đầu với hắn ư? Được, hắn sẽ cho nàng biết hậu quả!
Sự âm hiểm trong mắt hắn, Tiểu Tiểu rất rõ ràng. Tức giận thì tốt, rồi lại nhìn Vu tướng ở phía dưới không biết đã trở lại từ lúc nào, mặt sớm đã tái mét, mà trên mặt Thủy Thủy, cũng mang vẻ lo lắng, vẻ rốt ruột trên mặt Vu Hoa, hình như là vì nàng, mà sắc mặt Vu phu nhân vẫn còn xem như là bình tĩnh, khiến Tiểu Tiểu không nhìn ra bà ta đang nghĩ gì.
“Không học!”
Tiểu Tiểu rất vô tội mà nhìn Hoàng thượng, thật sự chưa học qua mà, nàng là một cô nhi, đúng là biết viết chữ, nhưng chữ nàng viết cũng không thể bày ra được.
“Họa!” Sắc mặt Hoàng thượng đã xanh mét, mà gương mặt Sóc vương lại mang theo ý cười thật sâu: cô nàng này thật quá đáng yêu, không phải là lần đầu tiên gặp nàng, nhưng lần đầu tiên hắn thấy một Tiểu Tiểu như vậy. đầu mày Tiểu Tiểu khẽ nhíu, nếu như không phải vừa mới nhìn thấy nụ cười của Sóc vương, thì nàng đã quên béng mất còn có một tên nhãi kháng độc. Thuốc trong tay lại đổ ta chút ít, nàng cao hứng nói:
“Cái này hay! Biết xem!”
Biết xem? Sóc vương bật cười ra tiếng, chỉ cần là người có mắt, hình như đều biết xem mà? Tiên phi này, đúng là càng ngày càng thú vị, dám ở trên yến tiệc như vậy xung đột với Hoàng thượng, nàng đúng là ‘trước chẳng có ai, sau cũng không có’, trên đời chỉ có một!
“Nữ công, nàng ắt hẳn phải biết chút ít chứ!”
Nắm tay trên bàn của Hoàng thượng siết chặt lại, bây giờ Hoàng thượng có nỗi xúc động muốn bóp chết nàng. Nói chuyện với hắn như vậy, nhất định là nàng cố ý! Nàng đã cầm chắc, biết chắc rằng hắn sẽ không xử trí nàng sao? Trường hợp này, nàng có thể làm ra chuyện như vậy, không xử trí nàng thì đúng thật là có lỗi với mặt mũi của hắn mà!
Tiểu Tiểu nhìn Hoàng thượng sắp sửa nổi trận lôi đình, càng thêm ấm ức nói:
“Chưa cầm qua kim, mẹ cũng chưa từng dạy thiếp…” Câu này càng là sự thật, nàng còn không biết mẹ mình là ai, làm quái gì dạy cho nàng chứ? Tiểu Tiểu rất ít nói dóc, lời của nàng có thể bịa, có thể khoác lác, có thể thổi phồng, nhưng tuyệt đối sẽ không quá xa sự thật, sẽ không nói dối.
Dù là nói dối, cũng là lời nói dối thiện ý thông thường thôi!
“Thế nàng biết cái gì!” Âm thanh kẽo kẹt, là tiếng khớp xương từ bàn tay do siết quá chặt của người nào đó vang lên, đêm nay nếu như không bỏ trốn, đảm bảo không có kết cục tốt cho nàng. Tiểu Tiểu cười khiêu khích với Hoàng thượng một cái, “Bộp” một tiếng, cái bàn trước mặt Hoàng thượng đã nằm lăn ra đất, âm thanh lạch cạch, là tiếng diễn tấu của chén đĩa khi rơi xuống đất.
Tiểu Tiểu đứng dậy, nàng cũng đập đập bàn, gào lớn một tiếng:
“Mẹ kiếp, các ngươi đừng ức hiếp người quá đáng, bà cô ta đây không làm nữa.”
Woa, cái bàn thế mà lại không vỡ ra, nhưng cái tay của nàng thì đau quá trời. Nàng phẩy phẩy cái tay hơi hơi đỏ lên, nhìn chúng nhân đang trợn mắt há hốc mồm, từ mỹ nữ như thiên tiên đến ác ma như hung thần ác sát, bảo người ta tiếp nhận cũng cần cả một quá trình đấy.
Nhìn mọi người toàn bộ đều sững sỡ, Tiểu Tiểu cười hài lòng, nắm bắt thời gian cũng đúng lúc, dược tính ắt hẳn cũng sắp phát tác rồi.