“Nếu con hổ tấn công người, các ngươi cũng đừng manh động! Nếu như chúng ta chủ động công kích, chọc tức con hổ, thế thì sẽ phiền phức lắm đây. Mọi việc đợi Vương gia trở về rồi hẵng tính!”
Nhìn sắc trời, hẳn là Vương gia cũng sắp về rồi. Lúc trước cũng là khoảng giờ này, thì Vương gia sẽ trở về chơi với Điểm Điểm.
…………..
“Vu thúc, cháu không đi, thúc muốn đưa cháu đi đâu thế hả?”
Nhìn thấy Điểm Điêm, Vu thúc không nói hai lời liền kéo Điểm Điểm đi, Điểm Điểm cố giãy khỏi tay Vu thúc, kháng nghị nói.
Bé mới cóc thèm đi ấy? Bé còn chưa chơi đủ đâu, bé phải ở đây chơi đợi cha, còn sớm vậy mà về làm gì? Tức giận lườm Lâm Nhi bên cạnh Vu thúc một cái, không phải nàng ta gọi Vu thúc tới đấy chứ? Được, món nợ này Điểm Điểm ta sẽ nhớ kĩ cô, sau này sẽ từ từ mà tính sổ với cô.
“Điểm Điểm, không phải ta, Vu thúc là vì muốn tốt cho nhóc, phía trước…”
Cái nhìn chằm chằm đầy hung bạo của Điểm Điểm, khiến trong lòng Lâm Nhi thấy sợ hãi, e Điểm Điểm hiểu lầm, nàng ta vội vàng giải thích.
“Lâm Nhi, không được nói bậy!”
Chưa đợi Lâm Nhi nói hết, quản gia đã quở mắng. Không thể nói chuyện ở tiền viện cho Điểm Điểm nghe được, với tính tò mò của Điểm Điểm, nếu đã biết mà còn không chạy tới đó xem thì không phải là Điểm Điểm nữa rồi.
“Lâm Nhi, tiền viện sao vậy? Có yêu quái hay mãnh thú?”
Điểm Điểm nhạy bén bắt được vẻ sợ hãi của Lâm Nhi, bé thầm nói: Tiền viện có phải có thứ gì đó rất lợi hại không nhỉ? Không được, bé phải qua đó xem thử, Điểm Điểm bé trước nay đều là người có yêu trừ yêu, có ma hàng ma. Nhưng Vu thúc này túm cánh tay mình chặt quá trời, làm sao để tới đó đây?
Nói đoạn, liền nhìn thấy một đám người đi về phía hậu viện, những người phía trước đều đi thụt lùi, có một thị vệ run rẩy nói:
“Mi đừng đi nữa, còn đi tiếp nữa ta sẽ giết mi thiệt đấy…”
“Dừng lại, bọn ta động thủ thật đấy…”
Đây chỉ là lời uy hiếp của bọn họ, cái con hổ bị uy hiếp khinh thường lắc lắc đầu, tiếp tục tiến về phía trước, run đến nông nỗi này mà còn dám uy hiếp người khác, nó thật sự đã đánh giá bọn họ quá cao rồi. Nếu không phải chủ nhân ở đây, có mời nó nó cũng chẳng thèm tới nữa là. Ở đây chẳng vui, nhiều người như vậy, đâu có yên tĩnh như ở trên núi?
“Mi dừng lại đi mà!” Xoay đầu liền có thể nhìn thấy Điểm Điểm đang được Vu quản gia bảo hộ trong lòng, thị vệ nức nở nói.
“Grừ…” Con hổ gầm lớn một tiếng, thị vệ vây quanh nó lùi ra sau một bước, Điểm Điểm đang bị quản gia ôm trong lòng nghe thấy tiếng gầm quen thuộc này, hai mắt đều híp lại thành một đường, đây hình như là âm thanh của Hổ Tử mà, chẳng lẽ Hổ Tử thật sự đến đây rồi ư?
Lợi dụng sơ hở, Điểm Điểm thoát ra từ trong lòng Vu thúc, bé chạy đến bên cạnh thị vệ, nhìn Hổ Tử vẫn uy vũ như cũ, cao hứng nhào tới:
“Hổ Tử, là mi thật ư, nhớ chết ta rồi!”
Ôm lấy đầu của con hổ, Điểm Điểm kích động hôn hai cái. Những người phía sau đều đứng lặng, Vu quản gia lo lắng xông tới, kéo lấy Điểm Điểm nói:
“Điểm Điểm, cách xa chỗ này một chút, con hổ sẽ làm hại người…”
Lời quản gia còn chưa nói hết, thì thấy con hổ vốn ôn thuận đột nhiên lại nổi giận, nó bất an quay đầu lại, từng bước từng bước đi về phía đám thị vệ đang sợ hãi nằm la liệt dưới đất…
Mà đằng sau nó, chỉ thấy một thanh đại đao sáng loáng đâm lên mông nó, máu đỏ tươi chảy dọc theo thanh đại đao đang đâm vào người nó, từng giọt từng giọt, cực kì chói mắt dưới ánh mặt trời…
“Hổ Tử…” Điểm Điểm đau lòng nhìn Hổ Tử, rồi lại nhìn về phía tên thị vệ đã nằm liệt dưới đất kia, hắn dám hại Hổ Tử của bé? Nhìn dáng vẻ của Hổ Tử, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hắn đâu, nhưng Điểm Điểm sẽ không qua đó ngăn cản, người đó dám chém Hổ Tử một đao, dù cho Hổ Tử có ăn hắn đi nữa thì cũng là điều nên làm.
Những thị vệ khác lùi một bước, người kia cũng bò về phía sau, mắt cọp của Hổ Tử hơi híp lại, Điểm Điểm biết, đây là dấu hiệu nó sắp tấn công. Bé khoanh tay đứng một bên nhìn, Vu quản gia thì chỉ có thể lo lắng mà bảo vệ Điểm Điểm.
“Grừ…grừ…” Trong hai tiếng gầm, Hổ Tử nhảy lên phía trước một cái, thị vệ run rẩy nhắm mắt lại, xem ra hôm nay hắn khó thoát chết rồi, chỉ là không ngờ rằng lại chết trong tay một con hổ: ở trong vương phủ bị hổ xơi tái, oan uổng biết bao.
“Hổ Tử, dừng tay!” Một giọng nói mềm mại truyền tới, làm cho thân hình đang nhảy đến giữa chừng của Hổ Tử liền hơi khựng lại, muốn thu hồi lại thì không dễ nữa, Hổ Tử vẫn sẽ đè lên mình của người kia, lúc này liền nhìn thấy một chiếc đai dài vươn tới, chiếc đai tung ra, kéo thị vệ kia lùi ra sau một chút, móng vuốt sắc nhọn của Hổ Tử đáp xuống bên cạnh hắn, cuối cùng vẫn nhặt được một mạng của hắn về!
Nhìn người thị vệ thoát hiểm khỏi miệng hổ, lúc lâu sau mọi người mới hoàn hồn lại. Mãi đến khi một cô gái hoảng hốt kinh hãi kêu lên, mọi người mới ngoái đầu nhìn, những thị vệ trẻ tuổi người nào người nấy đều không nhịn được đỏ mặt, Điểm Điểm càng cười khoa trương hơn:
“Trời khá là nóng, nhưng cô cũng đâu cần cởi sạch như vậy đâu chứ!”
Mặt cô gái kia đỏ lên. Nàng ta nào biết làm sao lại tuột ra đâu chứ? Vốn đang mặc tốt lành, chỉ là trên mặt nàng ta có hơi ngứa, muốn đưa tay gãi mà thôi, cũng chính lúc nàng ta vươn tay, thì y sam đều bị tụt xuống, trên người chỉ còn sót lại cái yếm và cái quần lót đỏ chót, càng làm tôn lên vẻ trắng nõn của da thịt, đúng là mê người.
“Ta…ta…” Cô gái đỏ mặt, cứ ‘Ta’ cả nửa ngày trời cũng chẳng nói được chữ nào, Điểm Điểm quay đầu lại, nhìn về phía mỹ nữ mày liễu mắt phượng, mặt mang ý cười trong đám đó, bật cười ha hả:
“Mẹ ơi, dù mẹ có muốn cứu người đi nữa thì cũng không cần phải lột sạch quần áo của mỹ nữ người ta như thế chứ? Bây giờ thấy hết rồi, mẹ phải chịu trách nhiệm với mỹ nữ người ta đấy!”
Vị mỹ nữ kia, chính là Tiểu Tiểu mới vội vàng tới. May mà nàng thông minh đem đám người Hoàng thượng tống đi hết, bằng không ở đây xảy ra chuyện, Hổ Tử tổn thương người, Lân vương thật là không dễ ăn nói với mọi người.
Trong lòng Tiểu Tiểu cả kinh, tựa hồ thật sự trong lúc bất tri bất giác, nàng luôn suy nghĩ đến chuyện của Lân vương, lẽ nào trong lòng nàng, nàng thật sự đã yêu Lân vương rồi ư? Che đậy cơn sóng lòng, chuyện ở đây vẫn phải cần đến nàng xử lý.
“Tiểu tử thối, con còn có lý nữa không hả? Hổ Tử tổn thương người, con không những không cản, còn đứng một bên xem trò vui? Bà mẹ của con là ta đây dưới tình huống khẩn cấp, chỉ nghĩ muốn cứu người, đâu có nghĩ tới việc cởi sạch quần áo mỹ nữ? Con cũng thiệt là, tự dưng đi lung tung làm gì? Ở yên một lúc bộ chết hay sao?”
Tiểu Tiểu tức giận, đem cái đai lưng ném về phía nữ tử, nói:
“Mau mặc y phục vào, hôm nay bọn họ ra cửa không mang theo mắt, cái gì cũng chưa nhìn thấy…về phần chịu trách nhiệm ấy hả, ta thấy cũng thôi đi, chúng ta đều là nữ nhân, ta cũng chẳng có cách nào chịu trách nhiệm với cô…với lại, cô đã là người của Lân vương rồi, ta nói với Lân vương một tiếng, bảo hắn đừng để bụng là được…”
Tiểu Tiểu càng nói, sắc mặt nữ tử kia càng đỏ, nếu như Vương gia biết được việc y sam của mình không chỉnh tề trước mặt bao nhiêu người thế này, thì sẽ càng thêm chán ghét mình mất thôi. Nhưng Vương gia thương Điểm Điểm như vậy, mà cái cô gái nhìn tầm thường này lại quen thân với Điểm Điểm như thế, chắc Vương gia sẽ không làm chủ cho mình đâu, tính sao đây?
“Mẹ ơi, cho dù là khẩn cấp, sao mẹ không tháo đai lưng của mình để cứu người, mà lại đi tháo đai lưng của người khác chứ?” Điểm Điểm lấy làm khó hiểu mà nhìn Tiểu Tiểu, hình như rất muốn nhìn thấy bộ dạng mất mặt của Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu nổi cáu nói: “Tiểu tử thối, lại đây!”
Quở trách xong nữ tử kia, ánh mắt Tiểu Tiểu chuyển về phía Điểm Điểm, tên nhóc này càng ngày càng nghịch ngợm, nhìn thấy Hổ Tử tổn thương người mà cũng có thể khoanh tay nhìn trò vui? Không dạy dỗ nó một trận thì nó sao biết sai được.
“Mẹ…”
“Kêu cha cũng vô dụng!” Tiểu Tiểu hung hăng nhìn bé đang chậm rãi lê bước về phía trước, mặt mày lạnh lẽo, khiến cho Điểm Điểm sợ hãi khẽ run. Lớn đến chừng này, bé vẫn chưa bào giờ thấy mẹ giận dữ đến như vậy? Lần này mẹ giận thật rồi, xem ra không ai cứu được mình nữa.
“Mẹ, có thể vào trong phòng rồi mới đánh được không…” Ấm ức mếu máo, bé thật sự không cố ý mà, là cái người kia làm tổn thương Hổ Tử trước.
“Không được!” Cự tuyệt một cách vô tình. Đánh Điểm Điểm, trong lòng nàng sao dễ chịu được chứ? Nhưng trước kia Điểm Điểm tuy hơi nghịch ngợm, lại chưa từng đùa ra mạng người. Hôm nay, nếu như nàng đến muộn một lúc, e rằng ít nhất một mạng người đã…
Một mạng người là còn ít, nếu như Hổ Tử giết người, mọi người cũng sẽ nổi giận, hai bên sẽ xảy ra xung đột, đến lúc đó tử thương sẽ càng nhiều hơn. Còn Hổ Tử, tuy đã bị Điểm Điểm thuần phục, nhưng nói thế nào đi nữa thì cũng là hổ đại vương trên núi, nếu như nó xảy ra chuyện, với lòng đoàn kết của hổ, bọn chúng sẽ không ngồi yên mà nhìn, đến lúc đó thì lại càng khó thu xếp hơn…
“Nhưng mà, trước mặt nhiều người như vậy, con sẽ mất hết mặt mũi…”
Hu hu, đáng thương cho uy tín của ta, sau này làm sao mà giở thói trước mặt mấy cô ả kia được nữa? Làm sao ra vẻ ta đây trước mặt mấy ả được nữa?
“Mặt mũi? Ban nãy suýt chút nữa thì hắn vì con mà cả mạng cũng chẳng còn, con còn cần mặt mũi? Trước kia mẹ có dạy con vậy không? Trước kia gia gia có dạy con như vậy không?”
Tức giận quát một tiếng, Tiểu Tiểu túm lấy Điểm Điểm, để bé nằm xuống đất, tay cũng chẳng chút lưu tình mà đánh lên mông của bé, cách lớp y phục mỏng manh, tiếng đánh “Bốp bốp’ vang lên trong hậu viện yên tĩnh…
“Mẹ…” Đánh hơn mười cái, Điểm Điểm vốn cắn răng giờ đây đã nước mắt long lanh, trong giọng nói cũng mang vẻ chực khóc, bé ấm ức nói:
“Là hắn muốn giết Hổ Tử mà, Hổ Tử làm thế chỉ muốn báo thù thôi…”
“Bốp bốp…” Hai cái đánh lại nặng nề đáp xuống, Tiểu Tiểu tức giận nói:
“Hắn muốn giết Hổ Tử? Một mình hắn giết được Hổ Tử sao? Điểm Điểm, cho dù là hắn không đúng, có rất nhiều cách trừng phạt hắn, cái con không nên làm nhất chính là để Hổ Tử tổn thương hắn! Hổ Tử là bạn của con, cũng chính là bạn của chúng ta, nếu như Hổ Tử giết người, con có từng nghĩ sau này Hổ Tử phải sống thế nào hay không? Người ta sẽ hận nó thế nào, sẽ đánh nó ra sao? Con tưởng rằng chỉ cần một câu của Vương gia là có thể giải quyết được ư? Hay là bản thân con có thể giải quyết được? Điểm Điểm, cho dù không ai truy cứu, không ai làm khó Hổ Tử, buổi tối lúc con đi ngủ, nghĩ tới một người vốn con có thể cứu được nhưng bởi vì con không lên tiếng mà bị chết, con không cảm thấy áy náy hay sao?”
Người ta nói đánh trên thân con, đau trong lòng mẹ, mỗi lần xuống tay thì trong lòng nàng đều đau nhói. Tiểu Tiểu nàng chỉ là một thần trộm, nàng sẽ chòng ghẹo, trừng trị người khác, nhưng trước nay chưa từng giết người! Chuyện mà cả đời nàng chưa từng làm, thật không ngờ bây giờ đứa con trai bốn tuổi của nàng suýt chút nữa thì làm rồ