mà gọi. Trong lòng Tiểu Tiểu mâu thuẫn, nghe tiếng khóc lóc của bọn họ, nhìn sự lo lắng của bọn họ, lại nhìn đứa bé không chút sinh khí kia, nàng cắn răng, đi đến trước mặt Vân phi nói: “Ôm đứa bé lên giường của ta trước đi! Để ta khám cho…”
“Ngươi…” Vân phi quay đầu lại, dùng sức đẩy Tiểu Tiểu một cái, Tiểu Tiểu không chút đề phòng bị ả ta đẩy ngã xuống đất.
“Tiên phi, ngươi bây giờ đang mong Nặc Nhi cứ như vậy mà chết chứ gì? Ngươi sẽ tốt bụng mà khám cho nó ư? Ngươi biết y thuật chắc? Đừng làm ra vẻ tốt bụng nữa, Nặc Nhi xảy ra chuyện, có phải do ngươi hạ độc không?” Vân phi tức giận trừng Tiểu Tiểu, ả quay đầu nhìn Hoàng thượng, khóc lóc nói: “Hoàng thượng, người nhất định phải làm chủ cho Nặc Nhi, là nàng ta, nhất định là nàng ta đã hại Nặc Nhi…thái y, sao thái y vẫn chưa đến…”
“Câm miệng! Vân phi, điều quan trọng bây giờ là cứu Nặc Nhi trước, lời Tiên phi nói không sai, đặt Nặc Nhi lên giường trước đi, thái y sẽ tới ngay.”
Nam nhân, trong những lúc khẩn cấp vẫn thường lí trí hơn nữ nhân. So với sự vô lại của Vân phi, Hoàng thượng tán thưởng mà nhìn Tiểu Tiểu một cái, biết rõ nàng mà ra tay thì sẽ làm lộ thân phận của mình, nhưng nàng chỉ do dự trong giây lát liền quyết định ra tay giúp. Nàng là người hành nghề y, mà vừa nãy chắc là thiên tính của nàng.
Bế Nặc Nhi dậy, Hoàng thượng không màng đến sự khuyên can của Vân phi, vẫn đem đứa trẻ kia đặt lên giường của Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu nhanh chóng đi đến trước giường, một tay nhẹ nhàng thăm dò mạch tượng của đứa trẻ, nhưng lông mày lại nhíu chặt.
“Thế nào? Nặc Nhi sao rồi?” Hoàng thượng bất an nhìn Tiểu Tiểu, có phải nước cờ mình đi lúc ban đầu này không đúng? Chỉ vì hắn không thích mẹ của Nặc Nhi, chỉ vì Nặc Nhi lớn hơn Hứa Nhi một chút, lại lấy đứa trẻ này ra mạo hiểm. Tuy rằng, thuốc là do thái y chọn lựa, nhưng…
Nếu như, Hứa Nhi thật sự có gì bất trắc, hắn sẽ không tha thứ cho bản thân. Hoàng thượng áy náy nhìn đứa bé trên giường, trên người nó chảy dòng máu của mình, là con trai ruột của hắn đấy?
“Hoàng thượng, thiếp sẽ cố gắng, thái y sao vẫn còn chưa đến?”
Tiểu Tiểu than nhẹ một tiếng, loại độc này vốn không khó giải. Nếu chi có một loại độc này. Nhưng mấu chốt là, sau khi Nặc Nhi bị hạ độc, tại sao còn dùng canh sâm chứ? Bởi vì canh sâm, công hiệu của độc dược tăng thêm mấy lần, mà Nặc Nhi chỉ là đứa trẻ hai ba tuổi, cái thân thể nhỏ bé này làm sao mà chịu được độc tính lớn như vậy cơ chứ?
“Từ ma ma, ngươi mau chóng phái người đi nấu nước đậu xanh thật đặc, phải đặc một chút, dùng nước lạnh lửa lớn mà nấu. Ngoài ra, dùng hoa tiêu, gừng, nước hành luộc, nấu xong trực tiếp đổ xuống thùng nước tắm là được. Tiểu Vĩ tử, ngươi mau đi tiếp ứng Hỷ công công, mời thái y qua đây.” Nhìn ánh mắt phẫn hận kia của Vân phi, lần đầu tiên Tiểu Tiểu cảm thấy mình đúng thật là thảm hại, người ta căn bản là chẳng có lòng cảm kích, mà nàng vẫn nhiệt tình cứu giúp đứa trẻ kia như vậy.
“Tiên phi, ngươi biết y thuật sao? Nặc Nhi trúng phải độc gì?” Hoàng thái hậu nghi ngờ nhìn Tiểu Tiểu, hèn gì Liên Nhi lại lo lắng như vậy, hình như Hoàng thượng không hề chán ghét nàng ta.
“Biết sơ sơ, lúc buồn chán đọc sách học được chút ít. Độc mà nó trúng vốn chỉ là một loại hàn độc hiếm thấy, chỉ cần nội trong hai ba ngày, dùng Thiên Sơn tuyết liên, nhân sâm Tử Ngọc, hổ phách Băng Hải, Đông Thần linh chi sắc làm thuốc mà uống, châm cứu một chút nghỉ ngơi ít lâu thì có thể khỏi hẳn. Thuốc giải tuy có hơi khó tìm, nhưng tìm kiếm ở hoàng cung thì không phải chuyện khó gì, nhưng mấu chốt là hàn độc này có một đặc tính, chính là sau khi bị trúng độc kị nhất là dùng những thức ăn có tính tỏa nhiệt. Mà nó sau khi trúng độc lại dùng sâm núi trăm năm, sâm núi không chỉ là thực vật có tính tỏa nhiệt, mà còn là thứ có tính nhiệt cao, cho nên…”
Tiểu Tiểu khẽ thở dài một tiếng, thì ra sự đấu tranh trong hậu cung đúng là rất tàn khốc, đứa bé mới lớn chừng này, mà cũng có người nỡ xuống tay? Thật không biết người kia làm thế nào mà xuống tay được. Nếu như là nàng, cho dù chỉ là trêu chọc đứa bé này một chút thôi cũng không nỡ nữa là.
Nói đoạn, Tiền thái y hoảng hoảng hốt hốt chạy vào, nhìn tiểu hoàng tử đang nằm trên giường, ông ta chẳng thèm lau mồ hôi trên mặt đã vội chạy đến trước giường, trực tiếp vươn tay bắt mạch cho tiểu hoàng tử. Thấy tay ông ta ngày càng run rẩy dữ hơn, Tiểu Tiểu lấy làm lạ mà nhìn ông ta, có cần lo lắng vậy không?
“Sao rồi?” Hoàng thượng không kiên nhẫn mà nhìn ông ta, những lời ban nãy của Tiểu Tiểu khiến cho hắn kinh sợ, Hoàng thượng càng thêm khẩn trương nhìn đứa trẻ trên giường, nhưng khi nhìn thấy sự run rẩy của Tiền thái y liền bắt đầu phẫn nộ: Chẳng phải đã nói là phải hết sức cẩn thận hay sao, sao còn xảy ra chuyện như vậy?
______________________
Chú thích:
(1) Nguyên văn là “bồng tất sinh huy”: ‘bồng, tất’ có thể hiểu như ‘nhà tranh vách lá’, ‘sinh huy’ là phát sáng; ‘bồng tất sinh huy’ có nghĩa là nhà nghèo lấy làm vinh hạnh khi đón tiếp khách quý đến thăm.