Hoàng thượng đi đến chỗ Tiểu Tiểu đã đứng trước lúc sắp rời đi, tay sờ lên chiếc hộp đen kia, chiếc hộp này, đủ để dò ra mối quan hệ giữa Tiên phi và nữ nhân kia, cũng đủ để chứng minh quan hệ của Tiểu Tiểu với chuyện năm năm trước, nếu như hắn đoán không sai, đêm nay, chiếc hộp này chắc chắn sẽ bị trộm mất…
“Hoàng thượng, thần đã chuẩn bị xong hết rồi, bây giờ cần tiền hành chưa?” Một thân áo đen, cộng thêm lớp lụa mỏng màu đen quàng bên tai nữa, Vũ ăn mặc thỏa đáng, chỉ cần Hoàng thượng hạ lệnh một tiếng, Thì y có thể bắt đầu nhiệm vụ tối nay rồi.
Thân làm thuộc hạ, y thật không hiểu nổi Hoàng thượng hiện giờ. Chẳng lẽ đúng như Hoàng thượng nói, quá trình còn quan trọng hơn kết quả ư? Đường đường là thiếp thân thị vệ bên cạnh Hoàng thượng, lại phải đi làm thích khách, hơn nữa là thích khách thì cũng thôi đi, mà còn là thích khách không được làm tổn thương người nữa chứ, cấp độ này, thật đúng là khó nắm bắt mà.
“Không cần, trước tiên chưa cần làm gì hết! Trẫm tự có tính toán!” Sau khi đặt chiếc hộp lại ngay ngắn, Hoàng thượng lạnh giọng nói:
“Vũ, trông kĩ cái hộp này, nếu như đêm nay Tiên phi tới lấy, ngươi chỉ cần nhìn là được, không cần ngăn cản. Nếu là người khác, nên làm gì thì cứ việc làm nấy!”
“Dạ!” Lấy làm khó hiểu mà nhìn Hoàng thượng, đã chuẩn bị lâu đến vậy, thế mà Hoàng thượng lại bỏ qua như vậy ư?
***
“Đa tạ hai vị công công, làm phiền các ngươi về nói với Hoàng thượng một tiếng, cứ nói bổn cung đã bình an hồi cung rồi!”
Ngoài dự liệu của Tiểu Tiểu, suốt dọc đường đi lại có thể trở về một cách bình an, nàng tưởng trên đường sẽ xuất hiện thích khách chứ, như thế thì mới hợp với biểu hiện tối nay của Hoàng thượng, nhưng bây giờ…
“Haizz, mệt chết đi được…” Thấy Hoa Nguyên và Từ ma ma đang đợi trong phòng, trong lòng Tiểu Tiểu ấm áp không ít, cảm giác có đèn thắp, có người đợi mình đúng là tốt thật. Nàng chỉ nhìn thấy Từ ma ma và Hoa Nguyên, lại không ngờ rằng, vẫn còn một người đợi trong phòng.
“Hoa Nguyên, Từ ma ma, khiến các ngươi lo lắng rồi. Ta rất tốt, không có sao hết. Các ngươi về ngủ trước đi, trời cũng không còn sớm nữa…”
Cười ha ha một tiếng, Tiểu Tiểu hơi chột dạ nhìn hai người họ, mình ở Ngự thư phòng hết thảy đều rất tốt, uống ngon, chơi vui, nhưng bọn người Hoa Nguyên thì thảm rồi, chắc hẳn là đã lo lắng cho mình cả đêm đây?
“Nương nương…” Ánh mắt lướt vào trong phòng, Từ ma ma không ngừng nháy mắt ra hiệu với Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu khó hiểu thò đầu qua, vẫn chưa nhìn thấy bên trong có cái gì, thì đã bị người ta một phát tóm qua:
“Nàng rất tốt? Ở cùng với Hoàng huynh tốt đến thế sao?”
Nữ nhân vô lương tâm, mình thì lo lắng cho nàng cả đêm, nàng thì hay nhỉ, cái bộ dạng cười hỉ hả, vui hơn bất cứ lúc nào.
“Lân vương… sao chàng lại…ở đây?”
Bất an nhìn về phía Từ ma ma và Hoa Nguyên, hai người họ sớm đã biết hắn ở chỗ này đợi nàng rồi, bằng không ban nãy cũng chẳng nháy mắt ra hiệu với nàng như vậy, nhưng không biết quan hệ giữa mình và Lân vương, hai người họ đã biết hay chưa?
“Ra ngoài!” Lân vương lạnh mặt, Hoa Nguyên và Từ ma ma lo lắng nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu khó xử gật đầu, hai người lẳng lặng lui ra ngoài.
“Nói đi, ở Ngự thư phòng cả đêm, đã làm gì rồi?”
Cô nàng này, suốt ngày chỉ biết làm mình lo lắng, hôm qua còn nói phải ngoan ngoãn đợi mười lăm ngày, một lần đánh tráo thì nàng có thể hoàn toàn thoát khỏi thân phận Tiên phi rồi, nhưng giờ thì hay, một ngày không gặp, nàng liền bén mảng đến Ngự thư phòng bên cạnh Hoàng thượng?
“Cũng chẳng có gì,,,cũng chỉ là uống tí trà, xem ít sách…”
Chột dạ cúi đầu, thấy mặt Lân vương lại càng ngày càng đen, Tiểu Tiểu vội bổ sung:
“Đây cũng là chuyện không có cách nào khác. Hoàng thượng bảo thiếp giúp y mài mực, kết quả là thiếp không cẩn thận, suýt chút nữa là nhấn chìm đống tấu chương rồi, Hoàng thượng mới bảo Hỷ công công hầu hạ, thiếp đứng bên cạnh học hỏi một chút. Nhưng từ ngày mai trở đi, thì thiếp bắt đầu làm việc…”
Ấm ức nhìn Lân vương, nếu đổi lại là phi tử khác, đảm bảo là chuyện tốt đẹp hết biết, nhưng Tiểu Tiểu lại không tình nguyện làm mà, tại bị ép thôi…
“Tiểu Tiểu, nàng nói xem, tới lúc nào nàng mới khiến ta yên tâm đây? Ngự thư phòng của Hoàng thượng, trước giờ chưa từng có cung phi nào vào đó hầu hạ, mà ngày mai, ta và Sóc vương đều sẽ qua đó, nàng có thể bình thản đối mặt với bọn ta không? Ta rất sợ, ta sẽ thất lễ trước mặt hoàng huynh, nếu như bị hoàng huynh biết được, kế hoạch của chúng ta sẽ khó càng thêm khó…”
Lân vương nặng nề thở dài một tiếng, suýt nữa dìm tấu chương, thế mà hoàng huynh lại không truy cứu trách nhiệm của nàng, có phải cảm tình hoàng huynh đối với nàng, vượt xa những gì mình nghĩ rồi hay không? Nếu như, sau này hoàng huynh biết chuyện của Tiểu Tiểu, nếu huynh ấy không chịu buông tay, hắn nên làm sao đây?
“Lân, không cần lo lắng, thiếp sẽ cẩn thận mà!”
An ủi nhìn Lân vương, trong lòng Tiểu Tiểu cũng hơi bất an, Hoàng thượng nghi ngờ nàng, Tiểu Tiểu biết, nhưng không muốn nói cho Lân vương, không muốn khiến hắn lo lắng cho mình thêm nữa, chuyện hoàng cung, một mình nàng hoàn toàn có thể xử lý được.
“Ừm, biết là tốt. Có điều chuyện bên chỗ Hoàng thái hậu hôm nay ta cũng có nghe nói qua, nàng đúng là thông minh. Ta biết ngay là cái chuyện nhỏ thế kia nàng có thể xử lý được mà, ra rất yên tâm về nàng. Tiểu Tiểu, ngủ sớm đi, ta cũng nên trở về rồi…”
Thời gian, vốn chẳng phải trôi qua rất nhanh hay sao? Hơn mười ngày rất nhanh rồi cũng sẽ trôi qua thôi, Lân vương chỉ cần sắp xếp người cần đổi cho tốt là được.
Sau khi ngoan ngoãn nằm xuống giường, Lân vương hôn lên má nàng một cái rồi mới lưu luyến rời đi. Mắt thấy Lân vương đã đi, Tiểu Tiểu lại nhớ đến cái hộp màu đen kia, lòng nàng ngứa ngáy không yên. Đồ ở trong Ngự thư phòng của Hoàng thượng mà còn phải khóa lại, có thể thấy tính cơ mật quả không nhỏ, hơn nữa còn được Hoàng thượng đặt ở một góc rất bắt mắt, là hắn vừa mới xem hay là…
Bằng trực giác, cái hộp kia chắc chắn là có liên quan tới Tiểu Tiểu, buổi tối hẳn là Hoàng thượng đã ngủ rồi, mà thị vệ bên ngoài Ngự thư phòng, Tiểu Tiểu tin là cũng không làm khó được nàng, thế thì nàng lén lút trộm ra để xem một cái chắc cũng không sao đâu nhỉ? Dù sao cũng chỉ xem một cái thôi, xem trong nàng sẽ lập tức trả lại, sáng mai Hoàng thượng cũng không phát hiện ra được đâu. Vội ngủ một lúc, Tiểu Tiểu vẫn thay y phục dạ hành, lén lút lẻn vào Ngự thư phòng. Trong Ngự thư phòng không có ánh đèn, trong phòng tối om vốn chẳng hề ảnh hưởng đến tầm nhìn của Tiểu Tiểu. Mà hộ vệ bên ngoài Ngự thư phòng đối với Tiểu Tiểu mà nói, càng là chuyện nhỏ, thân thủ của bọn họ thậm chí còn chẳng bằng cọng hành. chuẩn xác tìm được chiếc hộp đen xong liền cất kĩ, Tiểu Tiểu thần không biết quỷ không hay mà lui ra ngoài, về đến tẩm thất của mình thì mới mở chiếc hộp ra.
Khóa trên hộp rất bình thường, Tiểu Tiểu lấy trâm vàng trên đầu xuống, cạy nhẹ một cái liền mở được ra. Sau khi mở hộp ra, chỉ thấy trong đó là một cuốn sổ trang bìa trống trơn, thậm chí ngay đến tên cũng chẳng có
Càng là đồ cơ mật, có phải bìa ngoài sẽ càng sạch sẽ hay không? Một cuốn sổ bình thường như thế này, nhưng lại được đựng trong một chiếc hộp tinh tế như vậy, càng thêm hiển thị tính cơ mật của nó. Tiểu Tiểu tò mò lấy cuốn sổ ra, mở ra xem một cái liền thấy trong đấy ghi chép tỉ mỉ lại chuyện đêm đó. Lật kĩ một lượt, chuyện trải qua không khác gì mấy so với những gì Lân vương kể, cũng bởi vì chuyện Phong Quốc, cũng là toàn bộ đám nữ nhân kia đều bị diệt khẩu, thậm chí đến những thần tử trước kia có quan hệ khá tốt đẹp với bọn người Lân vương cũng đã bị diệt khẩu…bây giờ phần sau cuốn sổ, lại ghi chép lại, cũng chính là chuyện duy nhất mà Lân vương chưa nói với mình, chính là…
Sao lại thế được? Trước khi đám nữ nhân kia bị xử tử, lại ghi chép tỉ mỉ họ tên, tuổi tác và lý lịch của các nàng, thậm chí còn có chẩn đoán của thái y. Nhìn chẩn đoán bệnh lý của các nàng, khi đó bị bỏ thuốc vốn không phải chỉ có các hoàng tử, đám nữ nhân này cũng đã bị bỏ thuốc, chỉ là thuốc mà các nàng bị hạ lại khác: thuốc mà hoàng tử bị hạ là mị dược cộng thêm mê dược nhẹ, mà đám nữ nhân kia bị hạ, lại là mị dược loại mạnh…
Hồi tưởng lại chuyện lúc đó, gương mặt hai người nàng cũng chẳng nhớ rõ cho lắm, nhưng biểu hiện khi đó của cô gái, chẳng có chút nào giống một cô gái trinh trắng chưa trải chuyện đời cả. Cho dù là trước kia từng được huấn luyện, biểu hiện của các nàng cũng không thể nào lại như thế kia được…
Bây giờ nhìn thấy sự giải thích như vậy, chuyện đêm đó có thể sáng tỏ rồi, nữ tử cũng bị bỏ thuốc, tính chất của loại thuốc đó Tiểu Tiểu rất rõ, nếu như không được giải độc triệt để, ngày thứ hai chẩn mạch nữ tử đó tuyệt đối có thể nhìn ra được, thế thì phần bệnh trạng phía sau sẽ có thể làm sáng rõ, cha ruột của Điểm Điểm có thể tìm ra được rồi.
Tỉ mỉ so sánh bệnh trạng của mỗi nữ tử, lại cộng thêm bệnh trạng của các hoàng tử, thì người có khả năng nhất sẽ lộ ra thôi, nhưng người kia lại không phải là kết quả mà Tiểu Tiểu có thể tiếp nhận được, là hắn…
Sao lại là hắn chứ? Dựa theo ghi chép trên này, cái người đêm đó mình giúp giải độc tuyệt đối không phải là Lân vương, mà là…
Ngã ngồi xuống đất một cách nặng nề, tay Tiểu Tiểu hơi run rẩy, là ông trời cảm thấy hạnh phúc của mình sắp đến, là ông trời không muốn để mình sống quá ngọt ngào hay sao? Tại sao lại là hắn, tại sao nàng lại tò mò đến vậy cơ chứ? Nếu như không biết được, nàng còn có thể tiếp tục sống vui vẻ với Lân vương. Nay biết được rồi, nàng và hắn tuyệt đối không thể ở bên nhau được nữa. Sau này nếu như Lân vương biết được, cho dù có thật sự cưới Tiểu Tiểu, chắc cũng sẽ có khúc mắc với Tiểu Tiểu thôi?
Không thể để hắn biết, tuyệt đối không thể cho Lân vương biết! Hạnh phúc dễ dàng có được, Tiểu Tiểu không muốn từ bỏ. Hoàng thượng bảo quản kĩ vật này như vậy, cho thấy chuyện này chắc là chỉ có mỗi Hoàng thượng biết, Lân vương và Sóc vương tạm thời vẫn chưa hay, bây giờ Hoàng thượng không nói, có lẽ sau này cũng không nói đâu, Tiểu Tiểu thấy may mắn mà nghĩ, lẳng lặng đặt lại cuốn sổ, đem trả chiếc hộp đen lại. Bí mật chính là bí mật, hãy để chuyện này chìm xuống đi, chỉ cần không lo, không suy nghĩ nữa, đợi rời khỏi nơi này rồi, nàng sẽ từ từ mà quên đi!