ng uống không ngủ thì cũng không thể chép xong, điều này hẳn là nương nương không có dị nghị gì chứ? Nếu đã là nhiệm vụ không thể hoàn thành, Hoàng thái hậu nương nương lại là người hiểu lễ nghĩa biết chừng mực, sao có thể phân nhiệm vụ như thế này cho vãn bối được chứ? Vãn bối nghĩ cả nửa ngày, cuối cùng mới hiểu được ý của Hoàng thái hậu nương nương, cứ thế theo ý của nương nương mà làm. Hoàng thái hậu nương nương, vãn bối nói đúng không?”
Vì để hạ bậc thang cho Hoàng thái hậu, Tiểu Tiểu cố ý sửa thần thiếp thành vãn bối, nhìn thấy khóe miệng hơi nhếch lên của Hoàng thượng, Tiểu Tiểu biết hôm nay mình đã qua ải rồi. Một cái mũ không lớn cho Hoàng thái hậu đội, bà vì mặt mũi nên sẽ không thể làm khó mình nữa.
“Ai gia mệt rồi, các ngươi đều về cả đi!”
Lời hay, lời dở Tiên phi đều đã nói hết, một bà lão như bà còn có thể nói được gì nữa? Nếu như nói là bảo nàng ta chép nội dung của cung quy, thế thì trở thành người không nói đạo lý, không có chừng mực, đem nhiệm vụ không thể hoàn thành cố ý phân cho nàng ta; nếu như nói là ý mà nàng ta viết, sự tức giận ban nãy mình cũng chịu uổng rồi…càng nghĩ càng buồn bực, mặt Hoàng thái hậu càng lúc càng tái, tim đập càng lúc càng lợi hại, Tiểu Tiểu nhìn ra được sự khác thường của bà, nhưng lại thông minh không lắm lời. Nàng đã nghĩ nếu như không thể qua ải, thì dùng việc chữa bệnh cho Hoàng thái hậu để trao đổi, nhưng bây giờ nàng đã qua ải rồi, mà Hoàng thái hậu cũng không phải người bình thường, bà ta là người đã làm khó mình nhiều lần, không cần thiết vì bà ta, khiến cho mình chơi nổi lần nữa.
Hoàng thượng đối với nàng, chắc là có chỗ hoài nghi rồi thì phải? Hôm qua chuyện của Nặc Nhi, hẳn là hắn đã có cảnh giác rồi, sau này mỗi một bước, nàng đều phải cẩn thận một chút. Phải đợi cho đến khi sát thủ tới tìm nàng, dùng kế đánh tráo, thì nàng có thể hoa hoa lệ lệ mà rời sân rồi. Về phần bên chỗ Vu tướng, nàng sẽ lén báo thù, có thể sau này từ từ tính, bây giờ còn chưa gấp. Chí ít trước lúc nàng ‘Chết’, nàng chưa định động tới ông ta, Lân vương cũng từng nói, đợi sau khi nàng ra ngoài rồi mới tính sổ với Vu tướng.
“Mẫu hậu, người không sao chứ?” Hoàng thượng trừng Tiểu Tiểu một cái, quan tâm hỏi.
“Hoàng thượng, ai gia không sao. Chỉ là tuổi tác đã cao, bệnh cũ thôi, nằm một lát là được!” Run rẩy đứng dậy, Uyển Nhi dìu Hoàng thái hậu từ từ rời đi, Hoàng thượng lẳng lặng nhìn bóng lưng Hoàng thái hậu, mãi đến khi bà rời khỏi tầm mắt mọi người thì mới quay đầu lại, lạnh giọng nói:
“Đều tản hết cả đi, Tiên phi, chuyện đó trẫm không truy cứu nữa. Nhưng ban nãy nàng chống đối Hoàng thái hậu, trẫm phạt nàng đến Ngự thư phòng hầu hạ mười ngày để chuộc tội.”
Đến Ngự thư phòng hầu hạ? Thế há chẳng phải mỗi ngày đều ở cùng Hoàng thượng sao? Từng cặp mắt đố kị lướt tới, Tiểu Tiểu bực dọc nhìn về phía Hoàng thượng, đến Ngự thư phòng hầu hạ, nàng cóc thèm, như thế hình như cả ngày đều đụng mặt với Lân vương, Sóc vương thì phải?
“Hoàng thượng, xin hỏi thiếp có sự lựa chọn không?”
Bị người ta lôi kéo ra ngoài, Tiểu Tiểu tức giận bừng bừng hỏi.
“Không được!” Thấy nàng tức giận, tâm tình Hoàng thượng tốt lên, xem ra con người quả nhiên là có thói hư tật xấu, thấy người khác không vui, tâm tình của mình lại tốt hẳn lên rất nhiều.
“Nhưng mà, thiếp đã chống đối Hoàng thái hậu thế nào, những lời thiếp nói kia đều là lời thật được không vậy hả?”
Tên Hoàng thượng này, bảo đảm là lấy việc công báo thù riêng! Nói thật mà cũng bị phạt, lại còn làm người sai vặt cho hắn nữa chứ, nàng đảm bảo sẽ ở trong Ngự thư phòng của hắn càng giúp càng bận, càng giúp càng loạn cho mà xem!
“Là lời nói thật, nhưng lời của Hoàng thái hậu hẳn là nàng nên phục tùng tuyệt đối, lần này đã để nàng nhắm được sơ hở, lần sau thì sẽ không dễ đâu, ‘Thụy Tiên’, không phải lần nào nàng cũng may mắn như vậy được.”
Hoàng thượng cười nhìn Tiểu Tiểu, môi hồng hơi nhếch lên kia, khiến hắn rất muốn cúi đầu xuống thưởng thức một phen. Nhưng bây giờ hắn sẽ không làm vậy, hắn phải nhẫn nại, đợi hai ngày nữa là được, chỉ cần gỡ bỏ được mặt nạ của nàng, thì nàng là của hắn rồi.
“Hoàng thượng, xin lỗi, vận khí của thiếp luôn rất tốt!” Quay đầu nhìn về phía Hỷ công công, tên Hoàng thượng này có bệnh à, nói chuyện với nàng sao đột nhiên lại thân thiết thế này? Nhiều lần thấy hắn vô lại, lạnh lùng, hắn như vậy khiến cho người ta cảm thấy thật không quen.
Hỷ công công cúi đầu, không nháy mắt ra hiệu gì với Tiểu Tiểu cả, Tiểu Tiểu buồn bực đi theo Hoàng thượng. Ngự thư phòng thì ngự thư phòng, nàng cũng đâu phải chưa từng tới qua, cùng lắm thì tiếp tục thưởng thức mấy lá trà đắt đỏ bên chỗ Hoàng thượng vậy.
***
“Thụy Tiên, mài mực!” Người nào đó khoan khoái ngồi trên ngự ỷ, mở tấu chương ra bắt đầu phê duyệt, Hỷ công công đứng bên chuẩn bị giúp mài mực, để lát thêm mực cho Hoàng thượng, Hoàng thượng phất phất tay, hạ lệnh với Tiểu Tiểu mông mới vừa đặt xuống.
“Hoàng thượng, không phải Hỷ công công vẫn luôn mài mực hay sao? Việc này ông ta đã làm quen rồi, thiếp thôi đi vậy!” Cười khan một tiếng, nàng lười lắm, không muốn qua đó làm việc đâu, để nàng ngồi một bên uống trà là được rồi.
“Hỷ công công, ra ngoài!” Hoàng thượng ngẩng đầu lên, mặt đầy ý cười, đáng chết lại rất mê người, cười giống như Lân vương vậy, đáng tiếc khi cười lên lại không khiến cho Tiểu Tiểu tim đập dữ dội như Lân vương mà thôi.
Thì ra, khuôn mặt gần giống như nhau, người quen thuộc nhìn vào thì vẫn thấy có sự khác biệt. Tiểu Tiểu biết mấy người bọn họ lớn lên rất giống nhau, nhưng tính cách ba người lại khác xa: Hoàng thượng khá lạnh lùng, Sóc vương khá tà mị, mà Lân vương thì lại khá là ôn hòa, như ánh mặt trời vậy. Bây giờ Hoàng thượng lạnh lùng cũng đã cười rồi, hơn nữa còn cười rất cởi mở nữa, rất ấm áp, nhưng tại sao so sánh với Lân vương, vẫn cảm thấy không giống nhỉ?
“Thụy Tiên, mài mực!” Thấy Tiểu Tiểu nhìn hắn cười đến ngẩn ngơ, long tâm Hoàng thượng kinh ngạc, sớm đã biết nụ cười của mình không ai địch nổi, hóa ra tiểu nha đầu này cũng như vậy. Xem ra sau này phải ít làm mặt lạnh với nàng, cười nhiều, thân thiện hơn một chút, việc lấy được trái tim nàng cũng không thành vấn đề.
“Ờ!” Không cam không nguyện mà đi lên phía trước, mực Hỷ công công đã đặt sẵn, nhưng nước thì vẫn chưa rót vào, Tiểu Tiểu cầm lấy bình nước chuyện dùng cho việc mài mực ở bên cạnh, chẳng thèm xem xét mà cứ thế rót vào…
Nước còn chưa rót xong, thì tay đã bị người ta nắm lại, Tiểu Tiểu ngẩng đầu, lấy làm khó hiểu mà nhìn Hoàng thượng lúc này đã đứng bật dậy:
Tuy nàng trầm mê mỹ sắc của hắn, nhưng làm việc cũng đừng nên không chuyên tâm thế chứ? Số nước này, là lượng dùng cho ngày hôm nay, ít nhất cũng phải mài tám lần mười lần, nàng thì hay rồi, toàn bộ rót hết ra, nếu như không phải hắn phản ứng nhanh, tấu chương đã bị ngập nước luôn rồi.
“Ặc…xin lỗi, thiếp không nhìn thấy, lần đầu tiên thiếp mài mực giúp người khác, không có kinh nghiệm, lần sau sẽ không nữa, bảo đảm sẽ không!” Nhìn thấy thành quả trên bàn, trong lòng Tiểu Tiểu lén cười, tiếp tục như vậy, không tin Hoàng thượng còn có thể tiếp tục dùng nàng. Ban nãy đích thực là nàng vô tâm, không cố ý làm như vậy, kết quả là tay không theo chỉ huy của đầu óc, cứ thế mà làm…
Thật không thẹn là tay của Tiểu Tiểu, có thể nghĩ thay cho Tiểu Tiểu như vậy, Tiểu Tiểu bội phục mà nhìn tay mình, trong lòng đắc ý dạt dào.
“Còn có lần sau?” Hoàng thượng lắc đầu thở dài: “Trẫm thật hoài nghi, nếu để nàng giúp, đêm nay trẫm khỏi cần ngủ nữa!”
Hoàng thượng búng tay, Hỷ công công chạy vào, nhìn đống lộn xộn trên bàn, lầy làm khó hiểu mà nhìn Tiểu Tiểu đang đứng bên một cái, rồi mau chóng dọn dẹp…
Nương nương, biết ngay là người sẽ gây họa mà, haizz, Hoàng thượng đang hoài nghi người rồi, nhưng lão nô không dám nói với người, bây giờ lão nô đang bị giám thị.
Một cái liếc mắt của Hỷ công công, đương nhiên là Tiểu Tiểu nhìn thấy rồi, tưởng là ông ta đang oán mình gây họa, nàng cười vô tà: Hết cách, ta đây không nhịn được, chứ không phải cố ý đâu.
Nhìn thấy hai người “Liếc mắt đưa tình”, Hoàng thượng đã ngồi lại vào ghế liền bực bội cau mày:
“Hỷ công công, ngươi ở trong hầu hạ đi!”
“Thế thiếp thì sao?” Chỉ vào mũi mình, Tiểu Tiểu rất tận tâm mà hỏi.
“Nàng…đứng một bên học hỏi một chút, bắt đầu ngày mai là nàng hầu trẫm…”
Hoàng thượng nhìn Hỷ công công một cái, một chủ ý không tồi xẹt qua, vẻ không vui trên mặt hắn thoáng chốc biến mất, Hoàng thượng bật cười ha hả:
“Hỷ công công, dạy Thụy Tiên phải làm người sai vặt như thế nào cho thật tốt, đêm nay phải dạy cho xong. Từ ngày mai trở đi do Thụy Tiên hầu hạ, nếu như nàng ấy làm sai chỗ nào…”
“Thì sao?”
Hoàng thượng cười gần giống với Sóc vương, Tiểu Tiểu ngứa hết cả da đầu, đây là dấu hiệu chẳng có chuyện gì tốt lành , chắc chắn là hắn đang có chủ ý xấu xa nào đấy rồi.
“Hoàng thượng, sẽ làm sao?” Hỷ công công run rẩy, bất an nhìn Hoàng thượng, phỏng chừng là chẳng có chuyện gì tốt lành, chuyện hôm đó Hoàng thượng vẫn còn chưa tính sổ với mình, có phải muốn tính luôn bây giờ không?
“Rất đơn giản, Thụy Tiên, cổ nhân chẳng phải có câu ‘một ngày vợ chồng trăm năm ân nghĩa’ hay sao? Chúng ta là phu thê, nàng là phi tử của trẫm, trẫm đương nhiên là không nỡ trừng phạt nàng rồi. Nhưng Hỷ công công, bởi vì là ông ta dạy nàng, nếu như nàng làm sai, do ông ta chịu phạt, điều này không quá đáng đấy chứ?”
Tay Hoàng thượng khẽ gõ lên mặt bàn, quan hệ giữa nàng và Hỷ công công không tầm thường, nàng sẽ không ngồi nhìn Hỷ công công mà không lo.
Mà Tiểu Tiểu nghe xong cũng hiểu được ý của Hoàng thượng, nàng bật cười:
“Không quá đáng, không quá đáng!”
“Hoàng thượng, cái này…” Hỷ công công ấm ức nhìn Tiểu Tiểu, rồi lại nhìn về phía Hoàng thượng, đúng là sợ cái gì thì cái ấy sẽ đến, Hoàng thượng quả nhiên đang trừng phạt ông, bằng không sao lại đem cái nhiệm vụ gian nan này giao cho ông chứ?
“Hỷ công công, ngươi có thái độ gì thế hả? Chẳng lẽ ngươi cho rằng việc ở Ngự thư phòng, nương nương có thể ngốc đến nỗi một đêm mà vẫn chưa học được hay sao?” Hoàng thượng làm bộ kinh ngạc mà nhìn Hỷ công công, thật ra hắn rõ hơn ai hết, nếu như Thụy Tiên có thể học được, thì nàng đã chẳng phải là Thụy Tiên tinh nghịch cổ quái rồi.
“Hoàng thượng, nương nương, nô tài không dám, nô tài không dám!” Hỷ công công vội vàng quỳ xuống nhận sai, may mà bên chỗ Tiên phi có đủ mọi loại thuốc bôi ngoài da, nếu có bị phạt, bởi duyên cớ do nàng ấy, đòi nàng ấy một ít để hồi phục cho mau.